"Thảo nữ hiệp đang nghĩ gì vậy?"
Ta vội cúi đầu, cười muốn ch//ếc mà căn bản không dám nhìn vào mắt hắn ta.
Công Tôn Hoài dường như có ý chỉ: "Thảo nữ hiệp, ngươi thấy kẻ nói dối, nên nhận hình phạt gì?"
Ta nuốt nước bọt, thở mạnh cũng không dám.
"Vẫn chưa chịu mở miệng sao?"
Công Tôn Hoài vẻ mặt nghiêm túc.
Ta nhắm mắt lại, thái độ bất cần: "Ta không hiểu ngài đang nói gì. Nếu ngài chỉ chuyện ta biết nói, vậy cũng không thể trách ta. Ta chỉ là ít nói, chứ chưa từng nói mình không biết nói."
Công Tôn Hoài dường như cong môi, hỏi một câu không đầu không đuôi: "Hai người sống thế nào?"
"Cơm áo không lo, cũng khá tốt."
Vừa nói xong, ta chỉ hận không thể tự vả cho mình một cái.
Tiếp theo dù Công Tôn Hoài nói gì, ta cũng không phản ứng lại nữa.
Công Tôn Hoài liếc nhìn ra ngoài xe ngựa: "Đến Hoàng Đô rồi. Đệ đệ của ta mấy năm nay rèn luyện ở chiến trường, ra tay không biết nặng nhẹ. Nhân lúc còn chút thời gian cuối, dưỡng sức cho tốt cũng là chuyện nên làm."
Xe ngựa chạy thẳng vào phủ Thừa tướng, ta chấp nhận số phận bước xuống xe.
Chân trước chúng ta vừa đến, chân sau Công Tôn Tiện đã trở về.
Hắn đen hơn so với hai năm trước rất nhiều, vẻ non nớt trong ánh mắt đã hoàn toàn biến mất, trở nên trầm ổn hơn.
Hắn cưỡi ngựa đi đầu, dải lụa đỏ trên mũ trụ bay theo gió.
Bàn tay hắn nắm dây cương nổi đầy gân xanh, ta đột nhiên cảm thấy cổ mình hơi đau.
Phía sau Công Tôn Tiện có một cỗ xe ngựa.
Sau đó, tỷ tỷ ta miễn c//ưỡng bước ra từ bên trong, trên tay còn bị trói dây thừng.
Tương tự, tỷ ấy cũng nhìn thấy ta.
Hai đứa ta mắt trợn tròn như chuông đồng.
Đều từ trong ánh mắt đối phương đọc được bảy chữ:
Không - phải - bảo - muội/tỷ - mau - chạy - sao?!
Cùng lúc đó, bên ngoài phủ Thừa tướng, hai bóng đen vụt qua.
Sau đó.
Thuận Phong Thối số 1 dừng trước mặt tỷ tỷ ta, số 2 dừng trước mặt ta.
"Chủ nhân/tiểu thư, tiểu thư/chủ nhân bảo ta đích thân truyền tin cho ngài."
Ta và tỷ tỷ điên cuồng ra hiệu bằng mắt, nhưng hai tên "ngọa long phượng sồ" này chỉ nhớ hoàn thành sứ mệnh, căn bản không biết linh hoạt biến thông.
Số 1: "Tiểu thư nói: 'Ta bị chồng trước của tỷ bắt rồi, mau chạy đi!'"
Số 2: "Chủ nhân nói: 'Muội muội ơi, mạng ta sắp toi rồi, đi mau đi.'"
Có hai trái tim khẽ vỡ tan.
Xong việc, "ngọa long phượng sồ" đổi vị trí cho nhau, vẻ mặt kiên định nhìn chúng ta: "Tiểu thư/chủ nhân, Thuận Phong Khoái Thối, sứ mệnh đã hoàn thành!"
Sau đó, "vèo" một cái, lại biến mất.
Trán ta giật giật: "Tỷ, có lẽ tỷ có thể tiết kiệm được hai khoản tiền lương."
Khóe miệng tỷ tỷ co giật: "Có lý."
6
Chào mọi người, đây là từ đường phủ Thừa tướng, hai tuyển thủ đang quỳ bên dưới là:
Tiểu thư khuê các Tư Đồ Đào, mỹ nhân ốm yếu Tư Đồ Quả.
Ta mặt mày đau khổ nhìn tỷ tỷ, hỏi: "Tỷ ở Tây Chiêu, sao lại bị bắt?"
