7.
Ngày hôm sau, ảnh chụp tại buổi đấu giá được lan truyền khắp mạng.
Tiêu đề nổi bật: [Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng]
Kèm theo hai bức ảnh.
Một là tôi trong ánh đèn, nâng ly rượu.
Một là Từ Tử Vũ trong ánh sáng, mỉm cười dịu dàng.
Bài đăng ấy nhanh chóng bị vô số người chia sẻ lại.
Người hâm mộ của Từ Tử Vũ lập tức tràn vào phần bình luận.
Hai người phụ nữ, nhất là phong cách lại trái ngược hoàn toàn thế này, fan hâm mộ khó tránh khỏi phải tranh cao thấp.
Theo sau fan là cả antifan lẫn cư dân mạng qua đường.
Dưới mỗi bình luận khen cô ta mà chê tôi, đều có không ít người đứng ra bênh vực cho tôi.
Tôi không để tâm, cứ mặc kệ dư luận tiếp tục lan rộng.
Khi đi du học, tôi đã tự mình thành lập một công ty thiết bị y tế.
Tuy không thể so sánh với tập đoàn trong nhà, nhưng cũng coi như có chút quy mô.
Lần này trở về, tôi dời trọng tâm của Thánh Nguyên Y tế về trong nước.
Đa số các tập đoàn lâu đời ở Kinh Nam đều khởi nghiệp từ bất động sản.
Dù có mở rộng cũng chỉ quanh quẩn trong các ngành lớn như ô tô, trang sức.
Hơn nữa, do giới hạn kỹ thuật, ngành sản xuất thiết bị y tế trong nước vẫn còn lạc hậu.
Đây vẫn là lĩnh vực khan hiếm.
Từ tổng của Kinh Hải Y tế từ sớm đã hẹn gặp tôi.
Ông ta có chí lớn, muốn phát triển robot phẫu thuật AI, và còn có ý định xây dựng một nhà máy sản xuất thiết bị y tế cao cấp theo dây chuyền lớn.
Lần này, ngoài tôi, ông ta còn mời thêm một nhà đầu tư.
Vừa trông thấy tôi, Giang Diệc thoáng ngạc nhiên.
Từ tổng mỉm cười với Giang Diệc:
“Giang tổng à, vị Kỷ tổng đây là chuyên gia đó. Đừng thấy cô ấy còn trẻ mà xem thường, thành tích của cô ấy tuyệt không kém gì nam giới đâu.”
Từ Thụy rõ ràng hiểu rõ, nhưng vẫn giả vờ hồ đồ.
Lão cáo già này mưu sâu hơn cả số lỗ chân lông trên mặt.
Quá khứ giữa tôi và Giang Diệc, chỉ cần tra là biết.
Không lý nào ông ta không làm điều tra trước.
Giang Diệc cắt ngang:
“Chúng tôi quen nhau.”
“Ôi chà, vậy thì dễ nói rồi.”
Tôi lại giữ vẻ bình thản:
“Thương trường thì bàn chuyện làm ăn, Từ tổng đừng nói đùa.”
Từ Thụy rất giỏi dẫn dắt không khí, trong lúc cụng ly thay chén, ông ta đã nói sơ qua về dự án.
Tôi chỉ dùng trà thay rượu.
Còn Giang Diệc lại uống không ít.
Được nửa chừng, Từ Thụy lấy cớ đi vệ sinh.
Tôi biết ông ta cố ý ra ngoài, để lại cho chúng tôi khoảng trống nói chuyện riêng.
Khác hẳn với vẻ nghiêm túc khi bàn về dự án ban nãy, tôi thả lỏng, phá tan bầu không khí trầm mặc.
Nhấp một ngụm trà, tôi khẽ than:
“Vẫn là trà ở nhà uống quen miệng hơn.”
Giang Diệc vốn rất thích trà, hồi còn đi học đã sưu tầm đủ loại lá trà.
Khi ấy, tôi còn từng trêu chọc sở thích của anh ta giống hệt một ông cụ non.
Anh ta khựng lại, trong mắt hiện lên cảm xúc phức tạp:
“Bên anh vẫn còn giữ lại nguyệt quang bạch cho em, hôm nào sẽ bảo người mang tới nhà em.”
Nói xong, anh ta thoáng ngẩn người, như thể chợt nhận ra chúng tôi đã không còn là đôi bạn thanh mai trúc mã ngày xưa.
Tôi ngẩng lên, nhìn anh ta đầy bất ngờ:
“Anh vẫn nhớ tôi thích nguyệt quang bạch sao?”
Trước ánh nhìn chờ mong của tôi, gương mặt Giang Diệc dần dịu xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tam-khong-roi-loan/5.html.]
