Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thanh Vân Đài

Chương 170

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Huyền Ưng vệ hành động rất nhanh, trước khi mây chiều phủ kín chân trời, bọn họ đã xác định được khái quát vị trí chôn giấu bằng chứng.

Đã ba năm trôi qua kể từ khi vụ nổ núi gây ra sạt lở, trên sườn núi đã có thảm thực vật mới, may là khu mỏ vốn hoang vu, độ khó khai quật không quá lớn, Tạ Dung Dữ chỉ vừa phân công nhân thủ thì một Huyền Ưng vệ đã tiến đến bẩm báo: “Bẩm Ngu hầu, Phong tướng quân đã dẫn binh đến rồi.”

Tạ Dung Dữ ngạc nhiên: “Đến nhanh thế sao?”

“Thuộc hạ cũng không rõ, trên đường tới đây thuộc hạ gặp một quân giám sát, hắn nói hôm nay Phong tướng quân giam giữ mấy tên phạm nhân chung nhóm với Sầm Tuyết Minh ngày trước, tới giờ vẫn chưa thả ra.”

Chương Lộc Chi kinh hãi: “Chả lẽ Phong Nguyên định dụng hình với phạm nhân? Triều đình đã nghiêm cấm dụng hình với phạm nhân lưu đày rồi mà, ông ta là tướng quân, muốn tội chồng tội hả.”

Nhạc Ngư Thất hừ lạnh: “Còn nước còn tát, tình hình thành ra như thế, Phong đại ngu làm gì để ý nhiều đến vậy.”

Tạ Dung Dữ hỏi: “Đô giám trong mỏ đâu rồi?”

“Sáng hôm nay Đô giám đã theo Khúc Hiệu úy và Tiểu Chương đại nhân lên núi, hình như muốn tìm nơi mát mẻ nào đó, Tham tướng của Phong tướng quân cũng đi cùng.”

Tạ Dung Dữ vỡ lẽ, Phong Nguyên cố tình dùng Khúc Mậu để dụ khéo Đô giám rời đi, hòng moi ra manh mối từ phạm nhân lưu đày.

Vậy thì chắc chắn Phong Nguyên đã biết trong núi có chôn tội chứng.

Lại một Huyền Ưng vệ chạy đến báo: “Ngu hầu, Phong tướng quân đã chia ra ba đường bao vây khu mỏ bên này!”

Lưu Chưởng sứ và Đào lại ở ngay bên cạnh, nghe thấy thế, sắc mặt trắng bệch, “Binh, chia ba hướng… Phong tướng quân muốn làm gì đây…”

Kỳ Minh lập tức chắp tay với Tạ Dung Dữ: “Ngu hầu, xem ra phía Phong Nguyên đã có ý động binh, xin Ngu hầu cho chỉ thị.”

Vừa dứt lời, các Huyền Ưng Ti đồng loạt cúi người chắp tay: “Xin Ngu hầu cho chị thị!”

Ánh đuốc phập phừng trong núi, mới đó thôi mà nắng chiều đã tắt một nửa, Tạ Dung Dữ nhìn một vòng, giọng đanh sắt: “Vệ Quyết, ngươi sắp xếp đi.”

“Ngu hầu?”

“Bổn vương chỉ là người sống lâu trong thâm cung, còn ngươi mới là tướng soái lãnh binh tác chiến, hai quân giáp mặt, đương nhiên phải nghe theo hiệu lệnh của ngươi.”

“Nhưng Huyền Ưng Ti đặt Ngu hầu lên đầu, một năm qua, nhờ theo chân Ngu hầu mà chúng thuộc hạ mới có thể đi được tới ngày hôm nay, trong tình huống quan trọng lúc này, tất cả đều nghe theo lệnh của Ngu hầu.”

“Bổn vương chỉ là vương gia, còn Huyền Ưng Ti lại là quân đội của Thiên tử.” Tạ Dung Dữ nói, “Dù một năm nay bổn vương và các ngươi hợp tác ăn ý, nhưng năm năm trước khi Huyền Ưng Ti bị đàn hặc, Chỉ huy sứ, Đô Kiểm điểm lần lượt bị xử trảm, chính ngươi và Lộc Chi mới là người chèo chống Huyền Ưng Ti đi đến ngày này.”

Tạ Dung Dữ nhìn Vệ Quyết, “Vệ Chưởng sứ, Huyền Ưng Ti có mấy nghìn binh mã, sở quan bên dưới lại có đến gần chục nghìn, mà lúc này đây chỉ có hai trăm nhân lực, nếu ngay cả hai trăm người mà ngươi cũng không thống lĩnh được thì mai sau làm sao ra hiệu cho ngàn quân vạn người?”

