Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thanh Vân Đài

Chương 98

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thanh Duy nghĩ hoài chẳng ra.

Làm gì có chuyện bỏ chạy được, toàn bộ Thượng Khê đã bị phong tỏa, ngay đến nàng còn khó chạy thoát huống hồ là Diệp Tú nhi.

Có điều nàng là người nóng tính, nghĩ tới chuyện gì là phải làm ngay, sợ chậm trễ sẽ bỏ lỡ thời cơ.

Thanh Duy nói: “Ta quay về sớm thì chúng ta cũng sớm điều tra ra điểm kỳ lạ ở núi Trúc Cố mà?”

Tạ Dung Dữ nói: “Quan phủ vừa mới bắt ma nên đang siết chặt tin tức bên ngoài, hẳn tiểu cô nương kia sẽ rất đề phòng, nàng có làm gì chưa chắc cô ta đã mắc lừa.”

Thanh Duy cảm thấy y nói có lý, Tú nhi là một a đầu lanh lợi, đêm qua ra ngoài đã lỗ mãng lắm rồi, để tránh bị nghi ngờ, chắc chắn hôm nay nàng ta sẽ ngoan ngoãn ở lại trang viên.

Chi bằng đợi thêm vài hôm, đợi tình hình qua đi rồi lại nghĩ cách dụ con ma xám ra.

Tạ Dung Dữ nhìn bầu trời, chỉ một canh giờ nữa mặt trời sẽ mọc, “Có đói bụng không?”

Thanh Duy ngẩn người, nãy giờ chẳng cảm thấy gì, giờ y hỏi vậy mới sực nhớ mình hơn nửa ngày trời chưa ăn uống, lập tức bụng réo ùng ục.

Thấy nàng gật đầu, Tạ Dung Dữ hỏi tiếp: “Muốn ăn gì?”

Thanh Duy đáp: “Gì cũng được, ta không kén ăn.”

Bao năm lang bạt nàng chưa bao giờ chú trọng ăn uống, chỉ cần no bụng.

Nhưng thực chất xuất thân của Thanh Duy không tới nỗi đói nghèo, thậm chí trong nhà còn rất khá giả, ông nội nàng là tướng quân Nhạc Xung, cha là đệ nhất thợ mộc buổi đương triều, vài thói quen ngày bé đã ăn sâu vào trong nàng mà có thể đến chính nàng còn không để ý, nhưng hồi ở Giang gia, Tạ Dung Dữ từng quan sát cẩn thận. Nàng không thích đồ mặn, chỉ thích đồ tươi, tuy Ngư Lai Tiên ở Đông lai Thuận không ngon bằng Chúc Ninh Trang nhưng bù lại nguyên liệu còn tươi, vì thế nàng có thể uống đến ba bát canh; nàng cũng không thích ngọt, canh hạt sen Lưu Phương làm là số một, nhưng nếu thêm mật là nàng chỉ miễn cưỡng ăn nửa bát nhỏ, về sau Trú Vân cất hũ mật đi, thay vào đó là cánh hoa quế ngâm mật, buổi sáng nàng ăn một bát rồi, đến tối nếu đem lên nữa thì nàng vẫn có thể ăn tiếp. Có chuyện này Thanh Duy không biết, vào cuối mùa thu năm ngoái, hoa quế trong kinh héo rất nhanh, nửa đêm canh ba Đức Vinh nhận lệnh của công tử nhà mình, lái xe ngựa chạy khắp thành thu mua toàn bộ cánh hoa quế.

Tạ Dung Dữ đẩy cửa ra, dặn Triêu Thiên: “Bảo phòng bếp chuẩn bị cơm đi, cá hấp, canh tiềm đào, rau mùa, ngươi nhớ phải tự chọn nguyên liệu tươi mới, cá cũng là cá sống, không có cá sống thì đổi món khác.”

Triêu Thiên đáp vâng, nhưng lại do dự chưa đi ngay.

Buổi sáng ngày cùng công tử đến Lăng Xuyên, Đức Vinh đã dặn hắn phải học cách quan sát sắc mặt công tử, “Gõ quạt trong tay tức là đang trầm ngâm, đặt cốc trà xuống tức là đã cạn kiên nhẫn, việc gì cũng chờ công tử mở miệng thì ngươi không giữ được đao của mình đâu.”

Đức Vinh nói: “Đi xa khó mà đổi đao, nếu thực sự chọc giận công tử thì tìm cách bù đắp chuộc tội, nghĩ xem công tử quan tâm gì nhất.”

