Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sự Trả Thù Của Ác Nữ

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Anh cả~”

Tôi vui vẻ đẩy cửa phòng anh cả Cố Vân Đình trong đêm khuya, nhưng người đang ngồi ngay ngắn trong phòng lại là em trai anh, Cố Vân Xuyên.

Tôi giật mình, dừng bước.

Cố Vân Xuyên đã nghe tiếng, quay đầu lại, nở một nụ cười rồi nhanh chóng bước đến gần tôi:

“Sao chị lại ở đây?”

“Tôi… mà cậu sao cũng ở đây?” – tôi nhướng mày, hỏi ngược lại.

“Đây là nhà tôi mà.” - Cậu ta cười tươi đến mức chẳng nhận ra rằng việc tôi mặc váy ngủ ren trắng đứng trong phòng anh trai mình vào buổi tối là chuyện kỳ quặc đến thế nào - “Lâu rồi không gặp.”

“Tiểu Hồ đến tìm anh có việc gì à?”

Anh cả Cố Vân Đình bước ra từ phòng làm việc, khẽ gật đầu chào, ánh mắt dịu dàng.

Tôi chạy đến, lắc lắc cánh tay anh, giọng nũng nịu:

“Không có việc gì thì không được đến tìm anh à?”

Anh nhìn tôi, khẽ cười.

Rồi quay sang em trai đang sững người:

“Vân Xuyên, đây là Tiểu Hồ, em nên gọi là chị.”

“Anh gọi cô ta là Tiểu Hồ? Tiểu Hồ… ha.”

Giọng Cố Vân Xuyên nghèn nghẹn, c.ắ.n chặt răng, ánh mắt vừa đau vừa hận.

Tôi khoác tay anh cả, nghiêng đầu nhìn cậu ta.

“Tôi không có người chị như cô ta!”

Giọng cậu ta hung hăng, nhưng trong mắt lại chất chứa bi thương.

Nói xong, cậu ta quay người bỏ đi.

“Đứa nhỏ này, ra nước ngoài một chuyến mà tính tình ngày càng tệ.”

Anh cả khẽ thở dài, nhẹ nhàng rút tay khỏi tôi, ánh mắt hiền hòa mà sâu kín.

“Tiểu Hồ, em cũng không ngoan nữa rồi.”

Tôi biết rõ, anh cả Cố Vân Đình luôn nhạy bén.

Ngẩng đầu nhìn anh thật lâu, rồi tôi lao vào lòng anh, ôm chặt như thể đang ôm lấy vận mệnh của mình.

“Anh cả…”

Nước mắt tôi thấm ướt lồng n.g.ự.c anh, đôi tai cáo và chiếc đuôi lại một lần nữa lộ ra.

“Anh cả, đừng bỏ rơi em…”

“Chỉ cần được ở bên anh là đủ rồi.”

Anh khẽ vỗ lưng tôi, động tác chần chừ, giọng nói cũng không còn vững vàng như mọi khi:

“Tiểu Hồ, suy nghĩ như vậy là sai rồi.”

Tôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh, cố chấp nói:

“Em là của anh cả, cả đời này đều là của anh cả.”

Không một lời yêu, nhưng còn vĩnh hằng hơn cả lời thề.

Tôi để anh nắm giữ sinh mạng mình.

Tôi nhón chân, khẽ chạm mũi vào mũi anh, hơi thở hòa quyện, cho đến khi môi gần kề…

Chiếc đuôi cáo của tôi vòng chặt quanh eo anh.

“Tiểu Hồ.”

Ngay khoảnh khắc môi sắp chạm, anh lại đẩy tôi ra.

Anh tháo kính, trong mắt là lớp mực sâu thẳm đang cuộn trào, nhưng rồi anh nhắm lại, xoa thái dương đầy mệt mỏi.

“Em ra ngoài trước đi, anh cần yên tĩnh.”

Tôi nhìn anh, mắt đỏ hoe, chiếc đuôi vẫn quấn chặt lấy anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/su-tra-thu-cua-ac-nu/chuong-7.html.]

