Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thanh Vân Đài

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nương tử trang điểm đậm thế nhỉ.”

“… Quan nhân* chắc đã hiểu nhầm.” Thanh Duy dừng rồi nói tiếp, “Mặt thiếp bị bệnh, chỗ trên mắt không phải là trang điểm mà là vết bớt.”

(*Từ cũ, cách người vợ gọi người chồng thời xưa.)

“Không phải trang điểm?” Giang Từ Chu có vẻ không tin, y chúi người lại gần, giọng ngờ vực, “Sao ta trông nàng… quen mắt thế?”

Vì cơn say mà y đứng chẳng còn vững, lúc chúi người xuống suýt thì đổ đè lên Thanh Duy, nàng vội đứng bật dậy, Giang Từ Chu lập tức ngã xuống giường.

Thanh Duy nghĩ tới kế hoạch, nhắc bản thân phải thật ngoan ngoãn, bèn đáp: “Hôm trước sơ ý va phải quan nhân ở ngoài Đông Lai Thuận, làm đổ rượu của quan nhân, may được quan nhân độ lượng bỏ qua, thiếp vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.”

Giọng nói này…

Giang Từ Chu xoay người ngồi dậy, “Ta nhớ ra nàng rồi, nàng chính là… là…”

Thanh Duy gật đầu.

“Nhưng, nhưng…” Có lẽ Giang Từ Chu đã nghe thấy cái tên Thanh Duy qua Vệ Quyết, tỉnh rượu phân nửa, “Không đúng, người ta cưới là con gái của Thôi Hoằng Nghĩa, tên là Vân gì đó…”

“Quả thật thiếp có một cô em gái tên là Chi Vân.” Thanh Duy giải thích, “Có điều mấy năm qua thiếp được nhà thúc phụ nuôi nấng, thúc phụ coi thiếp như con gái ruột thịt, thiếp là chị còn Chi Vân là em, nào có chuyện chị chưa lấy chồng mà em gái đã xuất giá trước? Trong thư dạm hỏi quan nhân gửi chỉ nói là kết hôn với con gái Thôi thị, mà hiện tại thiếp là trưởng nữ Thôi thị, vì vậy phải là thiếp xuất giá mới tròn lễ, phu quân nói có đúng không?”

Giang Từ Chu ngồi bên giường nhìn nàng, men say đã vơi, y gật đầu.

Thanh Duy nói: “Thực ra lúc nhận được thư, thiếp cũng sợ lắm. Thiếp và quan nhân vừa không có ơn lại chẳng có tình, bỗng dưng quan nhân nói muốn cưới thiếp, thực hết hồn hết vía, vốn định lên kinh rồi tới phủ hỏi cho rõ, tránh xảy ra hiểu lầm không đáng có. Nhưng em gái thiếp là người nóng tính, nghe bảo chính cha chồng cáo trạng thúc phụ lên ngự tiền, nói gì mà có chết cũng không bước chân vào nhà kẻ thù, từ xưa đến nay trung hiếu khó vẹn toàn, quan nhân có thể thông cảm cho muội ấy không?”

Giang Từ Chu nhìn Thanh Duy, lại gật đầu.

Thanh Duy tiếp tục thêu dệt: “Ví như quan nhân muốn cưới Chi Vân, vậy hãy nhân khi lễ cưới chưa kết thúc, nhanh nhanh đến Cao gia nói thẳng để đổi Chi Vân về, âu cũng được mà. Có điều tính cách muội ấy như vậy, sợ nghĩ quẩn lại đòi treo cổ, tính mạng là chuyện nhỏ, lỡ đâu làm lớn chuyện lớn, người ngoài chỉ trỏ Giang gia bất nhân bất nghĩa hai mặt, trước mặt thì đón dâu vào cửa, sau lưng lại đi hãm hại người ta, e rằng quan nhân sẽ bị mang tiếng đến già mất. Nên thiếp qua cửa chính là nhờ Nguyệt lão trên cao đưa lối, nào còn đường khác để đi.”

Giọng nàng nhẹ nhàng từ tốn, tổng kết lại ba nội dung chính, gói gọn luân lý cương thường, tình huống thiệt hơn và đôi phần bất đắc dĩ.

Nói chung là đã chặn hết ý nghĩ từ hôn của y.

Giang Từ Chu im lặng một chốc, đoạn thở dài đứng dậy, đi tới trước bàn ngồi xuống, cầm bầu rượu lên rót: “Nương tử nói sai rồi.”

Thanh Duy thật lòng hỏi: “Sai ở đâu cơ?”

“Hai chúng ta được Nguyệt lão đưa lối chỗ nào?” Giang Từ Chu cười bảo, “Hai ta là bị Nguyệt lão dùng dây tiên trói chặt vào nhau, còn móc thêm 12 chiếc khóa nhân duyên, dù có mượn thanh đao Côn Ngô ở Bồng Lai cũng chém chẳng đứt. Hủy nhân duyên nhà người ta tất bị sét đánh, mà tự mình hủy nhân duyên sẽ bị ngũ lôi oanh tạc, nhưng lôi đánh đã thấm vào đâu, chỉ sợ khi xuống âm tào địa phủ, thập điện Diêm La sẽ viết tên hai ta lên đá tam sinh… Còn không mau lại đây?”

Thanh Duy nhìn y, không biết đến đó làm gì.

