Bạch Mạc Sầu lại cùng Lữ Hành đi đôi về cặp, tự xưng là phu nhân giám đốc nhà máy.
Rất nhiều người bất bình thay cho tôi.
Tôi đành phải lại đề nghị ly hôn với Lữ Hành.
Nhưng Lữ Hành nói: “Em đúng là cổ hủ, anh và Mạc Sầu muốn bầu bạn về mặt tâm hồn, chưa bao giờ muốn chiếm giữ cuộc hôn nhân trần tục của em. Em đã có danh phận và địa vị trên pháp luật rồi, thì nên biết đủ rồi.”
Bạch Mạc Sầu nói: “Tôi không phải muốn phá tan gia đình các người, mà là muốn gia nhập gia đình các người. Đương nhiên tôi cũng có gia đình riêng, nếu cô cảm thấy khó chịu, cô cũng có thể đến nhà tôi, tôi luôn chào đón cô gia nhập.”
Tôi thật sự không hiểu nổi.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Sao có người có thể nói chuyện ngoại tình không biết xấu hổ lại thành ra quang minh chính đại, thanh cao thoát tục đến vậy.
Đành phải mỗi lần gặp, đều đánh cho đôi cẩu nam nữ đó ôm đầu chạy toán loạn.
Có lẽ cả đời, tôi đều sống trong u uất.
Hơn năm mươi tuổi đã mắc ung thư vú, khi điều trị tôi cũng rất tiêu cực, chẳng bao lâu thì tôi đã chết.
Sau khi chết, con trai tôi đứng trước t.h.i t.h.ể đắp vải trắng của tôi, hai mắt đẫm lệ.
“Tuyệt quá! Bố và dì Bạch cuối cùng cũng có thể ở bên nhau rồi! Sẽ không còn xiềng xích trần tục nào có thể ngăn cản họ nữa!”
Bạch Mạc Sầu và Lữ Hành trực tiếp ôm nhau trước t.h.i t.h.ể tôi, rơi những giọt nước mắt hạnh phúc.
Họ đang ăn mừng, khổ nạn cuối cùng đã qua, sự gắn bó danh chính ngôn thuận đã ở ngay trước mắt.
Linh hồn tôi tức đến mức lao lên, muốn xé xác họ ra.
Kết quả là giây phút tiếp theo tôi đã được trùng sinh.
Sau khi trùng sinh, tôi có nhận thức mới về nhiều chuyện đã day dứt mãi không thôi ở kiếp trước.
Sở dĩ Lữ Hành có thể nhớ mãi không quên Bạch Mạc Sầu bấy nhiêu năm.
Không phải vì con người cô ta, mà là vì tiền tài và cơ hội mà gia thế cô ta mang lại.
Chỉ là năm đó, gia đình phía sau Bạch Mạc Sầu sẽ không cho phép Bạch Mạc Sầu gả cho một người đàn ông đã ly hôn, là cán bộ nhỏ của nhà máy quốc doanh ở đại lục.
Và Lữ Hành, trong tình cảnh rõ ràng biết mình không với tới được, để duy trì hình tượng người đàn ông tốt bụng không bỏ vợ tào khang, dù tình cảm với tôi đã rạn nứt, nhưng vẫn kiềm kẹp, thao túng tâm lý tôi đủ kiểu, lại còn hạn chế tôi đủ đường về công việc, kinh tế, tình cảm, không cho tôi ly hôn với anh ta.
Từ đó, để củng cố danh tiếng của mình.
Sau này Bạch Mạc Sầu trở về.
Nhưng suy nghĩ của Bạch Mạc Sầu đã sớm khác rồi.
Cô ta vừa muốn tận hưởng sự chăm sóc của Lữ Hành, lại vừa muốn dùng hình tượng tiểu thư độc thân Hồng Kông từ nước ngoài về của mình, để tiếp tục câu kéo những người đàn ông có điều kiện tốt hơn.
Vì vậy, cô ta cũng không quá vội vàng muốn ràng buộc quan hệ với Lữ Hành.
Đến năm tôi mắc ung thư vú, gia tài trong tay Bạch Mạc Sầu cũng tiêu gần hết, vẫn chưa tìm được người nào thích hợp hơn Lữ Hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-nien-trinh-giang/chuong-16.html.]
Đôi gian phu dâm phụ này mới sau khi tôi chết, mỗi người ôm một mưu đồ riêng mà đến với nhau.
Lữ Hành dưới danh tiếng không bỏ vợ tào khang, lại thêm hình tượng người thâm tình, nhẫn nhịn.
Còn Bạch Mạc Sầu, đúng lúc có thể danh chính ngôn thuận tiêu xài tài sản dưới danh nghĩa Lữ Hành.
Hai người đều đạt được điều mình muốn, đều vui vẻ.
Chỉ có cả cuộc đời của tôi, đã trở thành bàn đạp cho danh tiếng của Lữ Hành, cũng trở thành vật đối chiếu tồi tệ cho hình ảnh đẹp đẽ của Bạch Mạc Sầu.
Kiếp này, tôi đã sớm trói chặt đôi cẩu nam nữ này lại với nhau, lại còn chặn đứng mọi khả năng thăng tiến trong công việc và kinh tế của họ.
Thật không biết, sau khi Bạch Mạc Sầu biết được thân phận tiểu thư nhà giàu của mình, rốt cuộc sẽ náo loạn nhà họ Lữ ra sao đây?
Mấy năm tháng yên bình này, cứ để họ hưởng thụ cho đã đi.
Ngày tôi về thành phố, đúng vào sinh nhật Phượng Hà.
Bố Trình lãng mạn đặc biệt làm một chiếc bánh kem hoa kiểu cũ.
Mấy năm rồi tôi mới thấy lại kiểu bánh này.
Đèn tắt, nến cháy, Phượng Hà ước nguyện.
Bà ấy nói một câu bằng tiếng Nga, rồi thổi tắt nến trên bánh.
Bố Trình vừa bật đèn vừa hỏi: “Phượng Hà, bà nói cái thứ tiếng Nga gì đó vậy?”
Phượng Hà nhìn tôi thật sâu.
“Có người biết là được rồi. Cắt bánh thôi!”
Nước mắt tôi cứ thế loanh quanh trong khóe mắt.
“Chúc Phượng Hà, người tốt nhất trên đời, sống lâu trăm tuổi.”
Câu tiếng Nga đó, tôi đã nghe hiểu.
“Hai tay xách đầy rác rưởi, làm sao ôm được quà tặng?”
Phượng Hà vẫn luôn biết tôi đang làm gì.
Rất nhiều chuyện thực ra tôi làm không được chặt chẽ, đều là Phượng Hà lén lút giúp tôi chống lưng.
Tôi đã trùng sinh rồi.
Rất nhiều chuyện như một tảng đá lớn đè nặng trong lòng tôi.
Tôi hận thù.
Tôi không thở nổi.
Nhưng giờ đây, đã đến lúc phải chọn cách buông bỏ một số chuyện.
--------------------------------------------------