Được gặp lại Thanh Duy khiến Triêu Thiên vui quên trời đất, mải lo nói chuyện cùng nàng ấy, tới khi công tử đặt cốc xuống hắn mới ngờ ngợ lui ra.

Tạ Dung Dữ thấy Triêu Thiên vẫn chưa đi, “Còn ngớ ra đó làm gì?”

Triêu Thiên dè dặt che thanh đao lại.

May là bây giờ dù hắn có mù cũng biết công tử quan tâm gì nhất.

“Công tử, chuẩn bị cơm nước xong, thuộc hạ đến phòng chứa củi đun nước tắm cho thiếu phu nhân nhé?”

Tạ Dung Dữ nhướn mày, bất ngờ nhìn hắn, “ừ” một tiếng.

***

Phòng bếp ở Vân Khứ Lâu được Khúc Mậu lựa chọn soi mói đến mấy ngày, nên khâu chuẩn bị đồ ăn vừa nhanh chóng lại đảm bảo chất lượng, chỉ chốc lát sau thức ăn đã được dọn lên. Thanh Duy nhìn thức ăn đầy bàn, không ngờ đồ ăn ở huyện thành miền núi lại hợp khẩu vị nàng đến vậy.

Bôn ba một đêm dài khiến Thanh Duy vừa mệt vừa đói, nàng không nói nhiều nữa, lập tức động đũa.

Có cơm lấp bụng, tâm trạng căng thẳng cũng dần dà thả lỏng, tối qua Diệp Tú nhi tự tiện rời trang viên, dù hôm nay không bị Tôn Huyện lệnh cấm túc thì cũng sẽ bị Dư Hạm phạt mà thôi, bây giờ nàng có quay về cũng không làm được gì, chi bằng nán lại Vân Khứ Lâu nghỉ ngơi nửa ngày để hồi sức, từ lúc đến Thượng Khê nàng chưa có lấy một giấc tử tế.

Nghĩ đến đây, Thanh Duy không sốt ruột nữa, túc tắc ăn hết bữa cơm, nàng nhìn xung quanh, chậu gỗ kê trên giá đựng đầy nước sạch, nhưng hình như trong phòng không có gương.

Tạ Dung Dữ sai Triêu Thiên thu dọn bát đũa, nghe thấy tiếng động ở gian bên thì xoay người lại nhìn, “Nàng tìm gì à?”

“Tìm gương soi để lau phấn vàng trên mặt.” Thanh Duy nói. Vì sợ bị nhận diện nên nàng chưa hề tẩy trang kể từ lúc vào Thượng Khê, mà chất liệu phấn vàng không bằng loại phấn nàng dùng ngày trước, không thể để trên da quá lâu.

Tạ Dung Dữ nhìn nàng.

Gương mặt bôi phấn vàng ngả tối, những chấm tàn nhang vẽ hai bên cánh mũi thêm phần hoạt bát, vì không cần phải giả ma nên nàng túm gọn mái tóc thành đuôi ngựa, rõ ràng nàng dịch dung làm xấu đi, thế mà y vẫn cảm thấy nàng đẹp làm sao.

“Rửa lớp phấn đó thế nào?” Tạ Dung Dữ hỏi.

“Bột tạo bọt là được rồi.”

Trong hộp gỗ kê trên chậu có bột tạo bọt.

Tạ Dung Dữ cầm vải nhúng bột, ngâm nước vắt khô, ngồi xuống băng ghế trước chậu, “Chỗ ta không có gương, lại đây, để ta lau giúp nàng.”

Thanh Duy hồn nhiên ngồi xuống ghế đối diện.

Y nhìn nàng, ngón tay dính nước giữ cằm nàng, nghiêng người lại gần.

Căn phòng trở nên yên ắng, sắc trời mờ mờ, đến ngọn đèn cầy cũng cháy leo lắt, Thanh Duy nghe được tiếng thở rất nhẹ của y, y đang nghiêm túc lau phấn cho nàng, bỗng dưng nàng cảm thấy kỳ lạ.

Lạ đến mức khiến bàn tay nàng đổ mồ hôi.

Tạ Dung Dữ bất thình lình mở miệng, giọng trầm khàn: “Tới Thượng Khê bao lâu rồi?”

“Ba ngày. Từ buổi tối ba ngày trước.”

“Vết thương trên người đã lành chưa?”

Thanh Duy ngẩn ra, đang không biết là vết thương gì, nhưng lúc sau mới sực nhớ, y đang hỏi vết thương khi nàng nị Tả Kiêu vệ truy đuổi trước khi rời thành.

