Tôi là Tiểu Mạc, là con gái ông, là bảo bối của ông kia mà — sao ông lại muốn g.i.ế.c tôi?!
Tim tôi vỡ nát trong đau đớn và sợ hãi.
Mẹ phát điên, khóc lớn lao tới, c.ắ.n mạnh vào cổ tay cha, m.á.u tươi theo khóe miệng chảy xuống. Nhưng cha dường như đã mất hết cảm giác, mắt cũng không chớp một cái.
Dần dần, tầm mắt tôi mơ hồ, thế giới xung quanh từ từ mất đi màu sắc. Ngay khi tôi sắp mất đi ý thức, ông Ba đã khống chế được chú Hai, lập tức quay lại dán liên tiếp mấy lá bùa vào tay cha. Cha tôi như bị lửa đốt, lập tức buông tay ra.
Lúc này tôi mới nhặt lại được một mạng. Chưa kịp thở được mấy hơi, ông Ba đã vội kéo tôi và mẹ chạy nhanh ra ngoài. “Mau, mau chạy! Đợi Thần Tài Âm đến thì không ai chạy thoát được nữa đâu!” Ông ta không ngừng thúc giục.
Mẹ đột nhiên giằng tay ông Ba ra: “Không được, tôi phải về lấy tiền!”
“Đến lúc nào rồi mà còn nghĩ đến tiền?” Ông Ba sốt ruột đến mức giậm chân.
“Không có tiền, tôi và Tiểu Mạc sống kiểu gì?” mẹ tôi bất chấp, vùng chạy về nhà
Tôi hoảng lên, giãy giụa muốn đuổi theo mẹ, nhưng lại bị ông Ba kéo chạy ra khỏi làng. “Không kịp nữa rồi, nó đến rồi!” Ông Ba không ngừng lẩm bẩm.
Hai mắt tôi đẫm lệ ngoái đầu nhìn lại, mẹ đã chạy đến cửa nhà.
Một bóng dáng nhỏ xíu, cao chừng hai thước, đứng chặn ngay trước mặt bà.
Mẹ như mất hồn, quỳ sụp xuống, liên tiếp dập đầu bốn cái.
8.
Thấy cảnh này, tôi sợ đến ngây người, đứng sững trên mặt đất không biết phải làm sao. Ông Ba bế thốc tôi lên, ném vào thùng xe ba bánh, lập tức nổ máy, “tạch tạch tạch” chạy thoát khỏi làng, đưa thẳng tôi đến nhà mới của ông ta trong thành phố.
Tôi vừa bị kinh hãi, lại thêm gió lạnh, vừa đến nơi đã sốt cao, mê man không tỉnh. Trong cơn mơ màng, tôi dường như thấy một cô gái với đôi mắt trống rỗng đứng trong phòng khách nhìn tôi, rồi thoáng chốc lại biến mất.
Tôi hỏi ông Ba cô gái đó là ai?
“Đứa bé đáng thương, sốt quá mê sảng rồi.” Ông Ba lắc đầu, vội vàng mời bác sĩ đến.
Tôi truyền nước biển đến trưa, cơn sốt cao cuối cùng cũng hạ, người cũng tỉnh táo hơn nhiều. Tôi lập tức nhớ đến cha mẹ, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
Vừa hay ông Ba vào đưa cơm cho tôi, thấy tôi như vậy liền vừa thở dài vừa giậm chân mạnh! “Cái tên Thần Tài Âm này, thật là hại người không ít!”
“Ông Ba, Thần Tài Âm là gì? Sao nó cứ nhắm vào nhà cháu mà hại vậy?” Tôi gạt nước mắt, vội hỏi.
“Ôi!” Ông Ba thở dài một tiếng, châm một điếu thuốc, ngồi xổm bên giường tôi kể lại.
“Nói về Thần Tài Âm này, thực ra nó là một con yêu tinh núi, là một con rắn câu tiền tu luyện nhiều năm.
Năm xưa nó xuống núi cầu phong, chỉ cần bốn người nói ‘phải’ là có thể trở thành Thần Tài thật, tình cờ nó gặp bốn đứa trẻ trên đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/than-tai-am/chuong-4.html.]
Nó nghĩ trẻ con không có tà tâm, lại biến hóa cực kỳ khéo léo, chắc chắn sẽ cầu phong thành công. Không ngờ bốn đứa trẻ nghịch ngợm, cố ý nói nó trông giống yêu quái.
