Mẹ nuôi lầm bầm, đầy sự ghét bỏ, tránh tôi xa nhất có thể.
Tôi cúi đầu, không nói một lời.
Từ trên người bà, tôi cảm nhận được sự ác ý không chút che giấu.
Mà thứ ác ý đó… chính là món ăn ngon nhất của tôi.
Bí mật này, đến cả bà ngoại, tôi cũng chưa từng cho bà hay biết.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
Tôi lặng lẽ hấp thụ từng chút ác ý từ mẹ nuôi, cảm giác đầu ngón tay mình như ấm lên, hồng hào hơn một chút.
“Thôi được rồi, bớt nói vài câu đi. Đừng quên trại trẻ sẽ còn gọi điện kiểm tra đấy, nếu con nhỏ này lỡ miệng nói gì…”
Cha nuôi quay đầu lại, trừng mắt với mẹ nuôi.
Rồi ông ta cố làm ra vẻ dịu dàng, cười nói:
“Cháu tên là Giảo Giảo phải không? Dì cháu ấy mà, ngoài lạnh trong nóng thôi, cháu đừng để ý.”
“Gia đình chú rất chào đón cháu. À, chú quên chưa nói, cháu còn có một đứa em trai nữa, nó tên Vương Thiên Hổ.”
“Hai đứa chắc chắn sẽ chơi thân với nhau.”
Mẹ nuôi bĩu môi, khịt mũi một cái:
“Nếu không phải vì muốn mượn vận con bé này…”
Bà ta chợt nhận ra mình lỡ lời, liền ngậm miệng lại.
Tôi cúi đầu, khóe miệng từ từ nhếch lên.
Mượn vận của người chết… thì phải dùng mạng để trả.
3.
Nhà của cha nuôi nằm trong một khu dân cư trung lưu trong nội thành thành phố.
Là một căn hộ kiểu mẫu gồm ba phòng ngủ và một phòng khách.
Mẹ nuôi chỉ vào một căn phòng chứa đồ nhỏ, nửa kín nửa hở:
"Về sau, mày sẽ ở trong này."
Thấy tôi nhìn chằm chằm vào bà ta, mẹ nuôi khẽ cười khẩy một cái:
"Sao, còn chê phòng nhỏ à? Loại mồ côi không cha không mẹ như mày thì chỉ xứng đáng ở chỗ này thôi!"
Bà ta mở cửa phòng chứa đồ và đẩy tôi vào.
Một mùi ẩm mốc nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi.
Trên tường vì ẩm ướt lâu ngày mà mọc đầy nấm mốc li ti.
Trên trần nhà chỉ có một bóng đèn sợi đốt đơn sơ, xung quanh còn có đám côn trùng nhỏ bay lượn.
Phòng chưa đến hai mét vuông, dưới đất chỉ trải một tấm đệm ngả màu vàng ố và được trải bừa một tấm ga.
Không có cửa sổ, không gian ngột ngạt đến khó thở.
"Cảm ơn dì, đã chuẩn bị cho con một căn phòng tốt như vậy."
Sắc mặt mẹ nuôi lập tức sa sầm lại:
"Mày đang châm chọc ai đấy hả?"
Tôi lắc đầu tỏ ra vô tội.
Thật ra tôi thực sự rất thích chỗ này.
Từ nhỏ tôi đã sống trong quan tài, sớm đã quen với môi trường đầy âm khí thế này.
Nơi này đối với tôi mà nói thì cũng không đến nỗi nào.
"Mày nhớ cho kỹ, bọn tao đón mày về, không phải là đón một cô công chúa về để hầu hạ đâu.”
"Mọi việc nhà sau này đều giao hết cho mày.”
"Vừa hay trong nhà còn đống quần áo bẩn chưa giặt, hôm nay mày giặt cho hết đi.”
"Hơn nữa tóc mày dài quá, gội đầu tốn nước, để tao cắt ngắn đi."
Ánh mắt mẹ nuôi nhìn chằm chằm vào tóc tôi, ánh lên vẻ toan tính.
Tôi đương nhiên hiểu bà ta muốn làm gì với tóc của tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thai-chet-luu/chuong-2.html.]
Những năm sống chung với bà ngoại, tôi đã quen cảnh lâu lâu lại có người tìm đến xem bói, nên cũng biết không ít chuyện trong khoảng này.
Muốn "mượn vận" thì phải có tóc và bát tự của người bị mượn.
