Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tâm Không Rối Loạn

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa rồi rõ ràng là chúng tôi có lý, nhưng giờ tôi lại ra tay, đánh người bị thương, nên đàn chị nói cũng chẳng còn khí thế như trước.

“Chúng tôi… chúng tôi sẽ bồi thường tiền thuốc men, mong anh đừng báo cảnh sát.”

Sở Yến tức đến bật cười.

Anh thì thầm gì đó với đám bạn rồi rời khỏi đại sảnh, chắc là đi rửa sạch vết m.á.u và rượu.

Tất cả chúng tôi đều nghĩ trong tình huống ấy, anh tuyệt đối sẽ không đồng ý để chúng tôi ở lại, thậm chí còn có thể kiện tôi.

Không ngờ đám bạn anh lại chủ động thương lượng với chủ trang trại, đồng ý chia nửa số phòng cho chúng tôi.

Chỉ có điều, chai rượu bị tôi đập phải để tôi bồi thường.

Rõ ràng là một chai rượu bình thường, thế mà trên hóa đơn lại ghi là Romanée-Conti.

Rõ mồn một là chèn ép, giở trò.

Sau đó, tôi cảm thấy anh quen mắt, nghe người khác gọi anh là “Sở”, mới sực nhớ anh chính là Sở Yến.

Trước khi ra nước ngoài, anh từng có quan hệ không tồi với anh trai tôi.

Theo lời anh, chỉ muốn trêu tôi một chút, nào ngờ tôi ra tay nặng đến vậy.

Từ nhỏ đến lớn, Sở Yến luôn được nuông chiều, dù ở ngoài ăn chơi phóng túng, với thân phận của mình cũng chẳng ai dám động đến, người không hề có lấy một vết trầy.

Lần này lại bị tôi đập thẳng vào đầu.

Anh lấy chuyện đó uy h.i.ế.p tôi suốt một thời gian dài.

Nghĩ đến đây, tôi lại bực bội. Khi ấy, sợ tôi thiếu thốn nơi đất khách, gia đình đã chuyển vào thẻ cho tôi không ít tiền.

Đúng lúc Sở Yến bị hoãn tốt nghiệp, gia đình cắt thẻ của anh.

Anh sống bám vào tôi, ăn chực uống nhờ suốt cả một học kỳ.

Tôi cau mày nhìn anh:

“Tại sao anh lại ngồi xe tôi?”

Anh chẳng có chút ý thức là đang nhờ vả người khác, ung dung ngả người ra ghế, khép mắt như định chợp mắt nghỉ ngơi.

“Xe của anh trên đường đến đây bị đ.â.m rồi.”

Tôi phì cười.

Thấy tôi như vậy, Sở Yến mở mắt, nheo lại đầy nguy hiểm.

Tôi cười đến đau bụng, che bụng, giọng mỉa mai:

“Vừa nãy tôi còn nghĩ sao anh chưa tới, chẳng lẽ trên đường bị tông chec rồi. Xem ra đoán chẳng sai, anh đúng là mạng lớn thật.”

Có lẽ tôi quá hả hê.

Sở Yến bật cười lạnh, giọng khàn khàn:

“Kỷ Nhiễm, em không sợ sẽ chec vì cái miệng độc địa của mình sao?”

6.

Tôi chống tay lên thành ghế, nghiêng mặt tựa cằm nhìn anh.

“Anh yên tâm, cho dù anh có bị tôi độc chết, thì tôi cũng không c.h.ế.t đâu.”

Sở Yến không đáp, chỉ quay đầu lại.

Sau vài giây đối diện, ánh mắt anh từ đôi mắt tôi rơi xuống khóe môi.

Trong đáy mắt thoáng lóe lên một tia hứng thú khó đoán.

Tôi lập tức cảnh giác, vừa định xoay người thì Sở Yến bất ngờ áp sát.

Bàn tay anh kẹp lấy sau gáy tôi, khiến tôi không thể nhúc nhích.

Một nụ hôn đầy tính xâm lược bất ngờ phủ xuống.

Tôi mở to mắt, không thể tin nổi.

Anh chỉ chạm khẽ rồi lập tức rút ra.

Nhưng vẫn bị tôi giáng cho một cái tát thật mạnh.

“Bốp——”

Người tài xế phía trước nghe tiếng liền quay lại, nhưng vừa thấy tư thế mập mờ của chúng tôi thì vội vàng quay đi.

Dù bị đánh, Sở Yến vẫn chẳng tức giận.

Khóe mày hơi nhướng, nụ cười giảo hoạt như hồ ly.

Anh l.i.ế.m nhẹ môi.

“Ngọt đấy, chẳng độc c.h.ế.t nổi anh đâu.”

Tôi đè nén cơn tức đang dâng trào, khẽ cười lạnh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tam-khong-roi-loan/4.html.]

