Tôi lại cầm sách lên, thi đỗ trung cấp sư phạm, sau đó là thi đại học tại chức.
Sau này, tôi kiên quyết bước ra khỏi vùng an toàn của nhà máy, đi đến Yến Kinh.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Lúc đó, Lữ Hà cũng đang ở Yến Kinh tham gia học tập.
Năm đó, trong đám cưới, tôi đã thả Lữ Hà ra khỏi căn phòng bị khóa, sau đó chúng tôi trở thành những người bạn rất tốt.
Chúng tôi đã đi xem Bạch Tháp, Cố Cung, Thiên An Môn… những nơi mà kiếp trước chúng tôi từng hẹn sẽ đi nhưng chưa một lần đến được.
Tôi không nỡ nói cho chị ấy biết.
Kiếp trước, chị ấy bị gia đình sắp đặt, gả cho một người đàn ông bề ngoài thật thà nhưng thực chất lại tàn bạo.
Chị ấy cũng bị khóa trong nhà, phải chịu đựng hết lần này đến lần khác những trận bạo hành gia đình dã man.
Họ không có con.
Bởi vì người đàn ông đó ngoài điều kiện gia đình khá tốt, còn có một bí mật không thể nói ra về khả năng sinh lý.
--- Chương 13 ---
Lữ Hành biết những bí mật này, nhưng lại chọn khoanh tay đứng nhìn.
Anh ta nói: “Chị, em và Trình Giáng dù hết tình cảm, nhưng vẫn không ly hôn. Vì ly hôn là đáng xấu hổ, mất mặt, bị người đời chỉ trích. Dù vì bất cứ điều gì, em không ly hôn, chị cũng phải vậy.”
Cuối cùng Lữ Hà không thể chịu đựng nổi, chị ấy đã g.i.ế.c người đàn ông đó rồi tự sát.
Sau khi trùng sinh, tôi rất sợ chị ấy lại gặp phải người đàn ông đó.
Kết quả lại nghe nói, người đàn ông đó rơi xuống núi chết, t.h.i t.h.ể tìm được đã bị nhiều loại dã thú cắn xé không còn nguyên vẹn.
Kiếp này, Lữ Hà sau khi bỏ đi vào ngày cưới của Lữ Hành, thì không bao giờ quay về nhà họ Lữ nữa.
Nhưng Lữ Hành sẽ không từ bỏ bất kỳ cơ hội nào để trở về tổng nhà máy.
Luôn thi thoảng viết thư cho chị ấy, muốn chị ấy tìm cách.
Nhưng Lữ Hà căn bản không muốn tìm cách nào cả.
Cho đến khi Lữ Hành và Bạch Mạc Sầu sinh được một đứa con trai, đứa bé đó vừa sinh ra đã khiến người ta kinh ngạc.
Người phàm cần ăn ngũ cốc, con trai hắn ta không ăn được bất cứ thứ gì của người phàm, chẳng phải là thần tiên sao?
Bố mẹ Lữ Hành lại gần như sắp c.h.ế.t vì lo lắng, ở bệnh viện đã chửi rủa xối xả Bạch Mạc Sầu.
“Nhà chúng tôi đã tạo nghiệp gì mà lại cưới cô, cô xem cô sinh ra cái thứ gì thế này? Sao lại… không có hậu môn!”
Sinh con trai không có hậu môn.
Ha ha ha.
Lữ Hành lại mượn tiền Lữ Hà.
Lữ Hà bất đắc dĩ, đành phải lấy hết số tiền tiết kiệm bao năm qua ra.
Đứa bé được phẫu thuật, sống sót.
Nhưng vì quá nổi tiếng, nó có một biệt danh là “thằng không hậu môn”.
Lần học tập này, Lữ Hà cũng mang ảnh con đến.
Tôi nhìn một cái.
Ừm.
Không thể nói là hoàn toàn không liên quan đến đứa con trai kiếp trước của tôi được, chỉ có thể nói là giống y hệt.
Tốt lắm.
Cuối cùng thì nó cũng đã trở thành con trai của dì Bạch.