Tôi ngoan ngoãn để mẹ nuôi cắt đi mái tóc dài của mình.
Có được mớ tóc của tôi rồi, thái độ của mẹ nuôi cũng dịu đi đôi chút:
"Xem như mày biết điều, giặt xong đống quần áo này là được, hôm nay không cần mày nấu cơm."
Bà ta chỉ vào một giỏ quần áo trong nhà vệ sinh.
Đống quần áo chất cao như núi, bên trên còn có hơn chục chiếc quần lót nam đã ố vàng.
Mà ngay bên cạnh, rõ ràng có đặt một cái máy giặt.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau giặt đi!"
Mẹ nuôi lại đẩy tôi một cái.
Nhưng bà ta đâu biết, quần áo từng bị người c.h.ế.t chạm vào, nếu mặc lên người thì sẽ cực kỳ xui xẻo.
Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống ghế nhựa, bắt đầu giặt quần áo bằng tay.
Lúc này mẹ nuôi mới hài lòng rời đi.
Nhưng bà ta chưa đi được bao xa, tôi đã nghe thấy một tiếng hét thảm thiết.
Tôi ló đầu ra nhìn, thấy mẹ nuôi đang nằm vật ra trên đất, ôm cái đầu đầy máu, không ngừng ây da xuýt xoa.
Cha nuôi vội vàng chạy lại đỡ, trách móc:
"Sao không cẩn thận gì cả?"
Thì ra mẹ nuôi vừa đi được mấy bước đã trượt chân té ngã.
Mà đầu lại vừa hay đập ngay vào cạnh bàn sắc nhọn.
Vết thương trên trán của mẹ nuôi khá sâu, m.á.u chảy không ngừng.
Mẹ nuôi đau đến mức cứ hít hà mãi.
Cha nuôi bất lực, đành phải đưa bà ta đến bệnh viện.
Sau khi trở về nhà, ông cứ luôn miệng mắng mỏ:
"Bệnh viện bây giờ đắt không chịu được, mất cả mấy ngàn tệ, đều tại bà không cẩn thận mà ra!”
"Nhà đã nợ nần chồng chất thì thôi chớ, bà cũng không khiến tôi bớt lo!"
Mẹ nuôi nhỏ tiếng lẩm bẩm:
"Chẳng phải giờ trong nhà có thêm một đứa mới, có thể cho chúng ta mượn vận rồi sao?"
4.
Cha nuôi vội bịt miệng bà lại:
"Nhỏ tiếng thôi, lỡ con bé đó nghe thấy rồi bỏ trốn thì sao?”
"Thời buổi này để tìm được người có ngày giờ sinh thích hợp với nhà mình đâu có dễ. Lần trước là do may mắn, vừa hay trộm được đứa bé gái vừa sinh của bạn tôi!"
So với người sống, thính lực của tôi gấp mấy lần họ.
Tôi có thể nghe rõ mọi âm thanh trong phạm vi hơn mười mét.
Vì vậy cho dù hai vợ chồng họ có thì thầm nhỏ đến mức nào, tôi vẫn nghe thấy hết.
Thì ra, trước đây cha mẹ nuôi tôi sống vô cùng khốn khổ.
Họ đã đi xem bói rất nhiều lần, nhưng thầy bói nào cũng nói rằng trong số mệnh của bọn họ không có số phát tài, cả chính tài lẫn thiên tài đều không có.
Cả đời chỉ có thể sống nghèo túng, xui xẻo.
Nhưng cha nuôi không cam lòng, sau khi dò hỏi nhiều người, ông ta mới biết đến phương pháp "mượn vận" độc ác này.
Vừa hay ông ta biết được bát tự của đứa bé mới sinh của một người bạn, lập tức nảy sinh ác ý, mượn vận khí của đứa bé đó.
Kết quả là chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, ông ta từ kẻ nghèo rớt mồng tơi vươn lên thành tầng lớp trung lưu.
Nhưng đứa bé gái kia thì vì bị hút cạn vận khí, nên đã mắc bệnh rồi c.h.ế.t sau hai năm.
Trước khi chết, cô bé chịu đủ đau đớn và bệnh tật, vậy mà cha mẹ nuôi tôi chưa từng đến thăm con bé một lần.
Sau khi cô bé chết, cha nuôi không còn người để "mượn vận", công việc lại bắt đầu lao dốc, nợ nần chồng chất.
--------------------------------------------------