Vệ Quyết sửng sốt, chợt hiểu ra ngụ ý của Tạ Dung Dữ.

Hắn đỡ đao lùi về sau một bước, khom lưng vái lạy Tạ Dung Dữ rồi xoay người lại: “Các tướng sĩ nghe lệnh!”

Sau khi dặn dò tướng sĩ xong xuôi, Vệ Quyết giữ Tạ Dung Dữ, Nhạc Ngư Thất và Thanh Duy ở lại, “Ngu hầu, thiếu phu nhân, Nhạc tiền bối, tuy tối nay Phong Nguyên triệu tập binh mã, nhưng theo thuộc hạ thấy chưa chắc ông ta đã lập tức động binh, mục đích của ông ta cũng giống chúng ta, tìm được bằng chứng Sầm Tuyết Minh để lại, nhân lực của Phong Nguyên đông gấp đôi chúng ta, nếu so về tốc độ, sợ rằng chúng ta không bằng, do đó thuộc hạ có một kế sách, đấy là dụ địch…”

***

Khi trời đã tối hoàn toàn, Phong Nguyên dẫn binh đuổi đến. Theo hướng ông ta nhìn lại sẽ thấy mấy đội Huyền Ưng vệ đang miệt mài đào tìm trên núi, ngoài ra quân giám sát khu mỏ cũng được bọn họ mời tới trợ giúp.

Thấy quân giám sát, Phong Nguyên sa sầm sắc mặt.

Chắc chắn quân giám sát đã phát hiện chuyện hôm nay ông ta dụ Đô giám rời đi, nếu Huyền Ưng Ti lợi dụng điểm này để quân lính nghiêng về phía bọn họ, vậy thì dù có gấp đôi nhân lực cũng không chiếm được ưu thế.

Phải tìm cách để quân giám sát giữ trung lập mới được.

Nghĩ đến đây, Phong Nguyên gọi một cận vệ tới, thì thầm vài câu, cận vệ nghe xong lập tức xuống ngựa, đi tới đường mòn bên cạnh.

Đại lộ lên núi có Huyền Ưng vệ canh gác, Phong Nguyên vừa tới đầu đường thì Huyền Ưng vệ đã giơ tay ngăn cản: “Tướng quân, Ngu hầu đang tra án, xin tướng quân vui lòng tránh ra.”

Phong Nguyên giả như bất ngờ: “Khéo thế, lão phu tới đây cũng là để tra án.” Ông ta điềm nhiên bảo, “Ba năm trước, khu mỏ này đã bị sập, lão phu đoán có không ít thứ bị chôn vùi chỗ này nên dẫn người đến tìm.”

Huyền Ưng Ti nói: “Nếu vậy xin tướng quân đợi Ngu hầu lục soát xong trước, sau đó có thể dẫn người lên núi sau.”

Phong Nguyên cười gằn: “Việc gì phải chờ các ngươi lục soát xong? Theo lão phu biết, vụ án mà Chiêu vương điện hạ đang điều tra có liên quan tới Tiển Khâm Đài? Lão phu đến đây chỉ là để thẩm tra số lượng khoáng sản, các ngươi đào của các ngươi, ta đào của ta, hai bên không va chạm nhau, thế mà Huyền Ưng Ti lại muốn chặn đường lão phu, có ý gì hả?”

“Không phải Huyền Ưng Ti muốn chặn tướng quân, mà Tiển Khâm Đài là đại án, manh mối bên trong không dễ để…”

“Vì sao không dễ để lộ?!” Không đợi Huyền Ưng vệ nói hết, Phong Nguyên đã cao giọng quát, khiến quân giám sát gần đó ghé mắt nhìn. Phong Nguyên giả vờ giận dữ, “Nếu lão phu đoán không sai, có phải vị cô nương hay đi theo điện hạ đang ở trên núi không? Các ngươi tưởng không ai biết ả là trọng phạm Ôn thị đang bị triều đình truy nã hả! Đêm trước ả đã lẻn vào lều của lão phu trộm hồ sơ thế nào, chư vị huynh đệ quân lính ắt đã tận mắt chứng kiến, điện hạ niệm tình cũ, chỉ qua loa một câu ‘phu nhân nhà ta’ rồi thôi, lão phu nể mặt điện hạ nên mới mắt nhắm mắt mở, nhưng công là công mà tư là tư, lão phu còn tưởng điện hạ có thể công tư phân minh, vậy mà tối nay điện hạ ngăn không cho lão phu lên núi, rốt cuộc có ý gì? Không lẽ sợ lão phu thấy được manh mối ngài tìm, bất lợi cho ngài tiêu hủy tội chứng? Điện hạ à, một mình ngài bao che cho Ôn thị đã đành, nhưng đừng làm liên lụy tới chư vị Huyền Ưng Ti cùng các huynh đệ quân lính trong mỏ!”

