Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[THẬP NIÊN] HOAN HOAN

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi mặt không biểu cảm gõ hai cái vào cửa, trong phòng im lặng.

Rất nhanh, Cố Vân Gia đến mở cửa.

Tôi lướt mắt nhìn văn phòng, bên trong không có ai khác, chỉ có hai người họ.

Ngay lập tức có chút bực bội: "Các anh tìm tôi sao?"

Sư phụ Lý ở phân xưởng hôm nay muốn trình diễn lắp ráp linh kiện cho thợ học việc mới, đã nói sẽ dẫn tôi theo để cùng dạy.

Để họ làm chậm trễ, tôi sẽ không học được gì cả.

Chu Tri Thanh đứng dậy, cười nói với tôi: "Đồng chí Hà, xin lỗi đã làm phiền cô.

"Chiều nay chúng tôi sẽ đi tàu, trước khi đi có vài lời muốn nói với cô."

Tôi quần áo bẩn thỉu lộn xộn, hoàn toàn lạc lõng so với hai người bên trong.

Nhưng họ có quyền lực ngút trời, ngay cả giám đốc nhà máy cũng sẵn lòng nhường văn phòng cho họ dùng.

Dây dưa vào hai đống *ứt này, nghĩ kiểu gì cũng không có lợi gì cả!

Tôi nghĩ, được thôi, dù sao cũng sắp đi rồi.

Cứ nhịn thêm lần cuối.

--- Chương 12 ---

Tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Cố Vân Gia đứng dậy lấy bình giữ nhiệt, rót đầy nước nóng vào tách trà trước mặt Chu Tri Thanh.

Chu Tri Thanh cười tươi roi rói.

"Vân Gia, đừng chỉ chăm sóc mình em, cũng rót cho đồng chí Hà một tách nước nóng đi."

Cố Vân Gia lúc này mới đi đến tủ lấy thêm một cái cốc, rót nước rồi đặt trước mặt tôi.

Chiếc cốc phát ra tiếng "cộc" trên bàn trà, cho thấy người rót nước miễn cưỡng đến mức nào.

Ánh mắt tôi lướt qua tách nước, rồi dừng lại trên người Chu Tri Thanh.

"Có gì thì nói nhanh đi, đừng lãng phí thời gian của mọi người."

Chu Tri Thanh thấy sắc mặt tôi vẫn bình thường, đột nhiên bật cười.

"Đừng sợ, tôi không chơi trò tranh giành nón hoa đâu."

"Gọi cô đến đây, chỉ vì cách này là nhanh nhất."

Tôi gật đầu, bày tỏ sự thấu hiểu.

Cô ta cầm chiếc cốc sứ trên bàn trà, uống một ngụm nước nóng, rồi mới lên tiếng lần nữa.

"Tôi và Vân Gia trở về thủ đô xong, hai nhà sẽ bắt đầu bàn chuyện cưới xin."

"Chúng tôi hy vọng cô đến thủ đô, đừng nói với bất kỳ ai chuyện ở Đại đội Hướng Dương."

Cô ta lấy ra một phong bì từ trong túi, đặt lên bàn trà, rồi đẩy về phía tôi.

"Đặc biệt là chuyện giữa cô và Vân Gia, tôi không muốn nghe lại bất kỳ câu nào về quá khứ của hai người nữa."

Tôi không chút chần chừ, nhanh chóng đồng ý: "Được, còn chuyện gì khác không?"

Chu Tri Thanh khẽ sững sờ, đôi mắt đẹp ngập tràn sự ngạc nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-nien-hoan-hoan/chuong-6.html.]

"Hà Hoan Hoan, các cô chia tay chưa đầy nửa tháng, cô đã hoàn toàn quên Vân Gia rồi sao?"

Tôi khẽ nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn.

"Chu Tri Thanh, còn chuyện gì khác không?

"Cô không có việc gì thì tôi còn có việc, không rảnh ở đây bàn về đối tượng của cô. Đi trước đây"

Cố Vân Gia đang ngồi một bên đột nhiên đứng phắt dậy, ghế và sàn nhà phát ra tiếng kêu chói tai.

Chu Tri Thanh lập tức làm một cử chỉ "cô cứ tự nhiên" với tôi.

Tôi đứng dậy bỏ đi.

Hừ, hai đống *ứt này thật nhạt nhẽo, ruồi nó còn chê.

--- Chương 13 ---

Tôi chạy vội về, ai ngờ giữa đường lại bị Cố Vân Gia đuổi kịp.

Cái ý nghĩ muốn đ.â.m một người nào đó cứ chực trào ra mà không thể kiềm chế nổi.

"Cố trí thức, tôi đã thể hiện chưa đủ rõ ràng sao?"

"Tôi hy vọng anh có thể tránh xa tôi, từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa, dù có vô tình gặp trên phố cũng cứ coi như không quen biết."

"Tôi không phải là loại người dây dưa không rõ ràng, mong anh cũng giữ bổn phận của mình."

Cố Vân Gia mím chặt môi, một lúc lâu sau, anh ấy lấy từ trong túi ra phong bì mà Chu Tri Thanh vừa đưa.

"Số tiền này em giữ lấy."

"Nếu không nhận, Tiểu Thanh sẽ không yên lòng."

Tôi liếc thấy một bóng người đứng không xa, liền nghiêng đầu nhìn sang.

Chu Tri Thanh khẽ mỉm cười với tôi.

Tôi đưa tay giật lấy phong bì, nhưng Cố Vân Gia không buông tay.

Tôi ngẩng đầu lên, chỉ thấy hắn ta nhìn tôi bằng một ánh mắt rất phức tạp.

Rồi rất nhanh cụp mắt xuống, khẽ khàng nói: "Hoan Hoan, hãy tự chăm sóc tốt cho mình."

Rồi mới buông tay.

Tôi giật lấy phong bì quay người bỏ đi.

--- Chương 14 ---

Buổi chiều, tôi đặc biệt đến bưu điện một chuyến.

Sau khi gia đình Cố Vân Gia trở về thành phố, hắn ta thường xuyên liên lạc với gia đình, không hề giấu giếm tôi.

Tôi biết địa chỉ nhà hắn ta ở thủ đô.

Tôi chuyển tất cả số tiền trong phong bì đó đi, rồi giữ lại biên lai.

Cha tôi đã làm đại đội trưởng nhiều năm, ngay trước đêm tôi đến nhà cậu, ông đã nói với tôi.

Một khi đã quyết định đoạn tuyệt, thì đừng nhận bất cứ thứ gì của Cố Vân Gia nữa.

Lòng người đã thay đổi rồi.

Con mãi mãi không thể tưởng tượng được một hành động đơn giản như vậy, sau này người khác sẽ dùng nó để dựng chuyện thế nào đâu.

Tuy tôi không có mắt nhìn đàn ông tốt, nhưng tôi nghe lời cha mẹ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[THẬP NIÊN] HOAN HOAN
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...