Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thai Chết Lưu

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ông ta cầu xin, chỉ còn thiếu bước quỳ xuống đất nữa mà thôi.

Anh Lâm liếc nhìn nơi đẫm m.á.u của Vương Thiên Hổ rồi cười cợt cùng với đám người còn lại:

"Lão Vương, có vẻ như con trai của ông trong tương lai sẽ là một tên thái giám rồi nhỉ!"

Cha nuôi tức giận đến nỗi trán nổi hết gân xanh, buộc phải nhẫn nhịn cầu xin họ để ông ta đưa con trai đến bệnh viện trước.

Mẹ nuôi thì vừa khóc lóc vừa ỉ ôi.

Gã cầm đầu cảm thấy phiền phức, cho bọn đàn em một ánh mắt.

Họ ngay lập tức đi đến tóm lấy mẹ nuôi và ghì bà ta xuống đất.

Mẹ nuôi rất sợ đến nỗi lắp bắp xin tha "Anh Lâm, trong nhà có một con bé rất xinh đẹp, chúng tôi vừa mới nhận nó về nuôi, dùng nó để gán nợ, anh xem có được không?"

Tên đô con đó cau mày và nhìn tôi, sau đó đá người mẹ nuôi của mình vào đầu:

"Mày nghĩ tao là loại người gì chứ hả? Tao g.i.ế.c người không ghê tay nhưng tao không bao giờ ra tay với bé gái!"

Mẹ nuôi bị đá đến mức mắt, mũi chảy cả máu.

"Anh Lâm! Cho tôi một tuần, trong một tuần tôi sẽ trả tiền mà!" Cha nuôi lên tiếng.

Tên đô con lại chế nhạo, "Câu này mày cũng từng nói không ít lần rồi! Nhưng sao tao lại nghe nói công ty mày vừa bị biển thủ ấy nhỉ, người ta đã cao chạy xa bay luôn rồi, trên người mày chẳng còn lấy một đồng thì mày trả kiểu gì!"

"Tính qua mặt tao à!"

Nhìn thấy m.á.u của Vương Thiên Hổ ngày càng chảy nhiều hơn, cha nuôi trở nên lo lắng.

Ông ta tiến đến gần tên cầm đầu mà nói nhỏ, "Con bé đó vận mạng không tệ đâu, rất vượng, tôi nhận nuôi nó là để hấp thu vận khí của nó. Anh yên tâm, tối qua chúng tôi đã xong lễ rồi, tiền rất nhanh sẽ đổ về thôi..."

"Đến lúc đó thì tôi sẽ trả lại anh gấp đôi!" Cha nuôi không nhịn được mà cong khóe môi lên.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, ông ta bị đ.ấ.m mấy phát vào mặt.

"Mẹ mày, chơi tao à!"

Tôi đứng trong nhà nhìn ra, thấy chuyện dần trở nên thú vị, tôi bê cả ghế ra ngồi, cắn dưa hóng hớt.

Cha nuôi của tôi đã bị đánh đến mức mặt bầm tím và sưng lên, răng cũng mất đi vài chiếc.

Cuối cùng, tên cầm đầu chặt một ngón tay của ông ta, cảnh cáo ông ta bắt buộc trong vòng một tuần phải trả tiền rồi mới chịu rời đi.

Cha nuôi đau đớn, tiếng gào như xé ruột gan.

Mà tôi thì cũng vừa cắn hết một gói hạt dưa.

Nhưng cha nuôi không quan tâm đến nỗi đau của mình, ôm chặt Vương Thiên Hổ và chạy đến bệnh viện.

Lúc này, tôi mới từ từ bước ra khỏi nhà.

Tôi thấy một chiếc xe màu đen đậu ở tầng dưới, trông khá sang trọng.

Tôi thấy mấy tên bặm trợn vừa rồi cúi đầu, gập người với người ngồi trong xe, hoàn toàn mất đi sự hung dữ lúc ban nãy.

Cửa sổ xe từ từ cuộn xuống.

Tôi nhìn thấy một khuôn mặt rất đẹp.

Là một thiếu niên, trông khoảng mười sáu hoặc mười bảy tuổi, ngũ quan rất tinh xảo nhưng có vẻ hơi yếu ớt.

Tôi tình cờ chạm mắt với cậu.

Khi cậu nhìn thấy tôi, đôi mắt khẽ lóe lên.

Nhưng chẳng mấy chốc, chiếc xe đã lái đi.

10.

Buổi tối, khi cha mẹ nuôi của tôi trở lại, khuôn mặt của họ khó coi đến nỗi trông họ như hai cái xác c.h.ế.t vậy.