Phong Nguyên lợi dụng Thanh Duy để trả đũa, quả nhiên quân giám sát lập tức biến sắc.

Đúng lúc này, nhác thấy một bóng người bước ra từ trong ánh lửa bập bùng – Tạ Dung Dữ nghe thấy động tĩnh đi tới.

Huyền Ưng vệ đi lên thì thầm vào tai Tạ Dung Dữ, y nghe xong, nhìn sang Phong Nguyên nói: “Tướng quân cũng muốn lên núi?”

Phong Nguyên điềm nhiêm bảo: “Lão phu muốn cũng có ích gì, điện hạ đâu cho phép.”

Tạ Dung Dữ cười nhạt: “Sao lại không cho phép? Ta sẵn lòng.” Y đáp, đoạn tránh ra một bước, Huyền Ưng vệ sau lưng lập tức dạt ra hai bên, “Mời tướng quân.”

Phong Nguyên sửng sốt trước phản ứng của y.

Vừa rồi Huyền Ưng vệ còn cố ngăn cản không cho ông ta lên núi, ông ta tin chắc trên núi có giấu gì đó, bây giờ Tiểu Chiêu vương lại dễ dàng thả cửa như thế, ông ta lại nghi ngờ liệu có phải mình tìm nhầm chỗ rồi không.

Đúng lúc này, hộ vệ được ông ta cử đi đã quay lại, ghé vào tai hạ giọng nói: “Tướng quân, thuộc hạ đã lén đi vòng lên núi, nữ Ôn thị… hiện giờ không ở trong núi, mà đã sang thung lũng bên cạnh.”

Đồng tử Phong Nguyên co lại, “Chắc không?”

“Chắc chắn ạ, thị vừa rời đi một khắc trước, ngoài Huyền Ưng vệ ra còn có một quân giám sát đi cùng.”

Nghe thấy thế, trong lòng Phong Nguyên dấy lên nghi vấn. Phong Nguyên biết nữ Ôn thị quan trọng với thế nào, tối nay vào khoảnh khắc quan trọng như vậy, vì sao thị lại không đi theo Tiểu Chiêu vương?

Không, không đúng. Đúng là nữ Ôn thị quan trọng, nhưng Tiểu Chiêu vương cũng rất tin tưởng thị ta, rất nhiều nhiệm vụ quan trọng đều giao cho thị, trộm Tứ cảnh đồ, trộm hồ sơ vụ án, thậm chí ngày trước ở kinh thành, cũng chính thị đã xông vào Chúc Ninh Trang của Hà Hồng Vân cứu người.

Lẽ nào tối nay cũng vậy?

Vụ nổ núi năm xưa đã làm ngọn núi sạt lở, trải qua nhiều năm, rất khó để chắc chắn địa điểm Sầm Tuyết Minh chôn giấu tội chứng, các phạm nhân cũng chỉ biết được đại khái, nếu muốn nói ai biết rõ tội chứng nằm ở đâu nhất, chỉ có thể là quân giám sát đã tham dự vào chuyện năm ấy.

Mà hiện tại không phải cũng có một quân lính giám sát đang đi cùng nữ Ôn thị sao?

Phải rồi, hành động của Tiểu Chiêu vương là nhất cử lưỡng tiện, giả vờ không để ý mời bọn họ lên núi, thực chất giương đông kích tây che chở cho Ôn thị.

Nghĩ đến đây, Phong Nguyên thản nhiên nói: “Nếu điện hạ đang truy tìm bằng chứng ở trên núi thì lão phu không can thiệp sâu nữa.” Đoạn, ông ta gọi một thuộc hạ tới, để lại một nửa đội ngũ rồi nhanh chóng dẫn số còn lại rút lui.

***

Trong thung lũng cỏ cây mọc um tùm, bóng đêm như mực thấm vào rừng, trong màn đêm u tối loáng thoáng có ánh lửa đến gần, phản chiếu mấy bóng người, dường bọn họ đã tìm kiếm trong rừng rất lâu, một lúc sau, một người trong đó hỏi: “Đã tìm được chưa?”

Đó là giọng của một cô gái, nghe hẵng còn rất trẻ.