Giang Từ Chu cầm bầu rượu rót đầy ly, đưa một ly cho nàng: “Đưa đầu tới đao đang chờ sẵn, rụt đầu về mới bảo toàn được tính mệnh, uống xong ly rượu hợp cẩn, hai ta chấp nhận cái vận xui rủi này đi.”

Lấy hết dũng khí để xuất giá là một chuyện, nhưng khi đối mặt nhau lại là chuyện khác.

Thanh Duy ngồi xuống trước mặt Giang Từ Chu, sau một lúc im lặng mới nhận lấy ly rượu hợp cẩn từ y.

Nến đỏ long lanh, Giang Từ Chu tiến tới, đưa tay vòng ra sau cổ nàng, từ từ lại gần.

Hơi thở thanh mát hòa lẫn mùi rượu phả vào hai má, Thanh Duy cụp mắt, chỉ thấy được ly rượu sóng sánh trong tay.

Thanh Duy đã từng đối diện gươm đao không biết bao nhiêu lần, cũng từng một mình đi khắp từ Nam chí Bắc, đến ám ngục thành Nam cứu viện Tiết Trường Hưng, đối mặt với hơn mười lính tinh nhuệ của Tuần Kiểm ti nàng còn chẳng sợ, vì nàng biết không vào hang cọp sao bắt được cọp con, làm gì cũng phải trả giá, nhưng… cảm giác khổ sở lúc này phải hình dung như thế nào đây? Nó giống như khi nàng đứng bên vách núi cheo leo, lao đầu xuống vực mà lại quên rút nhuyễn ngọc kiếm.

Không biết rơi xuống sẽ sống hay là chết.

Hơi thở ngày một áp gần, ấm áp ngưa ngứa, Thanh Duy chợt khép hai mắt lại, ngẩng đầu uống hết rượu.

May mà uống rượu xong, cánh tay vòng sau cổ cũng buông ra, Giang Từ Chu không ép nàng phải làm thêm lễ nào nữa, thu dọn ly rượu, sang phòng bên rửa mặt rồi quay về trước giường, vừa cởi giày vừa chỉ lên mắt trái: “Chỗ này của nàng, vì sao lại bị thế?”

Thanh Duy đáp: “Từ nhỏ đã có rồi, ban đầu chỉ là một vết nhỏ, về sau nhiễm phong hàn, chẳng rõ vì sao lại lan rộng như vậy.”

Nàng không có sự tự giác của một tân nương, nhìn Giang Từ Chu cởi giày nhưng không giành cởi, chỉ đứng một bên hỏi: “Còn trên mặt chàng?”

“Hồi bé bị hỏa họa.” Giang Từ Chu nói, “Cái đó của nàng, có chữa hết được không?”

Thanh Duy lắc đầu.

Giang Từ Chu thở dài: “Ôi nương tử, hai chúng ta đúng là tổ hợp xấu xí nà.”

Nói đoạn, y vỗ xuống giường, ra hiệu Thanh Duy tới ngủ.

Thanh Duy cũng đã nghĩ cách đối phó với chuyện này rồi, đầu tiên là thổi tắt nến trong phòng, sau đó cởi áo cưới ra, xõa tóc, mặc trung y trắng muốt rồi lên giường.

Giang Từ Chu buông rèm, vén chăn lên cúi người đi vào, chống bên trên nàng.

Trong rèm tối như hũ nút, cứ vậy mà nhìn lên, Thanh Duy chỉ trông thấy chiếc mặt nạ màu bạc vẫn nằm yên trên mặt y, cũng ngửi được mùi hương thanh thuần tỏa ra từ trên người y.

Trong màn đêm, Giang Từ Chu thấp giọng gọi: “Nương tử.”

Giọng y êm tai làm sao, trầm mà lại trong, hòa cùng bóng đêm xen lẫn chút khàn khàn.

Thanh Duy “ừm” một tiếng.

Giang Từ Chu không nói gì thêm, chậm rãi cúi xuống.

Sau gáy người có một huyệt mà nếu điểm vào, chắc chắn sẽ hôn mê bất tỉnh. Thanh Duy chụm tay lại thủ thế, xem ra mấy ngày tới đành phải dùng chiêu này đối phó với y.

Thanh Duy giơ tay lên, bỗng Giang Từ Chu ngẩng đầu: “Nương tử, nếu vi phu không tháo mặt nạ, liệu nàng có thấy ngại không?”

“Thiếp thì chẳng ngại gì, có điều thiếp và quan nhân là nhân duyên trời định, được Nguyệt lão trên trời kết duyên, e là Nguyệt lão sẽ cho rằng chúng ta không thành tâm.”

Nàng dứt lời, Giang Từ Chu trầm ngâm một hồi.

Phải lúc lâu sau y mới nói: “Nương tử nói chí phải, đã là nhân duyên trời định, nếu không thể thẳng thắn đối diện thì chắc chắn sẽ khiến thần tiên phật ý.”

Y xoay người ngồi dậy, sửa lại chăn đệm rồi nằm thẳng xuống cạnh Thanh Duy, “Nhưng vi phu lo nếu tháo mặt nạ lại dọa nàng sợ mất, chi bằng chúng ta làm quen thêm ít hôm nữa, đợi bao giờ hiểu nhau, làm tiếp chuyện cần làm cũng chưa muộn.”

Thanh Duy đáp: “Vâng, tháng ngày còn dài, vội chi chốc lát này.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thanh Vân Đài
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...