Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thanh Vân Đài

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tuyết rơi lất phất, cả đất trời như chìm trong tĩnh lặng.

Tất cả mọi người, bao gồm Tả Kiêu vệ lẫn Tuần Kiểm Ti, thậm chí cả Huyền Ưng Ti cũng ngạc nhiên sửng sốt. Trong số bọn họ, không phải không có người biết Giang Từ Chu là Tạ Dung Dữ, kể từ sau hội thơ Hàn Lâm, ít nhiều gì trên triều cũng có vài lời đồn đoán, nhưng không ai ngờ Tiểu Chiêu vương lại tháo chiếc mặt nạ đã đeo năm năm theo cách ấy.

Vẫn là Chương Đình phản ứng lại đầu tiên, hắn vội vã xuống ngựa, cúi người bái lạy Tạ Dung Dữ: “Bái kiến Tiểu Chiêu vương điện hạ.”

Những người khác tức tốc xuống ngựa, trên đồng hoang giữa tuyết rơi, bọn họ cùng bái lạy Tạ Dung Dữ: “Bái kiến Tiểu Chiêu vương điện hạ.”

Tất cả mọi người, ngoại trừ Thanh Duy.

Thanh Duy nhìn Tạ Dung Dữ.

Ngày hôm ấy khi tháo mặt nạ, nàng mơ hồ nhìn thấy đôi lông mày và ánh mắt của y, nhưng tiếc thay nàng chẳng kịp nhìn rõ, chỉ nhớ được vẻ dịu dàng khi y cụp mắt nhìn, lúc này nhìn lại mới để ý khóe mắt thấp thoáng vẻ lạnh lùng, thậm chí là buốt giá như băng giá tuyết.

Trong khoảnh khắc ấy, Thanh Duy lại có một suy nghĩ rất không liên quan.

Mười bảy năm trước, Sĩ đại phu Trương Ngộ Sơ cùng các sĩ tử nhảy sông tỏ chí, Tạ Trinh – cha của Tiểu Chiêu vương cũng là một trong số đó, sau khi Tạ Trinh qua đời, Chiêu Hóa đế bèn đón Tạ Dung Dữ vào cung, đích thân nuôi dưỡng bảo ban, tới nỗi rất nhiều năm sau kể từ sự cố ấy, tôn quý nhất trong dòng họ tôn thất hoàng gia không phải là công chúa hoàng tử, thậm chí càng không phải đương kim thánh thượng, mà chính là Tiểu Chiêu vương điện hạ đã được ban vương từ khi còn rất nhỏ.

Thanh Duy nhìn y, gương mặt ấy không có lấy một tì vết, tựa thần tiên lạc chốn nhân gian, mà chưa hết, vì là thần tiên nên quanh người y luôn tỏa ra hào quang cao quý, là khí chất chỉ có thể được luyện nên bởi cung điện uy nghiêm sừng sững ấy.

Y là người thế đấy, có xuất thân như vậy.

Gió lùa tóc Thanh Duy, tuy cũng lờ mờ đoán được phần nào, nhưng phải đến lúc này nàng mới thực sự ý thức được rốt cuộc y là ai.

Tạ Dung Dữ nói: “Lương đại nhân, xin hỏi sáng nay sau khi bộ Hình nhận được báo án, ngoại trừ lời khai của Viên Văn Quang ra liệu còn có bằng chứng nào khác không?”

“Chuyện này…” Lương Lang trung do dự, “Hồi bẩm điện hạ, nếu muốn xét bằng chứng rõ ràng thì ngoài lời khai ra, quả thật bộ Hình không có gì cả. Chỉ là… lời khai này không phải lời khai bình thường, mà nó chứng minh Thôi thị đã nói dối trên công đường, không tiếc nhận tội giết người để che giấu tội cướp ngục, vô cùng khả nghi; huống hồ Thôi thị còn là con gái của Thôi Nguyên Nghĩa, cho nên cô ta có động cơ cứu Tiết Trường Hưng; trong ngày cướp ngục, cô ta cũng có hành tung không rõ ràng, chỉ riêng những điều ấy thôi đã đủ để bộ Hình truy bắt Thôi thị. Không giấu gì điện hạ, trước khi bộ Hình tới thì đã cho triệu Thôi Chi Vân đang sống ở quý phủ, chỉ cần đối chiếu lời khai của Viên Văn Quang với Thôi Chi Vân, chân tướng ra sao, ắt tự sáng tỏ.”

Trung lang tướng cũng chắp tay với Tạ Dung Dữ: “Điện hạ, hạ quan thẳng tính, lúc nãy nói chuyện đã mạo phạm, xin điện hạ bỏ qua. Có điều hôm nay hạ quan rời thành chính là phụng lệnh của Tam Ti, Trung Thư và Xu Mật Viện, là kết quả của buổi chầu sáng nay, Quan gia cũng đã phê chuẩn, mong điện hạ giúp cho.”