"Nói ra muội có thể không tin, ta suýt nữa thì kết bái huynh đệ với Công Tôn Tiện rồi."
"Ba ngày trước, ta theo thương đội đi giao hàng, nghỉ chân ở một khách điếm. Nhã gian sát vách truyền đến tiếng đàn ông uống rượu giải sầu, hắn nói hắn mất đi người yêu dấu, thê tử thà ch//ếc chứ không chịu ở bên hắn. Ta nói ta gặp người không tốt, phu quân 'thân tại tâm bất tại'. Hai trái tim từng bị tổn thương lập tức tâm đầu ý hợp. Ta gọi hắn là hảo huynh đệ, hắn gọi ta là đại muội tử. Sau khi mở cửa ra, cả hai chúng ta đều ngẩn người."
Công Tôn Tiện nhận được tin, từ biên quan trở về, đi ngang qua biên giới Đông Hạ và Tây Chiêu, gặp được tỷ tỷ ta.
Còn ta, đại hội võ lâm kéo dài ba mươi ngày, lại cố tình xuất hiện đúng vào ngày Công Tôn Hoài đi tuần tra.
Hai chúng ta ngửa mặt lên trời thở dài: "Đúng là số nhọ."
"Tỷ tỷ, tỷ nói chúng ta giả ch//ếc thêm lần nữa có được không?"
"Muội muội, trừ khi chúng ta vỡ thành từng mảnh, nếu không e là không xong rồi."
Đang nói chuyện, cửa đột nhiên bị một cước đá văng.
Thân hình vạm vỡ của cha ta vừa vặn chắn hết cả cửa.
"Nghịch nữ!"
Ta và tỷ tỷ bị trói tay, áp giải về phủ Tư Đồ.
Cha ngồi ở ghế trên, mặt đen như đ.í.t nồi.
"Đồ vô dụng, mặt mũi của lão tử đều bị các ngươi làm mất sạch!"
Ông ta cau mày, đi tới đi lui.
Cuối cùng dừng lại trước mặt chúng ta, xòe hai tay ra: "Nếu đã thoát thân rồi, tại sao còn bị tóm về? Thành sự không đủ, ngu xuẩn như heo!"
Cha ta tức giận quay lưng đi.
Tỷ tỷ cười lạnh: "Hóa ra cha là trách ta và A Quả đột nhiên xuất hiện, làm hỏng chuyện tốt của cha à."
Cha ta quay người, đôi mắt vẩn đục mà tinh ranh nhìn chằm chằm tỷ tỷ: "Ngươi to gan thật, dám cãi lại ta!"
"Chẳng lẽ không phải sao?" Ta chắn trước mặt tỷ tỷ, lạnh lùng nhìn ông ta: "Cha mượn cái ch//ếc của ta và tỷ tỷ để ép Công Tôn đại nhân từ quan quy ẩn. Bây giờ chúng ta trở về, có phải cha đang sợ người đã đè đầu cha nửa đời kia sẽ quay lại triều đình không?"
"Hỗn xược!"
Cha ta trừng mắt giận dữ.
"Cũng xin cha đừng quên! Ban đầu Bệ hạ long thể bất an, Công Tôn đại nhân từ quan, cả triều đình đều lấy cha làm đầu, cái 'thịnh huống' đó, là do ta và tỷ tỷ dùng mạng đổi về cho cha! Bây giờ hai chúng ta tuy rơi vào tay người khác, nhưng cũng đã tranh thủ được hai năm thời gian cho cha. Hai năm nay, cha đã đưa Tam hoàng tử lên ngôi vị Trữ quân. Bất kể quá trình thế nào, mục đích cha gả chúng ta vào nhà Công Tôn không phải đã đạt được rồi sao?"
Ta hành đại lễ: "Dù thế nào, cũng xin cha hãy suy nghĩ nhiều hơn cho con trai của cha, Tư Đồ Thượng mới năm tuổi, con đường cha muốn trải sẵn cho đệ ấy ở triều đình vẫn còn rất dài. Là giữ lại ta và tỷ tỷ để sau này dùng tiếp, hay là bây giờ gi//ếc cả hai để đổi lấy một Công Tôn Khải già nua không quay về triều, cái nào có lợi hơn, cha ắt hẳn tính toán rõ ràng."
Mọi ngóc ngách trong căn phòng này đều có người ẩn nấp.