Nó cầu phong không thành, ngược lại còn bị phản phệ đ.á.n.h hiện nguyên hình.
Bốn đứa trẻ đó chính là cha cháu, chú Hai cháu, ông Triệu và ông Lưu. Giờ nó đã tu luyện lại thành hình người, nên quay lại báo thù!”
“Nếu đã như vậy, nó báo thù trực tiếp không phải là xong sao? Tại sao lại phải dùng hình thức ban phát của cải để báo thù?” Tôi càng thêm nghi hoặc.
“Thần Tài Âm này vẫn muốn tiếp tục cầu phong tu tiên, nếu nó trực tiếp hại người sẽ bị trời phạt. Chỉ có thể bày mưu để người ta bị tiền bạc làm mờ mắt, mất đi nhân tính, trời không phù hộ, đất không quản, lúc đó nó báo thù sẽ không sao cả.”
“Vậy tại sao lại phải cách một năm mới báo thù một nhà? Sao không xử hết một lượt?”
“Pháp lực của Thần Tài Âm vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, không thể giải quyết một lúc được, nên mỗi lần báo thù xong một nhà, nó đều phải nghỉ ngơi một năm. Năm nay chắc là pháp lực của nó đã hồi phục gần hết, nên mới hại cả chú Hai cháu và nhà cháu một lúc.”
Ông Ba nói xong, trên mặt lộ vẻ áy náy.
“Tiểu Mạc, ông Ba có lỗi với cháu!” Nói rồi ông ta quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
9.
Tim tôi nhói lên, không biết ông Ba lại có vấn đề gì, vội vàng nhích vào trong giường, cảnh giác hỏi:
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
“Ông Ba… ông lại giấu cháu chuyện gì?”
“Hôm đó sau khi ông đưa bùa trừ tà cho cháu, tối đó Thần Tài Âm đã đến tìm ông, ném cho ông một rương vàng bạc bảo ông đừng xía vào chuyện của người khác. Nhìn thấy nó là ông biết không phải đối thủ, vì sợ nên ông đã dắt cả nhà bỏ đi.”
“Ông thật sự có lỗi với các cháu, không kịp thời báo cho các cháu biết, hại cha mẹ cháu…” Nói rồi ông Ba vậy mà lại khóc nức nở.
Lòng tôi đang thắt lại cũng thả lỏng ra, vội vàng xuống giường đỡ ông Ba dậy. Dù sao đi nữa, chỉ riêng việc ông Ba nửa đêm quay lại kéo tôi đi, cũng đủ để tôi cảm kích ông ta rồi.
“Ông Ba, không phải lỗi của ông đâu, là do cha mẹ cháu quá tham lam.” Nói rồi mũi tôi cay xè, lại bật khóc.
Ông Ba vội xua tay: “Cháu ngoan, đừng nghĩ nhiều, mau dưỡng sức cho khỏe. Đợi ông Ba nghĩ ra cách, chúng ta sẽ cùng nhau về cứu cha mẹ cháu.”
Tôi gật đầu thật mạnh, cầm bát cơm lên và vội vàng. Nhưng nước mắt vẫn không kìm được mà rơi xuống, từng giọt từng giọt lã chã vào bát.
Đến tối, cơn sốt của tôi đã gần như hạ hết, ông Ba lại mang cơm đến cho tôi.
“Cháu tự ra ngoài ăn được rồi ạ, cháu đã khỏe rồi.” Tôi nói với ông Ba.
“Vẫn chưa khỏe hẳn đâu, bữa nay đừng đi lại nữa.” Ông Ba không cho tôi từ chối, lại ấn tôi ngồi xuống giường.
“Ăn xong cũng không cần mang bát ra, lát nữa ông sẽ vào lấy.” Trước khi ra ngoài ông ta còn không quên dặn dò.
Lòng tôi trực trào ấm áp. Gia đình vừa gặp đại nạn như vậy, người họ hàng không quá thân thiết này vẫn có thể chăm sóc chu đáo, cũng là một niềm an ủi. Nhưng tôi vẫn phải có ý thức của người ăn nhờ ở đậu, dù sao tôi cũng không bệnh tới mức không nhúc nhích được.
--------------------------------------------------