Trung lang tướng nói không sai, lúc trước hắn nghi ngờ Huyền Ưng Ti là do Giang Từ Chu – một gã công tử ăn chơi lại lên làm Đô Ngu hầu Huyền Ưng Ti, còn nhiều lần hành sự không theo quy định. Bây giờ đã biết hóa ra Đô Ngu hầu là Tiểu Chiêu vương, vậy không còn gì để nghi ngờ nữa.

Nghe hắn nhắc tới Trung Thư, Tạ Dung Dữ bừng hiểu. Chắc chắn Hà Thập Thanh đã nhúng tay cản trở vụ án của Thanh Duy trên buổi chầu, lấy lý do Huyền Ưng Ti phá án không thành để yêu cầu Tam Ti tiếp nhận. Triệu Sơ thế mỏng, không tranh chấp nổi, điều hai hạ thần thật thà là Lương Lang trung và Tả Kiêu vệ đã là giới hạn đấu tranh của chàng ta rồi.

Đấy gọi là thuật lộng quyền bên này mất bên kia sinh, Tạ Dung Dữ quá hiểu.

Mà giờ đây điểm yếu của y đã bị phe địch tìm ra, cứ tiếp tục đi tới không phải là thượng sách, nhưng y có thể tạm hạ yêu cầu.

Tạ Dung Dữ nói: “Những gì hai vị đại nhân nói đều là thật, không phải bổn vương không hiểu. Ty nhiên…” Y dừng lại, đổi lời nói, “Bản án cướp ngục thành nam là thật, vậy lẽ nào việc nghi phạm họ Thôi bị ám sát hôm nay không phải thật? Nếu hai vị còn nhớ, đợt trước bổn vương vừa cứu được một con tin ở thao trường Dương Pha, trong tay anh ta có bằng chứng về bản án ôn dịch năm xưa, mà nghi phạm họ Thôi đây lại có liên quan mật thiết tới án ôn dịch, bổn vương không muốn giao ông ấy cho người ngoài, ai biết các ngươi có bị lợi dụng dương đông kích tây hay không?”

Lời y nói ẩn chứa ngầm ý, hai người Lương Lang trung nghe hiểu, cụp mắt nhìn xuống.

“Đó cũng là nguyên nhân bổn vương không muốn giao Thôi thị cho bất cứ ai, nàng và nghi phạm họ Thôi là họ hàng, có khả năng cao sẽ bị lợi dụng, nếu bổn vương mất nhân chứng vì vậy thì các ngươi lấy gì đền đây? Án cướp ngục cần thẩm tra còn án ôn dịch lại không?”

Câu cuối y nói rất vang, ha người Lương Lang trung hô lên không dám.

Tạ Dung Dữ nói tiếp: “Các ngươi không tin tưởng bổn vương, bổn vương cũng không tin bất cứ ai trong các ngươi, vậy chỉ còn một cách.”

Y nhìn thẳng vào Hà Hồng Vân.

Điểm yếu của y đã bị hắn ta dùng kế khơi ra, nhưng lý nào trong tay y không nắm thóp của Hà gia?

Kẻ rơi xuống vực thẳm lúc này không phải y!

“Nếu triều đình phá Tiểu Chương đại nhân và Khúc Hiệu úy đến tiếp nghi phạm, chứng tỏ rất tin tưởng hai người bọn họ. Bổn vương đề nghị giao việc hộ tống nghi phạm hồi kinh cho bọn họ. Đợi về đến kinh thành, từ các nha môn chấp pháp, tức Đại Lý Tự, Ngự Sử Đài và bộ Hình, cùng các quân ti cung cấm, mỗi bên chọn ra ba người để cùng nhau giám sát nghi phạm, bảo đảm an nguy tính mạng nghi phạm. Còn về bản án Thôi nghị cướp ngục, chuyện này Lương đại nhân không cần nhúng tay, sau khi về cung, bổn vương sẽ đích thân viết tấu lên triều, tới lúc ấy nếu triều đình muốn cách chức Huyền Ưng Ti thẩm tra, bổn vương cam tâm chịu phạt. Hai vị thấy sao?”

Lương Lang trung và Trung lang tướng nhìn nhau, sau đó cùng bái lạy Tạ Dung Dữ: “Xin theo ý của điện hạ.”

Từ Phàn Châu quay trở về kinh mất hơn nửa ngày đi đường, khi tới cổng thành thì đã gần giờ Thân.

Tả Kiêu vệ đã gáp rút phái người hồi cung bẩm báo chuyện Tiểu Chiêu vương xuất hiện ở ngoại ô kinh thành, vì thế Ngự Sử quan đã có mặt ở cổng thành nghênh đón, vừa trông thấy Tạ Dung Dữ, bọn họ lập tức rảo bước đi tới: “Sáng nay nghe nói điện hạ đã giải quyết xong công chuyện trở về kinh, Quan gia mừng lắm, lệnh hạ quan đến đón, ngài ấy rất ngóng điện hạ về.”