Chúc nó… ị thành công nhé.
Ha ha ha.
Lữ Hà thấy tôi cười đến run cả người.
“Em vẫn còn ghi hận sao? Cười hả hê đến vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-nien-trinh-giang/chuong-17.html.]
Tôi nói: “Những chuyện quá ghê tởm thì không muốn nhớ nữa, em sống tốt hơn người khác, thế mới đáng cười toe toét chứ.”
Sau khi chia tay Lữ Hà, tôi đi thẳng đến đài truyền hình.
Hậu trường buổi tối bận rộn như công trường.
Tôi được sắp xếp trang điểm, mặc quần áo, sau đó chờ diễn ở hành lang đài truyền hình.
Trong lòng tôi lặp đi lặp lại lời bài hát sắp lên sân khấu.
Cùng lúc đó.
Trong khu nhà ở tập thể của nhà máy.
Bố Trình ngóng trông.
“Phượng Hà, cả buổi tối rồi, Trình Giáng rốt cuộc bao giờ mới ra?”
“Ông sốt ruột làm gì, đây là đài trung ương, bao nhiêu nghệ sĩ lớn, tiền bối, Trình Giáng là lần đầu tiên tham gia, muộn một chút là bình thường thôi.”
Phượng Hà thực ra cũng căng thẳng ôm hộp bánh quy.
Mấy người hàng xóm cũng chen chúc trong nhà, sốt ruột chờ đợi sự xuất hiện của một người quen.
Ở một ngôi làng khác trong gió lạnh cắt da.
Cả làng chỉ có nhà trưởng thôn có tivi, rất nhiều dân làng quấn áo bông và áo khoác đại hàn chen chúc ở một chỗ xem buổi tối.
Lữ Hành cũng là một trong số đó.
Anh ta hút một hơi thuốc, lập tức bị sặc.
Thuốc này không được, làm sao so được với hồi ở phòng tổng vụ.
Bây giờ anh ta làm việc ở bộ phận vận tải, đồng nghiệp đều hút loại này, anh ta còn thấy thương mấy người đồng nghiệp có lẽ cả đời chưa từng hút thuốc ngon.
Dân làng xung quanh bắt chuyện với anh ta:
“Lữ Hành à, bao giờ anh về tổng nhà máy đó? Chị anh sao Tết không về? Vợ ở nhà trông con nhỏ, cái thằng không hậu môn đó dễ nuôi không? Ha ha ha…”
Lữ Hành dứt khoát cãi vã với mấy người dân làng buôn chuyện.
Nhưng anh ta tự xưng là người có học, làm sao đánh thắng được những nông dân quanh năm làm ruộng.
Chỉ ba, bốn cái đã bị đánh gục xuống đất.
Đột nhiên, tiếng tivi được bật lớn nhất.
Lời giới thiệu của người dẫn chương trình vang lên chói tai bên tai anh ta:
“Sau đây xin mời ca sĩ trẻ Trình Giáng mang đến ca khúc ‘Bạch Hoa Lâm’.”
Mắt Lữ Hành đột nhiên mở to.
Đó là ai?
Làm sao có thể là cô ấy!
Trong khu nhà ở tập thể của nhà máy.
1. Bố Trình đầu tiên bật lên một tiếng hò reo:
“Đúng là con gái của tôi mà! Con gái của tôi đó! Giỏi giang quá sức!”
Phượng Hà huých một cái bằng cùi chỏ.
“Ốm ào gì thế! Trình Giáng đang hát đó.”
Bố Trình giơ ngón tay bịt miệng, nước mắt chảy mãi không ngừng.
Hàng xóm kinh ngạc.
Thím Lý mừng đến run cả người.
Tiểu Tùng trực tiếp mở toang cửa nhà họ Trình, hét lớn ra ngoài khu nhà ở của công nhân:
“Nhà nào có tivi thì mau xem tivi! Hoặc bật radio! Nhà máy chúng ta có ngôi sao lớn rồi, là chị Trình Giáng của tôi!”
--------------------------------------------------