“Đã lành rồi, vết thương của ta trông nặng thế thôi chứ không đụng đến chỗ hiểm, chưa hết mùa đông là lành cả rồi.” Thanh Duy nói, đôi môi mím nhẹ, “Trước khi rời kinh, ta muốn đi tìm ngài, nhưng Giang phủ bị canh chừng, còn thâm cung… Ta không vào được, sau đó ta còn…”

Nàng định nói, sau đó khi y theo thánh giá đến chùa Đại Từ Ân tế trời, nàng còn định đến đại lộ Chu Tước tạm biệt y.

Nhưng không hiểu sao, cứ nhớ tới cảnh trên phố ngày hôm ấy: lớp lớp binh mã đám đông ngăn cách giữa hai người, nàng dắt ngựa rời kinh, ngoái đầu nhìn thâm cung qua màn tuyết phất phơ, chợt trong lòng cảm thấy buồn tênh.

Tạ Dung Dữ hỏi: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó thấy ngài không về Giang phủ, ta bèn rời đi.”

Tạ Dung Dữ “ừ” một tiếng, đã lau xong một bên má, y nhúng khăn vào nước vắt khô, giữ cằm nàng, dừng một lúc rồi dịu dàng nói: “Thực ra ta cũng không ở lại điện Chiêu Doãn quá lâu.”

Thậm chí còn chưa hết mùa đông, bệnh tình vừa mới đỡ là y lập tức quay về Giang phủ.

Cứ cảm thấy…

Tạ Dung Dữ nhìn Thanh Duy.

Cảm thấy không chừng ngủ một giấc dậy, nàng sẽ trở về.

Ban đêm đi ngủ cũng giữ cửa mở.

Thanh Duy không nhận ra ý nửa vế sau trong lời ý, hỏi: “Tại sao không ở lâu? Có phải trong cung lớn quá, quạnh quẽ quá nên không quen?”

Tạ Dung Dữ mỉm cười: “Ừ, đúng là không quen thật.”

Thanh Duy bảo: “Ta cũng cảm thấy chỗ đó lạnh lẽo.”

Tạ Dung Dữ lại nhìn nàng, hạ giọng nhắc nhở: “Nhắm mắt lại nào, cẩn thận bọt vào mắt.”

Lạ một điều, rõ ràng y chưa làm chuyện này bao giờ, thế mà lau mặt còn tỉ mỉ hơn nàng rất nhiều, đầu tiên là lau sạch hai má, sau đó đến mắt rồi cuối cùng là khóe môi, lực tay nhẹ nhàng vừa phải, có thể bẩm sinh y là người cẩn thận như thế.

Lực bên đuôi mắt biến mất, con tim Thanh Duy chợt rung động, không khỏi ngước mắt nhìn y.

Sau nửa năm dưỡng bệnh, sắc mặt y đã khá hơn so với hồi trước rất nhiều. Kỳ thực Tạ Dung Dữ không hẳn có vẻ dịu dàng ấm áp, ở y có nét thanh cao lạnh lùng, nhất là đuôi mắt dài xếch nhẹ, lúc không cười trông rất nghiêm nghị, sống mũi cao ráo cực kỳ tuấn tú, nếu mặc khôi giáp vào thì khéo tám phần trở thành tướng quân trẻ tuổi, nhưng y lại chẳng phải người tập võ thực thụ, phụ thân y là nhân sĩ trí thức, là tài tử xuất chúng, là Trạng nguyên lang danh chấn kinh thành thuở bấy giờ, mắt chứa đầy tuyết, tiếng cười đơm sương.

Như thể cảm nhận được cái nhìn của Thanh Duy, Tạ Dung Dữ ngước lên, tầm mắt hai người chạm vào nhau.

Đôi mắt như chứa nước của y nhìn nàng chăm chú, con ngươi trong veo sáng ngời, càng nhìn kỹ càng lún sâu vào trong.

Không hiểu vì sao Thanh Duy lại bị ánh mắt đó hớp hồn, muốn chạm thấu nơi sâu nhất, nhưng nghe thấy hơi thở dần trở nên nặng nề của y trong màn đêm yên tĩnh.

Ngón tay ẩm ướt giữ cằm nàng bỗng trở nên nóng hổi.

Như có thứ gì dội thẳng vào lòng Thanh Duy, đương lúng túng thì đúng lúc này, chợt có tiếng gõ cửa vang lên:

“Công tử?”

Là Triêu Thiên.

“Bẩm công tử, đã chuẩn bị nước tắm xong rồi ạ.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...