--- Chương 15 ---
Sau rằm tháng Giêng, tôi lên tàu đi Đại học Bắc Kinh.
Cha mẹ không yên tâm, để anh cả đưa tôi đến trường.
Trước khi đi, mẹ tôi khóc đỏ cả mắt, cha tôi thì muốn nói lại thôi.
Tôi kéo ông sang một bên, không yên tâm hỏi: "Cha, có phải nhà mình có chuyện gì rồi không?"
"Nếu có chuyện gì cha không được giấu con..."
Cha tôi vỗ vỗ lưng tôi: "Đừng vội đừng vội, không phải chuyện ở nhà."
Ông thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn mở lời hỏi tôi: "Hoan Hoan, cha hỏi con, nếu thằng Cố Vân Gia kia có nỗi khổ gì, con có..."
Tôi vừa nghe thấy ba chữ "Cố Vân Gia"
là lập tức ngắt lời ông.
"Cha, bất kể anh ta có nỗi khổ gì, ngay khoảnh khắc anh ta từ bỏ mối tình này, chúng con đã không thể nào nữa rồi."
"Con không muốn sau này trở thành một người phụ nữ oán hận, luôn nghi ngờ anh ta làm thế này có phải có nỗi khổ riêng, làm thế kia có phải có nội tình gì không."
"Một tình cảm không có sự tin tưởng, thì dễ dàng tan vỡ."
Cha tôi vẻ mặt u sầu: "Sau khi nó hủy hôn với nhà mình, nó đổ bệnh nặng một trận, cha hai hôm trước gặp chú Trương, ông ấy nói khi đi khám bệnh cho thằng bé, nó đã sốt đến mê man, cứ gọi tên con mãi..."
"Con năm đó yêu nó đến thế, ngay cả nửa củ sâm già ông nội để lại cho con, con cũng không chớp mắt mà đem cho nó..."
"Cha sợ sau này con sẽ hối hận..."
Trước đây ông nội Cố ở nông trường mấy năm, về thủ đô thì đổ bệnh nặng một trận.
Khi Cố Vân Gia xin nghỉ phép về thăm người thân, tôi đã nhét nửa củ sâm núi hoang dã mà ông nội để lại cho tôi trước khi mất vào trong túi hắn ta.
Đó không chỉ là bùa hộ mệnh ông nội để lại cho tôi, mà còn là vật di vật.
Đó là tất cả những gì người ông nhỏ bé yêu thương tôi nhất để lại cho tôi trên đời này.
Vì vậy Cố Vân Gia khi đó đã đi khắp nơi tìm mua sâm núi hoang dã loại lâu năm, nhưng lại không mở lời với tôi.
Sau này hắn ta về nhà nhìn thấy nửa củ sâm già đó, khi gọi điện cho tôi giọng nghẹn ngào đến mức nói không rõ tiếng nữa cơ mà.
Nghĩ đến đây, tôi có chút hối hận vì đã trả lại số tiền mà Chu Tri Thanh đã đưa rồi đấy.
Cha tôi nhìn bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của tôi, không vui lườm tôi một cái.
"Con gái này của cha, sự chín chắn điềm đạm của cha con không thừa hưởng được chút nào, ngược lại sự vô tư vô lo của mẹ con thì con lại giống y hệt mười phần."
Ông ấy vỗ vỗ đầu tôi như hồi nhỏ: "Con nghĩ thông suốt là tốt rồi."
"Trong lòng cha mẹ, niềm vui của con quan trọng hơn bất cứ thứ gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-nien-hoan-hoan/chuong-7.html.]
"Nếu con thật sự đã buông bỏ, thì hãy mạnh dạn bước về phía trước, cha mẹ mãi mãi là hậu thuẫn của con."
"Nếu con không buông bỏ được, cũng đừng sợ người khác cười chê con."
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
--- Chương 16 ---
Lần đầu tiên trong đời tôi lớn chừng này đi xa nhà, ngồi trên xe lửa mà vẫn không nhịn được thò đầu ra nhìn về phía sân ga.
Mẹ tôi nước mắt lưng tròng, cha tôi vẻ mặt bịn rịn.
Tôi thậm chí còn nhìn thấy cậu thợ nguội bậc 8 đang trốn sau cột, cắn ống tay áo thút thít khóc.
Ga xe lửa quê hương, người thân ly biệt, và con đường về nhà sau này có lẽ sẽ càng ngày càng khó đi.
Khiến tôi đỏ hoe mắt.
Anh cả lấy ra một quả trứng gà đưa cho tôi: "Đừng khóc, các anh sẽ chăm sóc tốt cho cha mẹ."
Anh ấy xoa đầu tôi: "Chim Phượng Hoàng nhỏ của nhà mình cứ việc bay cao em nhé."
Sau một tháng ở thủ đô, tôi dần thích nghi với cuộc sống đại học.
Khóa sinh viên mới này, có đủ mọi người từ khắp nơi trên cả nước, mọi lứa tuổi.
Tôi bận rộn học hành, kết bạn mới, cuộc sống phong phú đa sắc màu.
Chỉ trừ việc thỉnh thoảng sẽ nhận được những phong thư hoặc bưu kiện nặc danh.
Trong thư lúc nào cũng chỉ có một câu đơn giản: "Xin nhất định hãy tự chăm sóc tốt cho mình."
Trong bưu kiện đều là quần áo thời trang và đồ ăn vặt nhập khẩu chỉ có thể mua bằng phiếu ngoại hối.
Dấu bưu điện đều là ở địa phương.
Khiến tôi cảm thấy vô cùng phiền phức.
Tôi không muốn gặp Cố Vân Gia, vì vậy tôi gom tất cả mọi thứ lại, tìm một thời gian đến Đại viện Bắc Kinh, định đặt trước cửa nhà họ Cố rồi đi.
Nhưng người gác cổng không những không cho tôi vào, mà còn từ chối chuyển giao đồ vật.
Thật sự không còn cách nào khác, tôi đã bỏ mười tệ, nhờ một người bạn học người thủ đô giúp tôi đến Đại học Bắc Kinh gửi đồ.
Nhưng không ngờ đêm đó Cố Vân Gia đã tìm đến.
--- Chương 17 ---
Cô gái cùng khoa đến báo với tôi rằng anh trai tôi đang đợi ở ngoài, tôi tưởng là các anh ở quê lên thăm mừng rỡ đến mức áo khoác cũng không kịp lấy.
Nhưng khi chạy ra ngoài, tôi chỉ thấy Cố Vân Gia đứng dưới gốc cây, quàng khăn che nửa khuôn mặt.
Tôi quay người định bỏ đi, Cố Vân Gia vội vàng nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi ra sau cây.
Hắn ta cởi áo khoác, bất chấp sự từ chối của tôi, mạnh mẽ khoác lên người tôi.
"Hoan Hoan, tôi không có nhiều thời gian, em đừng giận dỗi nữa."
--------------------------------------------------