Bọn họ đều đang đợi tín hiệu của cha ta, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị xông ra c.ắ.t c.ổ chúng ta.
Chỉ cần cha ta ra lệnh, ta và tỷ tỷ căn bản không có đường thoát.
Chúng ta là quân cờ của ông ta, một khi hết giá trị lợi dụng, thậm chí còn gây hại, ông ta tất sẽ vứt bỏ.
Kỳ thực, ban đầu khi thân phận bại lộ, nếu chỉ là cửa ải nhà Công Tôn, ta và tỷ tỷ căn bản không cần dùng đến biện pháp cực đoan là giả ch//ếc.
Đối với nhà Công Tôn, cùng lắm là hưu thê, nhưng ở chỗ nhà Tư Đồ, tuyệt đối sẽ không để lại người sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-sinh-ke-ben/chuong-4-hoan.html.]
Ta và tỷ tỷ đều rất rõ ràng, đứng trước Tư Đồ Thượng, cha ta sẽ không chọn chúng ta.
Cho nên ta chỉ có thể chứng minh cho ông ta thấy chúng ta vẫn còn tác dụng, đưa ra lựa chọn thứ ba.
Ta và tỷ tỷ nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, chờ đợi người đàn ông đã sinh ra chúng ta đưa ra lựa chọn.
Nhiều năm luyện võ, khiến ta vô cùng nhạy cảm với đao quang kiếm ảnh.
Ánh đao lóe lên giữa khe rèm kia, thật chói mắt.
Cốc cốc…
Giữa lúc giằng co, lão quản gia gõ cửa đi vào: "Tướng quốc, hai vị cô gia đến rồi."
Cha ta phất tay áo bỏ đi, để lại một câu: "Nhớ kỹ lời ngươi nói hôm nay."
7
Ta và tỷ tỷ nhìn nhau, vừa thở phào nhẹ nhõm, thân thể cũng bất giác mềm nhũn.
Hai vị công tử nhà Công Tôn lần lượt đỡ lấy chúng ta.
"Sao vậy? Toàn thân đẫm mồ hôi?"
Ta tái mặt lắc đầu, tỷ tỷ cũng không nói một lời.
Công Tôn Tiện trực tiếp bế bổng ta lên, lạnh lùng nói với quản gia: "Phiền ông chuyển lời đến Tư Đồ đại nhân, lần sau nếu nhớ con gái, cứ việc truyền tin cho tiểu tế, ta sẽ cùng phu nhân về thăm. Nếu phu nhân của ta có chỗ nào không đúng, xin Tư Đồ đại nhân cứ đến nói với ta, đừng dọa nàng ấy."
Công Tôn Tiện sải bước nhanh.
Công Tôn Hoài mười ngón tay đan chặt vào tay tỷ tỷ, dắt tỷ ấy đi về phía trước, giọng điệu dịu dàng, nhưng ánh mắt lại lạnh đến cực điểm, hờ hững ra lệnh: "Hôm nay, những kẻ đã áp giải phu nhân, tất cả chặt tay."
Tiếng nói vừa dứt, không biết từ đâu xuất hiện rất nhiều ám vệ, động tác nhanh gọn sạch sẽ.
Sau lưng chúng ta là một tràng tiếng kêu la t.h.ả.m thiết.
Tỷ tỷ và Công Tôn Hoài ở một xe ngựa khác.
Ta có chút căng thẳng mà vân vê tay.
Công Tôn Tiện nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c lên cổ tay ta, cảm giác tê tê ngứa ngứa, khuấy động tâm can ta.
"Không, không sao đâu, chỉ là bị dây thừng cọ xát hơi đỏ một chút thôi, lát nữa là khỏi ấy mà."
Nhưng Công Tôn Tiện vẫn cố chấp bôi t.h.u.ố.c cho ta.
Sau đó cười nhạt: "Vết thương nhỏ cũng không thể coi thường, để lâu khó chữa."
Cuối cùng, hắn lại nói: "Ta không muốn vì nhất thời sơ suất mà để nàng một lần nữa ngã xuống trước mặt ta."
Ánh mắt hắn quá nóng rực, ta không tự nhiên mà tránh đi.
"Khụ, nôn, nôn ra m//áu ngất xỉu, đó đều là giả."
Công Tôn Tiện không nói gì, ta chuyển chủ đề:
"Cha ta rất coi trọng thể diện, hôm nay hai người ở trên địa bàn của ông ta làm bị thương người của ông ta, e là không ổn."
