Như một cách thể hiện lập trường với tôi, Giang Diệc dọn ra khỏi nhà họ Giang.
Quan hệ giữa chúng tôi trở nên mập mờ.
Mỗi ngày anh ta sẽ báo cáo lịch trình cho tôi.
Sẽ chụp lại bữa trưa mình ăn gì.
Cũng sẽ than phiền những buổi tiệc xã giao nhàm chán, hay vị tổng giám đốc nào chọc anh ta tức giận.
Tôi có thời gian thì trả lời, đôi khi cũng gửi cho anh ta vài mẩu đời thường của tôi.
Sự lạnh nhạt của tôi lại càng khiến anh ta thêm nhiệt tình.
Như thể muốn bù đắp cho tôi, mỗi ngày anh ta đều để cửa hàng hoa gửi tới một bó hồng lớn.
Dòng trạng thái có ảnh Từ Tử Vũ trong vòng bạn bè, anh ta đã xóa từ lâu.
Anh ta không nói sẽ xử lý Từ Tử Vũ thế nào, cũng chẳng nói sẽ đối diện ra sao với đứa bé trong bụng cô ta.
Nhưng tôi biết, anh ta vừa muốn có tôi, vừa không muốn chia tay Từ Tử Vũ, lại vừa muốn có đứa con trong bụng cô ta.
Đàn ông vốn tham lam vô độ.
Đã muốn cái này, lại muốn cái kia, còn muốn thêm nữa.
Kết quả chỉ có thể là trắng tay.
Có điều, tôi cũng sẵn lòng chứng kiến, chỉ cần anh ta chịu chuyển trước tiền vốn dự án cho tôi là đủ.
Từ sau khi tôi xuất viện, Tưởng Tinh Minh vẫn luôn hẹn gặp tôi.
Bận rộn xong quãng thời gian này, cuối cùng tôi cũng có thời gian nhận lời hẹn.
Nhưng tôi không ngờ cô ấy lại hẹn tôi đến chùa.
Mẹ tôi tin Phật, trước kia khi còn ở Kinh Nam, mỗi tháng đều đi thắp hương một lần.
Còn tôi thì vốn là người theo chủ nghĩa duy vật kiên định.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Dù từng đi nhiều lần, nhưng cũng chỉ dừng lại bên ngoài chùa.
Vừa lái xe, Tưởng Tinh Minh vừa nói với tôi:
“Dạo trước chỗ này hot lên với đủ loại đồ lưu niệm, em thèm muốn đã lâu rồi.”
Tôi không mấy hiểu về những thứ này.
“Đồ lưu niệm?”
Tưởng Tinh Minh giải thích cho tôi.
“Là mấy loại vòng tay, mặt dây chuyền do chùa phát hành đó, đều đã được đại sư khai quang rồi, đeo vào nhất định sẽ được Phật Tổ phù hộ.”
Tôi khẽ bật cười.
Nếu chỉ cần đeo những thứ này là có thể được phù hộ, thì trên đời đã chẳng còn nhiều đau khổ như vậy rồi.
Tưởng Tinh Minh lái xe hơn hai tiếng mới đến nơi.
Ngôi chùa xây trên núi, phải đi bộ một đoạn đường.
Trên đường đi, tôi nhìn thấy có người hành lễ một bước một lạy.
Tưởng Tinh Minh khẽ nói với tôi:
“Con đường lên núi này chính là minh chứng cho những tín đồ thành tâm nhất, chỉ cần một bước một lạy, Phật Tổ nhất định sẽ thực hiện nguyện vọng của họ.”
Tôi bật cười, khẽ lắc đầu.
Còn nhỏ tuổi mà lại mê tín như vậy.
Có lẽ vì là ngày thường nên người trong chùa rất ít.
Tiếng kinh kệ vang lên, tiếng chuông ngân dài.
Có nhà sư đang quét dọn.
Tôi theo Tưởng Tinh Minh đi vào, cô ấy thắp hương rồi bước vào chính điện.
Tôi thì không vào, chỉ đứng ngoài nhìn vào trong.
Tượng Phật dát vàng khổng lồ sừng sững, khuôn mặt hiền từ nhìn xuống chúng sinh.
Tưởng Tinh Minh quỳ trước tượng Phật, chắp tay thành kính cầu nguyện.
Không hiểu sao, tôi lại cảm thấy cô ấy như bao phủ bởi một nỗi đau khó mà diễn tả.
Điều này vốn không nên xuất hiện trên người cô ấy.
Tôi quay đầu đi, đúng lúc bắt gặp một chú mèo nhỏ ở góc sân, lười biếng l.i.ế.m chân.