Bọn họ lựa lời ăn nói rất khéo, không khơi ra bí mật Tạ Dung Dữ giả làm Giang Từ Chu, cũng không nhắc tới nguyên nhân Huyền Ưng Ti rời thành, chỉ coi như đi công chuyện bình thường, nay ra đón người về.

“Có chuyện này hẳn điện hạ chưa biết, bản án trong buổi chầu sáng nay có liên quan tới người bên cạnh điện hạ, dù hạ quan đã đã báo với Quan gia tin vui điện hạ hồi cung, nhưng phía Trung Thư vẫn khăng khăng muốn mời…” Ngự Sử quan nhìn sang Thanh Duy, không biết phải xưng hô thế nào cho phải, tính ra nên gọi là vương phi, nhưng con gái của một lão thợ mộc sao có thể làm Chiêu vương phi? Và rõ ràng hai người họ chỉ là vợ chồng giả, “Mời cô nương đến bộ Hình nhận…”

“Nàng ấy không đi đâu cả.” Chưa đợi ông ta nói hết câu, Tạ Dung Dữ đã ngắt lời, “Nàng ấy sẽ về Giang phủ.”

“Nếu bộ Hình và Trung Thư có bất cứ nghi hoặc nào thì bảo bọn họ tới điện Chiêu Doãn tìm bổn vương.”

Nói đoạn, y nhìn sang Thanh Duy, “Nàng về trước đi, muộn nhất là ngày mai ta sẽ cho người thả em gái nàng ra.”

Thanh Duy cũng nhìn y, đôi mắt nàng trong veo lấp lánh, ánh lên vẻ bất khuất kiên cường chẳng cần phải nấp sau lưng ai.

Nhưng cuối cùng nàng vẫn chỉ gật đầu mà không nói gì.

Tạ Dung Dữ mỉm cười, nàng của lúc này rất giống tiểu cô nương y gặp lần đầu giữa núi rừng nhiều năm về trước.

Dẫu có ra sao nàng vẫn chẳng thay đổi. Không như y.

Y nói: “Về đi. Ta giao Triêu Thiên lại cho nàng.”

Rồi y không nói gì thêm, đi thẳng đến cỗ xe ngựa đang dừng trước cổng thành.

Tạ Dung Dữ lên xe, Đức Vinh đã chờ bên trong, bên cạnh còn có cô cô A Sầm của điện Chiêu Doãn cùng Ngô thái y.

Xe ngựa lăn bánh khởi hành, Tạ Dung Dữ dựa vào vách xe, chậm rãi khép mắt lại, hít vào thở ra liên tục.

Dần dà, nhịp thở của y ngày trở nên dồn dập, rõ ràng thời tiết lạnh căm, thế mà những giọt mồ hôi to như hạt đậu lại đang chảy dọc trên thái dương y.

Vết thương cũ rồi cũng sẽ lành thôi, nhưng bóng đen mãi chẳng thể tiêu tan, thời gian năm năm đủ để biến vực sâu thành hào rãnh của trời. Đây là lần đầu tiên y tháo mặt nạ sau nhiều năm đến thế, dùng thân phận Tạ Dung Dữ đứng dưới vòm trời quang đãng, nói là cần buông bỏ, nhưng buông bỏ nào phải việc dễ dàng.

Đức Vinh vắt khô khăn, chấm nhẹ lên trán lau mồ hôi cho y, khẽ gọi: “Điện hạ?”

Một lúc lâu sau, Tạ Dung Dữ mới cất tiếng đáp.

Ngô thái y thở phào một hơi, không kìm được trách móc: “Điện hạ cũng nôn nóng quá, nếu muốn tháo mặt nạ, sao cứ phải chọn lúc này. Bây giờ trong cung đang loạn cả lên, điện hạ còn định tự mình gánh vụ án này, chỉ sợ về cung rồi, thời gian tới sẽ không được nghỉ ngơi, như thế chỉ có hại thêm cho bệnh tình của điện hạ mà thôi.”

Tạ Dung Dữ từ từ khép mắt, khàn giọng đáp: “Đúng là ta có hơi nôn nóng, nhưng lúc ấy…” Y dừng lại, không nói nữa mà đổi lời, “Ta biết đấy chỉ là tâm bệnh.”

“Cho dù là tâm bệnh đi nữa, đã bị bệnh năm năm thì muốn trị tận gốc cũng rất khó!” Ngô thái y trách nhẹ, thấy trên mu bàn tay của y lại đổ mồ hôi thì im lặng, lấy nửa bát thuốc trong hòm ra, “Điện hạ uống thuốc này đi, chí ít có thể an thần.”

Mùi thuốc đắng ngắt xộc vào mũi, Tạ Dung Dữ hé mở mắt nhìn bát thuốc, một lúc sau lại giơ tay gạt đi, “Không được, tự ta phải khỏe bệnh.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...