“Sở tổng, thứ ngọt ngào đó là m.á.u của anh.”

Khi môi anh áp xuống, tôi đã không chút nể tình mà cắn mạnh.

Sở Yến chỉ khẽ thở dài bất đắc dĩ.

“Em thật chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.”

Tôi quay mặt đi, không muốn nhìn anh ta.

Sợ rằng nếu còn nhìn thêm, tôi sẽ không kìm được mà đập nát đầu anh ta.

Anh ta cũng biết tôi không thể lật mặt hoàn toàn với mình, nên mới dám càn rỡ như vậy.

Đưa anh ta về Sở gia xong, tôi lập tức đến công ty tìm anh trai.

Nhà tôi không hề phức tạp.

Cha mẹ yêu thương nhau, anh trai thì xuất sắc.

Ngày trước, chỉ sau một năm bước chân vào tập đoàn, anh trai tôi đã khiến cha tôi yên tâm rút lui, an nhàn cùng mẹ tôi du lịch khắp nơi.

Mấy năm qua, dưới sự dẫn dắt của anh ấy, Kỷ thị ngày càng phồn vinh, thậm chí đã phá vỡ thế cân bằng hơn hai mươi năm với hai nhà họ Giang và nhà họ Thẩm.

Nhưng cái giá phải trả là anh ấy vất vả hơn bất kỳ ai.

Đã gần mười một giờ đêm, anh ấy vẫn còn ở công ty.

Thấy tôi bước vào, anh ấy chỉ ngẩng lên liếc một cái, không nói gì.

Tôi nhướng mày, lạ lẫm với sự im lặng ấy, bình thường anh ấy đã gọi tôi từ sớm.

Một lúc sau, anh ấy mới thong thả mở miệng:

“Nghe nói Sở Yến đã bỏ 2000 vạn mua tranh của em?”

Tôi bật cười trêu chọc:

“Anh có tai mắt ngàn dặm sao, tin tức nhanh thật.”

Anh trai tôi day day ấn đường, giọng nặng nề:

“Để anh bảo người chuyển lại tiền cho cậu ta. Đừng tưởng vứt chút tiền ra là có thể lọt vào mắt xanh của em.”

Tôi vội vàng ngăn lại.

Ở trường, Sở Yến đã tiêu xài của tôi không biết bao nhiêu, lần này khó khăn lắm mới ép được anh ta phải móc tiền.

Huống chi đây là đấu giá từ thiện, số tiền ấy tôi vốn dĩ cũng chẳng nhận được xu nào.

“Anh, anh tuyệt đối đừng chuyển tiền cho anh ta. Giữa em và anh ta đã có giao dịch riêng rồi.”

Anh trai tôi rơi vào trầm mặc.

Một lúc lâu sau, anh ấy ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm túc dán chặt vào tôi.

“Năm đó cha mẹ còn nhiều điều phải kiêng kỵ nên không thể ra tay, bây giờ anh có thể. Em không cần phải hạ thấp mình để giao dịch với người khác.

“Nhiễm Nhiễm, nếu đến cả những kẻ từng làm tổn thương em cũng không phải trả giá, thì Kỷ Tự anh còn mặt mũi nào đứng vững ở Kinh Nam nữa?”

Nghe anh ấy nói, tay tôi khẽ run.

Cha mẹ đều nghĩ rằng tôi đã sớm không còn để bụng.

Chỉ có anh trai biết, chuyện năm đó đã để lại vết thương sâu đến mức nào.

Anh ấy cũng hiểu rõ, lần này tôi trở về nhất định là để báo thù.

Tôi thu lại vẻ đùa cợt, hiếm hoi nghiêm túc:

“Em có kế hoạch của mình. Anh, em không còn là trẻ con nữa. Em sẽ tự tay khiến bọn họ trả giá.”

Chúng tôi không nói thêm về chủ đề đó nữa.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Anh trai tiếp tục xem tài liệu, tôi cũng không làm phiền, chỉ ngả lưng lên ghế sofa, chờ anh ấy xong việc để cùng về nhà.

Một lúc lâu, tôi đã bắt đầu lim dim thì anh ấy đột ngột mở miệng:

“Nếu em thực sự thích cậu ta, anh cũng sẽ ủng hộ. Dù… thôi, không nói nữa.”

Câu nói ấy khiến tôi lập tức tỉnh táo.

Thích? Không thích?

Tôi nói thích Sở Yến khi nào chứ?

Anh tôi rốt cuộc đang nói cái gì vậy!

Thế nhưng anh ấy lại mang bộ dạng như thể đã nhìn thấu tất cả.

Tôi thở dài. Thôi kệ, càng giải thích càng rối.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tâm Không Rối Loạn
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...