Công Tôn Tiện không hề sợ hãi: "Nàng rời Đông Hạ cũng đã một thời gian, chắc là không biết nhà Công Tôn và cha nàng sớm đã không thể duy trì được hòa bình nữa. Chỉ là một lớp giấy cửa sổ, chọc thủng thì cũng thủng rồi."
Ta thầm thở dài.
Cúi đầu nói: "Chàng yên tâm, lát nữa về ta sẽ đến từ đường quỳ."
Công Tôn Tiện nghi hoặc: "Ta đang định hỏi, hạ nhân nói nàng và tẩu tẩu đi đến từ đường, tại sao hai người lại quỳ ở từ đường?"
Ta nói với vẻ đương nhiên: "Gây ra họa lớn như vậy, mà chàng và tỷ phu lại bảo chúng ta nghỉ ngơi cho tốt. Ta và tỷ tỷ đều cảm thấy đến từ đường quỳ thì sẽ an tâm hơn."
Công Tôn Tiện bật cười.
Khoảnh khắc đó, dường như thiếu niên năm nào đã quay trở lại.
Một lát sau, hắn nghiêm túc nói: "Không có gì quan trọng hơn việc được sống khỏe mạnh."
"Ta và huynh trưởng đều nghĩ như vậy."
Một Công Tôn Tiện tốt như vậy, tiếc là lại thích người khác.
Ta giả vờ thoải mái hỏi: "Đúng rồi, chàng tìm được cô nương mà chàng thích kia chưa? Chính là người được vẽ trên khăn tay ấy."
Công Tôn Tiện sững người: "Nàng biết chiếc khăn tay đó?"
"Trước đây tình cờ liếc thấy một lần. Chàng yên tâm, ta chỉ biết là vẽ một cô nương, không nhìn rõ."
Ta cười cười: "Vậy rốt cuộc chàng tìm được nàng ấy chưa?"
Công Tôn Tiện gật đầu: "Tìm được rồi."
Nụ cười của ta khựng lại: "Ồ."
Hắn lấy ra chiếc khăn tay luôn mang theo bên mình, hai năm ngày đêm mong nhớ, đã sờ đến mòn cả viền.
Hắn mở chiếc khăn ra đưa qua.
Trong lòng ta thầm mắng hắn "gi//ếc người chưa đủ, còn đ//ánh vào tận tâm can", nhưng vẫn nhận lấy xem kỹ.
Dù sao cũng phải biết mình thua ở đâu chứ.
Không xem thì thôi, vừa xem liền ngây ngẩn.
Công Tôn Tiện mang ý cười nhìn ta, ta đổi tư thế và góc độ khác, nhìn chằm chằm người trong tranh.
Một lát sau, ta nghiêng đầu: "Cái đó, chàng cứ coi như ta tự mình đa tình đi, sao ta cứ thấy bóng lưng trên bức họa này, với cả hai thanh đao kia, quen mắt thế nhỉ?"
"Nàng ấy chính là người trong lòng ta, Song Cuồng Đao Thảo Biệt Ngôn nữ hiệp."
8
Ngày ta và Công Tôn Tiện thành thân, hắn vô cùng không tình nguyện.
Bộ dạng như ch//ếc rồi mà chưa được chôn.
Sau này ta mới biết, hắn có người mình thích.
Cưới ta, thực sự là bất đắc dĩ.
Ngay đêm thành thân của chúng ta, hắn đã xin chỉ đi biên quan, một năm sau mới trở về.
Khoảng thời gian đó, chúng ta chung sống cũng chỉ dừng lại ở mức giữ lễ.
Sau này vì rảnh rỗi nhàm chán, ta thường xuyên đến hậu viện xem trộm hắn luyện thương, tính học lỏm vài chiêu.
Nào ngờ lại bị phát hiện.
Công Tôn Tiện là một người rất tốt, hắn không giống những người khác, cho rằng một kẻ ốm yếu bệnh tật như ta học võ là chuyện viển vông.
Hắn biết ta đang nhìn, bèn cố ý làm chậm tốc độ ra chiêu, để ta nhìn rõ.
Ta rất thích vị sư phụ này.
Hắn dạy ta dùng thương, từ mùa đông tuyết rơi đến mùa hạ ve kêu, trọn vẹn nửa năm trời.
(Hoàn)
-