Anh vuốt ve đuôi tôi, khiến tôi rùng mình nổi da gà.

Anh mỉm cười, dịu dàng nói:

“Tiểu Hồ, ngoan nào.”

Tôi lại ôm lấy anh, giọng nghẹn ngào:

“Vậy nếu em ngoan, anh vẫn sẽ cần em chứ?”

Một lát sau, anh mới đáp, ôm tôi lại:

“Ừ.”

Khoảnh khắc ấy, tôi nghe rõ tiếng tim anh đập.

Rời khỏi phòng anh cả, tôi bắt gặp Cố Vân Xuyên đang đứng trước cửa phòng mình.

Cậu ta dựa vào tường, điếu t.h.u.ố.c cháy đến tận ngón tay mà không nhận ra, vẫn ngẩn ngơ nhìn chuỗi tràng hạt tôi từng tặng.

Vẫn chưa biết hút thuốc, nhóc con.

Tôi cố ý dậm bước cho phát ra tiếng. Cậu lập tức ngẩng lên, ánh mắt sáng lên khi thấy tôi, rồi lại giả vờ lạnh nhạt.

“Tôi nghe Giang Giang nói hết rồi, cô giả vờ ngoan ngoãn trước mặt anh tôi, lừa được anh ấy thừa nhận cô là bán thú. Tôi nên mừng vì cô không lừa tôi đến cùng, cô quả nhiên là một con hồ ly.”

“Đúng là nên mừng.” - tôi tiến lại, dập tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay cậu, rồi dựa hờ vào tường - “Chỉ là tôi thấy nhẹ nhõm, ít nhất không cần phải giả vờ trước mặt anh ấy. Nếu không phải người mình thích, giả vờ trong sáng cũng mệt lắm.”

“Cô thật sự thích anh ấy đến vậy à?”

Cậu ta tức giận, ép sát tôi vào tường, một tay khóa chặt cổ tay tôi, tay kia nâng cằm tôi lên.

“Vậy cô có muốn anh tôi biết cô ở bên ngoài là loại người thế nào không, chị?”

Trong ánh mắt cậu là ghen tuông, là ham muốn, là tuyệt vọng vì chính mình còn rung động.

“Nhẹ thôi, đau đấy.”

Tôi nâng đầu gối, khẽ chạm vào bụng cậu, kéo giãn khoảng cách.

Cậu ta lơ đãng, buông lỏng tay.

“Cậu muốn gì từ chị đây?” - tôi cười lạnh. - “Con người các cậu, quả nhiên đều dơ bẩn như nhau.”

Cậu ta im lặng.

“Chỉ có anh ấy là khác.”

Nghe vậy, cậu ta buông tôi ra, sắc mặt trắng bệch.

“Em… em cũng có thể…” - giọng cậu run rẩy.

“Có thể gì? Thay thế anh ấy sao?” - Tôi nhếch môi. - “Không thể đâu, Cố Vân Xuyên.”

“Em sẽ chứng minh cho chị thấy.” - Cậu nhìn tôi tha thiết.

Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu, khẽ gật đầu:

“Được thôi.”

Rồi tôi bước vào phòng, khóa cửa.

Trong bóng tối, có người đã ngồi sẵn, anh hai Cố Vân Phong.

Đôi mắt anh ta lặng lẽ dõi theo tôi, không chớp.

Báo động sinh tồn của loài thú reo vang trong đầu tôi.

Bỏ chạy, hay g.i.ế.c chết?

Tôi lao đến, bóp chặt cổ anh ta:

Túy Nguyệt Các - 醉月阁

“Tại sao không nói với tôi là Cố Vân Xuyên đã về?”

Anh ta bật cười, hưng phấn đến run rẩy, giọng khàn khàn:

“Tôi chỉ muốn em biết. ai mới là người quan trọng nhất với em thôi.”

Tôi nới tay, lạnh giọng:

“Thời điểm then chốt sắp đến rồi, đừng làm loạn.”

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sự Trả Thù Của Ác Nữ
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...