Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THẬP NIÊN _ BUÔNG BỎ ĐỂ TỰ DO

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mười năm sau, Đậu Hiếu đã trở thành một nhà nghiên cứu hàng không vũ trụ, đóng góp sức mình cho sự nghiệp hàng không của đất nước.

Anh ấy đã thực sự dùng nỗ lực của mình để ôm trọn biển sao của riêng mình.

Còn tôi thì ở lại trường làm giảng viên đại học.

Tôi không có hoài bão lớn như anh ấy, nhưng trong phạm vi trời đất của mình, tôi cũng cảm thấy như cá gặp nước, tự do tự tại.

Nhà họ Tống, chỉ có Tống An Kiệt là vẫn giữ liên lạc với tôi.

Một hành động nhỏ của Chu Oánh năm xưa, đã khiến đứa em út được nuông chiều này thay đổi hoàn toàn, thi đậu vào một trường sư phạm, giờ là một giáo viên tiểu học ở thị trấn quê tôi.

Qua lời cậu ấy, tôi biết anh cả cuối cùng cũng cưới vợ mới, Tiểu Soái bị chị dâu mới đuổi ra khỏi nhà, nghe nói chưa học xong cấp ba đã phải ra ngoài làm công rồi.

Bố mẹ tôi khó khăn lắm mới nuôi lớn các con, giờ lại phải nuôi cháu trai, cuộc sống rất khổ cực.

Đương nhiên, tất cả những điều này đều không liên quan gì đến tôi.

Tôi đã mười năm không về nhà, mọi thứ ở cái nhà đó đối với tôi, đã trở nên xa xôi và xa lạ.

Tôi nhận được tin mẹ bệnh nặng khi đang lên lớp cho sinh viên.

Tống An Kiệt đạp chiếc xe máy cũ kỹ của cậu ấy, phải đổ xăng ba lần trên đường mới đến được trường tôi.

Nghe tin bà bệnh nặng, tôi sững sờ một lúc.

Rời đi mười năm, những người trong nhà cũng đã phai mờ dần trong ký ức của tôi, không còn như xưa nữa.

"Anh cả đặc biệt nhờ em đến gọi chị."

Tống An Kiệt thở hổn hển, rõ ràng đã tốn khá nhiều công sức để tìm tôi.

Tôi gọi một chiếc xe ô tô, để lại chiếc xe máy cũ kỹ của Tống An Kiệt ở trường.

Tối hôm đó, tôi gặp bố mẹ tôi ở bệnh viện. Hành lang bệnh viện phảng phất mùi nước khử trùng nồng nặc, ánh đèn mờ ảo và trắng bệch.

Tôi mặc áo khoác cổ cao, đi bốt da cổ dài, ngay cả tóc cũng là kiểu uốn xoăn thịnh hành ở thành phố.

Tôi đã không còn là cô bé mặt mày lem luốc đi giày cao su làm công ở công trường nữa.

Vừa thấy tôi, người nhà lập tức trở nên gượng gạo, trong ánh mắt thoáng chút kính nể.

Quả nhiên, nền tảng kinh tế quyết định thượng tầng kiến trúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-nien-buong-bo-de-tu-do/8.html.]

Tôi bước tới, xoa đầu Tiểu Soái đang đứng một mình ở bên cạnh.

Thằng bé đã lớn rồi, cao hơn tôi cả cái đầu, trên mặt mang theo vài nét ngây ngô và mệt mỏi.

"Bà nội đâu rồi?"

"Vẫn đang cấp cứu, bác sĩ đã gửi giấy báo tử mấy lần rồi."

Tôi gật đầu, trong lòng không nói nên lời cảm xúc gì, những cảm xúc phức tạp trào dâng.

Tôi kéo Tiểu Soái ngồi xuống, tâm trạng ngổn ngang trong hành lang mờ ảo của bệnh viện thị trấn.

Anh cả có vài lần tiến lại gần muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không mở lời, chỉ ngồi ở xa, lặng lẽ nhìn tôi.

Chị dâu mới muốn tiến lên lấy lòng, bị tôi liếc mắt một cái là ngượng nghịu cúi đầu xuống.

Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.

Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Cuối cùng mẹ tôi cũng vượt qua được, không c.h.ế.t trên bàn mổ. Tôi bỏ tiền đưa bà đến gặp bác sĩ giỏi ở thành phố.

Ngày xuất viện, ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi vào phòng bệnh, chiếu sáng đôi mắt của bà. Bà kéo tay tôi, tôi không rút ra.

"An Nhiên à, trước đây là mẹ có lỗi với con. Con xem, giờ con đã thành đạt thế này rồi, sau này giúp đỡ anh cả và thằng em nhiều hơn nhé."

Tôi rút tay lại, quay đầu nhìn bà. Bấy nhiêu năm, mẹ tôi quả nhiên không thay đổi chút nào.

"Con sớm muộn gì cũng phải lấy chồng, con gái xuất giá như bát nước hắt đi."

Tôi dùng lại lời nói năm xưa để chặn miệng bà.

Thằng em thấy sắc mặt tôi không tốt, vội vàng đỡ lời:

"Anh cả và em đều là đàn ông, tay chân lành lặn, đâu cần chị hai giúp đỡ. Mà là chị hai những năm nay một mình ngoài kia chắc chắn chịu không ít khổ cực, mẹ không quan tâm chị ấy thì thôi, sao còn bắt chị hai lo cho hai đứa con trai tụi con."

"Bà nội, cô không nợ gì chúng ta. Là chúng ta nợ cô."

Tiểu Soái nói ít đi rất nhiều, lúc này lại đột nhiên thốt ra câu đó. Giọng thằng bé không lớn, nhưng gõ mạnh vào lòng tôi.

Mẹ tôi còn muốn nói thêm gì đó, bị tôi vẫy tay ngắt lời.

"Con bỏ tiền bỏ sức coi như trả lại mạng sống mà mẹ đã sinh ra con, mẹ yên tâm con sẽ nuôi dưỡng mẹ và bố đến già, nhưng sau này—"

Tôi nhìn một lượt người nhà :

"Sau này, chúng ta không cần gặp nhau nữa."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THẬP NIÊN _ BUÔNG BỎ ĐỂ TỰ DO
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...