Hóa ra Vương Thiên Hổ vì mất m.á.u quá nhiều nên chỗ đó không thể cứu vãn được nữa.

Bác sĩ đề nghị làm phẫu thuật cắt bỏ.

Khi mẹ nuôi nhìn thấy tôi, bà ta điên cuồng nắm lấy tóc tôi:

"Đều tại mày cả! Con ả c.h.ế.t tiệt này! Con trai tao bị như thế là tại mày mà ra cả!”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thai-chet-luu/chuong-5.html.]

"Tại sao vận may mãi vẫn chưa đến với bọn tao? Tại sao mày vẫn chưa bị bệnh!"

Bà ta túm lấy đầu tôi và đập liên hồi vào tường.

Chẳng mấy chốc, m.á.u của tôi nhuộm bức tường thành màu đỏ.

Tôi không nói lấy một lời, mãi cho đến khi đầu tôi bị đập đến lõm mất một mảng thì cha nuôi mới lên tiếng ngăn mẹ nuôi lại:

"Được rồi!"

Mẹ nuôi ngồi xuống thở hổn hển.

Tôi để mặc m.á.u chảy xuống trán, nhuộm đỏ con mắt rồi nhìn chằm chằm vào bọn họ mà không nói một lời nào.

Con ngươi tôi đen đặc đáng sợ, toàn bộ con ngươi đen láy lan rộng và chiếm lấy phần lớn tròng trắng.

Tôi chỉ vào mẹ nuôi của mình rồi quay đầu lại nói với cha nuôi:

"Chú ơi, những lời dì có nghĩa là gì ạ?"

Cha nuôi bị tôi nhìn đến rợn người, mãi cũng không nói ra được lời nào.

"Đêm qua tôi đã thấy hai người đốt đống tóc của tôi" Tôi chậm rãi tiếp lời.

Máu trên trán tôi ngày một chảy nhiều hơn, vết thương trông rất đáng sợ:

"Hai người muốn làm gì vậy?"

Tôi chầm chậm tiến về phía cha mẹ nuôi của tôi.

Chẳng mấy chốc, khuôn mặt tôi biến thành khuôn mặt của cô bé mà họ đã hại chết.

Tôi đã khóc ré lên, giống như một đứa trẻ:

"Đau quá... rất đau ..."

Cha mẹ nuôi sợ hãi.

"Đừng qua đây, mày đừng qua đây!" Mẹ nuôi hét lên.

Bà ta hết lăn rồi trượt rồi lại bò lùi về phía sau.

Tôi bước đến bên bà, ngồi xổm xuống rồi hưởng thụ hít thở một hơi thật sâu.

Nỗi sợ hãi sâu sắc của họ là món khoái khẩu của tôi.

Tôi có thể cảm nhận được khuôn mặt của mình hồng hào lên, thậm chí cơ thể còn bắt đầu ấm lên.

Cuối cùng tôi cũng cảm nhận được một chút ấm áp như một người “sống” vậy:

"Dì ơi, dì bị sao vậy? Dì nhìn kỹ con xem, con là Giảo Giảo đây mà!"

Tôi bày ra vẻ mặt quan tâm hỏi han.

Cha mẹ nuôi cuối cùng đã bình tĩnh lại.

Cha nuôi thở hổn hển và nhìn tôi với khuôn mặt nhăn nhúm.

Đôi mắt ông ta đỏ hồng, tự mình lẩm bẩm: "Tại sao lần này hiệu lực đến chậm như vậy? Lần trước rõ ràng là ngay ngày hôm sau đã trúng vé số luôn rồi..."

Ông ta nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.

Nhưng tôi rất vui, vì nếu như thế thì tôi có thể hấp thụ được nhiều ác ý hơn.

Khả năng của tôi sẽ trở nên ngày càng mạnh mẽ hơn.

Mẹ nuôi đột nhiên khàn khàn mở lời "Không phải sư phụ đó từng nói rằng có một cách nhanh hơn sao?"

Cha nuôi đơ người một lúc, sau đó đôi mắt của họ nhìn tôi càng u ám hơn.

"Đúng ha, tôi quên mất, còn có một cách nhanh hơn ..."

Họ nhìn chằm chằm vào tôi, khủng khiếp như cách một con thú hoang nhìn lấy con mồi.

11.

Tôi bị cha mẹ nuôi trói lại.

Mẹ nuôi nhìn chằm chằm tôi với một biểu cảm kỳ lạ, cổ họng của bà hết cuộn lên rồi lại xuống:

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thai Chết Lưu
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...