Tôi bước lại gần, ngồi xổm xuống ngắm nó.
Nó cũng chẳng sợ người, thấy tôi đến còn cọ cọ vào chân tôi.
“Chị Kỷ Nhiễm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tam-khong-roi-loan/14.html.]
Tiếng Tưởng Tinh Minh vang lên sau lưng, tôi quay lại thì thấy cô ấy đang cầm máy ảnh lấy liền chụp về phía tôi.
“Tách” một tiếng, Tưởng Tinh Minh cười đắc ý.
“Cẩn thận chụp ảnh ở đây xúc phạm Phật Tổ đấy.”
Cô ấy tinh nghịch quay sang chú tiểu bên cạnh:
“Phật Tổ sẽ tha thứ cho tôi, đúng không?”
Chú tiểu nghe vậy liền chắp tay:
“A Di Đà Phật.”
Tôi chỉ biết bất lực, con nhóc này đúng là không coi trời đất ra gì.
22.
Sau khi ăn bữa cơm chay trưa, Tưởng Tinh Minh đi xin mấy món lưu niệm.
Cô ấy bưng ra một túi to, lục lọi bên trong rồi lấy ra một chuỗi hạt.
Chuỗi hạt gồm mười tám viên, tôi không nhận ra đó là gì, chỉ thấy khá đẹp.
“Cái này tặng chị đó, phải đeo thường xuyên nhé.”
Con bé cứ nhìn chằm chằm, tôi cũng không tiện từ chối.
Tháo đồng hồ trên cổ tay xuống, tôi đeo chuỗi hạt vào.
“Thật là đẹp.”
Tôi mỉm cười, hỏi nó: “Thế của em đâu?”
Tưởng Tinh Minh lắc đầu.
“Em không có, mấy thứ này phải do người khác xin cho mới linh nghiệm.”
Tôi chợt thấy khó xử, cô ấy tặng tôi một cái, theo lý thì tôi cũng nên tặng lại một cái.
Nhưng những thứ này không thể trực tiếp mua được.
Như thể nhìn thấu sự do dự của tôi, Tưởng Tinh Minh kéo tay tôi đi ra ngoài chùa.
“Phật Tổ sẽ không làm khó chị đâu, đi thôi.”
Cô ấy kéo tôi lên núi.
Ngày thường tôi hay ở trong những nơi xa hoa trụy lạc, hiếm khi ra ngoại ô thế này.
Tôi cũng cảm thấy như được thiên nhiên chữa lành.
Cô ấy nói chuyện linh tinh với tôi, bỗng nhắc đến lần tiệc hôm đó khi tôi giúp cô ấy giải vây.
“Chị đúng là người tốt nhất mà em từng gặp, vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, hoàn toàn không giống như lời anh họ em nói.”
Tôi nhướng mày: “Anh họ em nói gì về chị?”
Tưởng Tinh Minh bĩu môi.
“Anh ấy nói chị là người phụ nữ độc ác nhất thế gian, em thấy anh ấy mù thật rồi.”
Tôi sững người.
Người phụ nữ độc ác nhất.
Xem ra oán khí của Sở Yến với tôi cũng không ít.
“Hehe, nhưng em không mù mắt, không mù lòng, trong tim em, chị là người tuyệt nhất.”
Vẻ mặt dễ thương của cô bé khiến tôi cũng không nhịn được mà bật cười vui vẻ.
Cười đủ rồi, tôi nghiêng đầu.
“Tinh Minh, chị là một thương nhân.”
Tưởng Tinh Minh chớp mắt, đôi mắt trong veo thoáng hiện sự khó hiểu.
“Em biết mà.”
Khóe môi tôi cong cong: “Thương nhân thì không có lợi sẽ chẳng dậy sớm, chị đến gần em là vì có lợi để thu.”
Nhưng cô bé không phản ứng khác, ngược lại còn vung tay nhỏ, giọng điệu hào sảng:
“Thì có sao đâu, con người ta sống với nhau ai mà chẳng cầu được gì đó. Người khác thấy em dễ thương, xinh đẹp, tốt bụng nên lại gần em; còn chị thấy em có thể mang lại lợi ích nên lại gần chị. Chẳng phải đều giống nhau à?”
Tôi nhướng mày.
Con bé này cũng biết tự tâng bốc bản thân đấy chứ.
Tôi nổi hứng, hỏi ngược lại: “Thế em muốn gì từ chị?”
Trên mặt Tưởng Tinh Minh thoáng hiện vẻ tinh nghịch.
“Sau này chị sẽ biết.”
--------------------------------------------------