Hôm đó tôi đã xuất viện, chấn động nhẹ não và một chút vết thương ngoài da hoàn toàn không ảnh hưởng đến công việc.
Nghe nói phía chúng tôi không truy cứu nữa, nhưng Từ Tử Vũ lại chẳng vui vẻ gì.
Năm nay cô ta tham gia đóng trong một bộ phim của một đạo diễn nổi tiếng, thời gian trước vừa mới vào đoàn phim.
Mới quay được vài ngày thì lại xảy ra chuyện này.
Đạo diễn cũng không phải dạng dễ đối phó, lập tức tìm đến Giang Diệc.
Nếu Từ Tử Vũ đối mặt với tội cố ý gây thương tích, thì bộ phim này tuyệt đối không thể dùng cô ta.
Chính nhờ việc này mà Giang Diệc nhớ ra chuyện Từ Tử Vũ mang thai.
Trong phim có rất nhiều cảnh quay ở rừng mưa, khó tránh khỏi nguy hiểm.
Giang Diệc liền trực tiếp bỏ qua Từ Tử Vũ mà xin rút khỏi bộ phim này.
Đến khi Từ Tử Vũ biết thì đã muộn.
Mẹ Giang cũng rất cứng rắn, tất cả phải đợi đến khi cô ta sinh đứa bé này xong mới tính, tuyệt đối không cho phép ra ngoài làm việc.
Từ Tử Vũ chỉ có thể ở nhà an thai.
Còn Giang Diệc thì mang lòng nghi ngờ với Từ Tử Vũ, chỉ có thể dùng cách trốn tránh để đối mặt với cô ta, mỗi ngày đi sớm về khuya, tiệc tùng nhiều hơn.
20.
Dạo này tôi cũng không gặp Giang Diệc nhiều.
Đều là những lúc trong dự án khó tránh khỏi.
Mỗi lần gặp mặt, ánh mắt anh ta nhìn tôi luôn mang chút áy náy.
Còn tôi thì như đang giận dỗi, vẫn chẳng thèm để ý đến anh ta.
Sắp đến cuối năm, các công ty lớn đều tổ chức tiệc tất niên.
Hết bữa tiệc này đến bữa tiệc khác, các mối quan hệ xã giao khiến tôi bận đến mức không xoay xở nổi, đành phải tạm gác chuyện bên Giang Diệc sang một bên.
Ai cũng bận rộn, việc công ty thường ngày còn xử lý không hết.
Nhưng lúc này thì Từ Tử Vũ lại hoàn toàn rảnh rỗi.
Người ta một khi quá rảnh rỗi, liền thích đi tìm việc để chuốc họa.
Đầu tiên, có một tài khoản tự xưng là người trong giới lên mạng bịa đặt thêm thắt chuyện xảy ra trong buổi tiệc hôm đó.
Nói rằng tôi trong bữa tiệc đã quyến rũ Giang Diệc, không được liền lấy cớ hẹn anh ta vào phòng nghỉ, cuối cùng bị Từ Tử Vũ bắt gặp.
Ban đầu, tài khoản đó cũng chẳng có bao nhiêu lượt quan tâm.
Nhưng Từ Tử Vũ lại dùng tài khoản có xác thực của mình để bấm thích.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Chính chủ ra mặt bấm thích, thì chuyện này chẳng khác nào được chứng thực.
Dân mạng ngay lập tức ào vào tấn công tài khoản của tôi.
“Tiểu tam”, “đê tiện”, “con đ*”…
Những từ ngữ ấy liên tục xuất hiện trong mục bình luận của tôi.
Kết hợp thêm vụ tin tức buổi đấu giá trước đó, cư dân mạng liền tự biên ra một màn kịch lớn.
【Chẳng trách Từ Tử Vũ nói không quen biết cô ta, nếu có người quyến rũ chồng tôi, tôi mà nói không quen thì cũng đã quá nhân từ rồi!】
【Nữ thần của tôi thật đáng thương, trước đó bị chửi cũng không ra mặt thanh minh.】
【Thật hạ tiện, trước đây tôi đã thấy Kỷ Nhiễm này không phải loại tử tế, những thành tích của cô ta chắc cũng là giả thôi.】
【Không chửi Từ Tử Vũ thì đã vượt qua 99% fan rồi!】
【Giang tổng, mau ra mặt bênh vực vợ đi!】
Tôi chỉ lướt qua một chút, chưa kịp đọc kỹ thì điện thoại hiển thị cuộc gọi đến từ Giang Diệc.