“… Tìm được rồi, tìm được rồi!”

“Nhanh đào lên!”

Nhìn từ phía xa, mấy bóng người tụ tập lại một chỗ, bọn họ đào được thứ gì đó từ dưới một gốc cây già, cô gái đội nón giơ cao đuốc chiếu sáng, hóa ra là một chiếc hộp gỗ cũ kĩ, nàng đang định vươn tay cầm lấy thì đột nhiên, như ý thức được điều gì đó, lập tức tắt ngọn đuốc trong tay, hạ giọng cảnh cáo: “Trong rừng có người, đưa đồ cho ta rồi đi nhanh.”

Nói đoạn, bọn họ tức tốc lao ra khỏi bìa rừng.

Người bình thường sao theo nổi tốc độ của nàng, chỉ chốc lát sau, Huyền Ưng vệ và quân giám sát đã bị nàng bỏ lại một khoảng xa.

Đáng tiếc Phong Nguyên đã mai phục ở gần đó, biết Thanh Duy thính tai nên không dám tiếp cận quá gần, tất cả chỉ để chờ đợi khoảnh khắc này. Thấy nàng bỏ chạy, ông ta ra lệnh thuộc hạ đuổi theo Huyền Ưng vệ và lính giám sát, còn mình dẫn binh chặn đường Thanh Duy.

Thanh Duy còn chưa ra khỏi rừng thì đột nhiên sắc lửa lóe lên trước mắt, thân hình vạm vỡ cao to của Phong Nguyên được ngọn lửa phải chiếu, trường đao trong tay rời vỏ, vung lên về phía cô gái đối diện. Lần trước ông ta đã bị mắc mưu của ả nữ tặc này, biết không phải mình không bằng đối phương mà ả ta quá mức xảo quyệt, hiện tại chỉ muốn giành lại một trận thắng nên từng chiêu từng thức đều chứa sát ý.

Thanh Duy thấy không ổn, lập tức ngã ngửa người, cả cơ thể gần như dán đất lao qua, tránh được một chiêu của Phong Nguyên. Sau đó nàng xoay mình, toan tìm lối thoát khác, nhưng nương ánh lửa nhìn quanh thì bốn phương tám hướng đều có quân lính bao vây!

Có kinh nghiệm lần trước, đội ngũ của Phong Nguyên biết nàng chuồn rất nhanh nên đã dàn trận mai phục sẵn, chỉ thiếu nước giăng lưới trên cây. May cũng nhờ bọn họ không có lưới, Thanh Duy bị chặn đường bốn phía nên buộc lòng phải chạy trốn lên trên, nàng tung người nhảy lên hòng với cây chạy trốn, sau đó lập tức móc ngang kiếm trên cành, mượn lực nhảy toan thoát khỏi vòng vây của đám lính.

Nhưng Phong Nguyên đã lường trước hành động này của nàng, giơ đao chờ sẵn nơi nàng rơi xuống.

Thanh Duy đáp xuống phạm vi ngoài ánh lửa, trong rừng sâu hun hút vang lên tiếng đao gươm. Phong Nguyên cứ tưởng Thanh Duy chỉ có công phu linh hoạt, nhưng khi phát hiện ả có thể đối phó chiêu thức của mình thì rất bất ngờ, nương ánh đao nhìn, hóa ra trong tay ả nữ tặc lại có một thanh trọng kiếm hoàn hảo.

Trọng kiếm trong tay Thanh Duy được Tạ Dung Dữ mua hồi còn ở Đông An, Triêu Thiên không ngại vất vả cõng đến Chi Khê giúp nàng, tối nay vừa lúc được dịp phát huy.

“Nữ tặc, giao đồ ra đây thì lão phu sẽ tha cho ngươi một mạng!” Phong Nguyên tự thấy mình sức lớn hơn Thanh Duy nhiều, lập tức bổ đao về phía nàng.

Trọng kiếm chắn trước người, Thanh Duy lại đỡ được một chiêu, “Tướng quân bảo ta giao gì cơ?”

“Biết còn hỏi!”

Thân kiếm cọ vào lưỡi đao bắn ra tia lửa, “Nhưng đồ làm gì ở chỗ ta.”

“Đồ nữ tặc chuyên lừa bịp! Vừa nãy lão phu còn nghe rất rõ là bọn chúng giao đồ cho ngươi!”

Thân kiếm hóa giải lực của trường đao, Thanh Duy đè đao xuống, ngước mắt cười, “Tướng quân đã chắc chưa?”

***

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thanh Vân Đài
Chương 170

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 170
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...