Khóe môi anh ta mỉm cười khẽ khàng:
“Sao có thể quên được.”
Tôi vốn không hề thích uống trà, chỉ thích nguyệt quang bạch bởi cái tên của nó.
Khi ấy, Giang Diệc đã đặc biệt cất giữ cho tôi không ít.
“Tôi không ở nhà, chờ lúc nào anh rảnh, tôi sẽ tự đến lấy.”
Nói đến đây, giọng tôi bỗng đổi khác:
“Ngần ấy năm đã qua, chẳng biết nó có còn giữ được mùi vị ban đầu.”
Giang Diệc hiểu rõ, tôi không chỉ đang nói đến trà.
Căn phòng riêng chìm vào yên lặng.
Hồi lâu sau, anh ta khẽ bật cười:
“Tiểu Nhiễm, trà sẽ không đổi vị.”
Anh ta cười, tôi cũng cười.
Tựa như mọi khúc mắc đều tan biến, như thể chúng tôi vẫn còn là đôi bạn thanh mai trúc mã năm nào.
Bầu không khí giữa chúng tôi nhẹ nhàng hơn hẳn.
Bao năm xa cách, tôi và Giang Diệc bắt đầu nhắc lại chuyện cũ.
Người thầy chủ nhiệm nghiêm khắc.
Vị hiệu phó nói năng lắp bắp.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Hàng cây ngô đồng trước cổng trường.
Ký ức giữa chúng tôi quá nhiều.
Khi Từ tổng trở lại, chúng tôi vừa nói tới kỷ niệm mùa hè năm lớp 10, ba đứa rủ nhau lén tới cung điện Potala, Thẩm Kỳ Bạch bị phản ứng độ cao nghiêm trọng, vừa nôn khan vừa ráng giơ máy chụp cho tôi.
Bữa cơm diễn ra vô cùng hòa hợp.
Một dự án lớn như vậy, đương nhiên không thể quyết định ngay chỉ trong một lần gặp.
Với tư cách nhà đầu tư, Giang Diệc cần cân nhắc rất nhiều.
Có lẽ anh ta đã từng nghe qua về Thánh Nguyên Y tế, nhưng tuyệt đối chưa nắm rõ.
Từ Thụy cũng không gấp, chỉ hẹn thời gian gặp mặt tiếp theo với Giang Diệc.
Trước khi rời đi, tôi đã kết bạn WeChat với Giang Diệc.
Khi mở trang cá nhân của anh ta, chỉ có một bài đăng duy nhất.
Đó là tấm ảnh Từ Tử Vũ trên sân khấu nhận giải thưởng.
Chú thích: [Đại minh tinh của tôi.]
8.
Chúng tôi hẹn lần gặp tiếp theo là một tuần sau.
Trong tuần đó, tôi và Từ Tử Vũ vẫn là tâm điểm nóng hổi trên mạng.
Nhưng chủ yếu là cô ta.
Cô ta điều khiển dư luận, thuê cả thủy quân tạo sóng.
Từ những bình luận mỗi người một vẻ ban đầu, bỗng biến thành Từ Tử Vũ áp đảo mọi mặt.
Thậm chí, còn có người tung bức tranh của cô ta trong buổi đấu giá lên mạng.
Bình luận phía dưới chẳng mấy dễ nghe:
[Tranh của nữ thần là đẹp nhất, nhìn cái người phụ nữ kia đúng kiểu yêu tinh rẻ tiền, chắc chỉ đi ké sự kiện thôi!]
[Đúng đó, ai đời đi dự đấu giá mà ăn mặc như thế, tưởng đi ăn cưới chắc?]
[Cái gì mà hoa hồng trắng với hoa hồng đỏ, rõ ràng là bạch nguyệt quang và vết m.á.u muỗi!]
[Mặt sửa thế kia mà cũng dám so với nữ thần của tôi à?]
Độ hot lại một lần nữa bị đẩy lên cao trào.
Tôi không lên tiếng, thế nên không ai có thể moi ra thân phận thật của tôi.
Từ Tử Vũ thì đắc ý vô cùng.
Cô ta biết, với xuất thân như tôi, thường sẽ không bao giờ lộ diện trên mạng.
Cho nên đám thủy quân của cô ta mặc sức tung hoành.
Thậm chí khi tham gia chương trình, bị phóng viên hỏi về tôi, cô ta còn cố tình nói không quen biết.
Chỉ trong chốc lát, trên mạng tôi bị vẽ thành một “tiểu thư nhà giàu đi ké sự kiện”.
Còn Từ Tử Vũ thì được ca tụng là “bạch nguyệt quang thánh khiết”.
Tôi không vội, cứ để cô ta đắc ý vài ngày.
--------------------------------------------------