“Tiểu Nhiễm, em ổn chứ?”
Giọng Giang Diệc vô cùng lo lắng.
Tôi ở đầu dây bên này không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
“Xin lỗi, anh thật sự không biết Từ Tử Vũ sẽ bấm thích bài đăng đó…”
Giọng tôi khàn khàn vang lên:
“Giang Diệc, đừng nói xin lỗi với tôi nữa.”
Tiếng tôi rất nhẹ, nhưng tôi biết nó sẽ đè nặng trong tim Giang Diệc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tam-khong-roi-loan/13.html.]
“Em đang ở đâu?”
Đêm đã buông xuống, tôi đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ánh đèn rực rỡ của Kinh Nam.
Văn phòng tôi ở tầng ba mươi sáu.
Trước đây tôi chưa từng nghĩ, hóa ra hận thù lại có thể khiến tôi không còn sợ độ cao.
Khi ở Đức, tôi đã nghĩ không biết bao nhiêu lần làm sao để báo thù bọn họ, mới có thể khiến họ nếm trải tuyệt vọng của tôi khi ấy.
Hết lần này đến lần khác giữa đêm mộng tỉnh, đáp án cuối cùng của tôi là—
Để họ trắng tay.
Cướp đi tất cả của họ.
Khiến thiên chi kiêu tử rơi xuống phàm trần.
Khiến đôi tình nhân trở mặt thành thù.
Tình yêu hay sự nghiệp đều trở thành số không.
Mới có thể giải được mối hận trong lòng tôi.
Giang Diệc chỉ mất hơn mười phút đã chạy đến văn phòng tôi.
Khi anh ta đến, tôi ôm gối ngồi dựa vào sofa lặng lẽ.
Bên cạnh là những chai rượu vương vãi.
Nhìn bộ dạng của tôi, Giang Diệc không thốt nên lời.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Trên mặt tôi tràn đầy tuyệt vọng khiến người ta xót xa, ngón tay không kìm được run rẩy.
Mấp máy môi, nhưng ngay cả âm thanh cũng không phát ra nổi.
Giang Diệc không chịu đựng thêm được nữa, bước lên ôm chặt tôi vào lòng.
“Là lỗi của anh, tất cả là do anh, Tiểu Nhiễm, đều là lỗi của anh…”
Nước mắt tôi trào ra, thấm ướt bờ vai Giang Diệc.
Tôi lắc đầu.
“Tôi không sợ người khác nghĩ thế nào, Giang Diệc, tôi chỉ quan tâm anh có phải cũng nghĩ như vậy không.”
Anh ta kích động nói:
“Sao có thể chứ!”
Giang Diệc siết chặt cánh tay ôm tôi, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
“Tiểu Nhiễm, hôm nay anh gặp bạn học cũ, cô ấy nói cô ấy thấy chính Từ Tử Vũ gọi em đến phòng thiết bị.
Xin lỗi, xin lỗi…”
21.
Cơ thể tôi bỗng cứng đờ, nước cờ này vốn không phải do tôi sắp đặt.
Không ngờ Giang Diệc lại thật sự có thể tra ra.
“Anh không biết phải đối diện với em thế nào, càng không biết nên xử lý Từ Tử Vũ ra sao. Tiểu Nhiễm, có thể cho anh thêm chút thời gian không?”
Tôi ngẩng đầu từ trong lòng anh ta, vừa khóc vừa cười.
“Giang Diệc, tôi sẽ đợi anh.”
Một khi con người đã hạ quyết tâm, thì mọi yếu tố bất lợi đều sẽ bị bỏ qua.
Giống như năm đó anh ta tin tưởng Từ Tử Vũ.
Anh ta đã lựa chọn tự động phớt lờ tình cảm nhiều năm giữa chúng tôi và tính cách của tôi.
Trong đầu anh ta nghĩ đến chỉ toàn là động cơ tôi hại Từ Tử Vũ.
Còn bây giờ, anh ta lại lựa chọn tin tôi.
Năm năm tình cảm giữa anh ta và Từ Tử Vũ sẽ bị hoàn toàn phủ định.
Trong lòng anh ta, tôi trở lại hình ảnh cô thanh mai thuần khiết, lương thiện.
Giang Diệc ra tay kiểm soát dư luận.
Gỡ hotsearch, thuê thủy quân, điều hướng công luận.
Trong mắt giới tư bản, không có luồng dư luận nào là không thể dập xuống.
--------------------------------------------------