Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THAY GẢ

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhất là Mộc Hòa Nhã — nàng chưa từng đặt chân đến Trường An, từ lâu đã muốn xem thử kinh thành ấy có thực sự phồn hoa như truyền thuyết.

Chỉ có ta là lòng dạ rối bời.

Một cảm giác bất an cứ dâng trào trong lồng n.g.ự.c —

Cứ như có chuyện gì đó sắp sửa xảy đến.

Ta không biết nên nói với Y Mông Tà ra sao... rằng:

Phụ hoàng và mẫu hậu vốn nghĩ ta đã c.h.ế.t từ lâu, không ngờ ta còn sống tới hôm nay —

Lại càng không thể ngờ những chuyện sau đó lại biến hóa như thế.

Có lẽ, bọn họ chưa chắc đã muốn gặp lại ta.

Hôm đến Trường An, đúng vào đêm Nguyên Tiêu.

Y Mông Tà nhờ ta giúp chàng mặc triều phục nhà Hán, nói muốn cùng ta ra ngoài dạo chơi.

Ta chỉnh lại xiêm y cho chàng, vấn tóc cao, lúc ngẩng đầu lên…

Người trước mắt vẫn là anh hùng khí độ như xưa, chỉ là khoác lên mình chiếc trường bào tay rộng, lại mang theo thêm vài phần ôn nhã.

Ta cũng thay sang y phục Hán gia, chàng nhìn ta không chớp mắt:

“Đẹp lắm, hệt như lần đầu tiên ta thấy nàng vậy.”

Chúng ta tay trong tay, hòa vào dòng người nơi phố thị, giống như phu thê nhà thường dân.

Ta gọi chàng là phu quân, chàng đáp ta là nương tử.

Đèn kết thành phố, sáng trưng như ban ngày. Đây là lần đầu tiên ta được thấy Trường An nhộn nhịp đến nhường ấy.

Trước khi hòa thân, cả quãng đời thơ ấu của ta đều bị giam nơi tiểu viện lạnh lẽo trong cung, nơi ấy... chẳng khác nào lao ngục giam hãm.

Dân chúng chen chúc bên dưới hoàng cung, ta và chàng cũng len lỏi vào giữa, cùng xem náo nhiệt.

Trên lầu thành, có một đôi nam nữ cao quý diễm lệ, đang mỉm cười vẫy tay về phía dân chúng, rải xuống những đồng tiền đồng, lá bạc và bánh nếp bọc giấy dầu.

Y Mông Tà không hiểu lễ tục nơi này, nghiêng đầu hỏi ta:

“Bọn họ đang làm gì vậy?”

“Đó là Hoàng thượng và Hoàng hậu. Mỗi năm đến Nguyên Tiêu, họ đều sẽ ra đây vui hội cùng bách tính.”

“Vậy chẳng phải là phụ hoàng và mẫu hậu của nàng sao? Vì sao nàng lại gọi họ là Hoàng thượng và Hoàng hậu?”

Ta nhẹ nhàng đáp:

“Vì ta đã gả cho chàng, từ nay về sau chính là người Hung Nô. Cũng nên gọi theo cách của chàng.”

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta ngẩng đầu, nhìn về phía đôi phu thê cao cao tại thượng kia…

Phụ hoàng của ta.

Mẫu hậu của ta.

21

Từ lúc chào đời, ta đã bị nhốt trong tiểu viện hẻo lánh ấy.

Ta biết phụ hoàng và mẫu hậu là người tôn quý nhất trong cung, nhưng cả đời ta chưa từng được gặp họ.

Năm ta mười tuổi, đúng dịp sinh thần phụ hoàng, ta lén tránh khỏi nhũ mẫu và thị vệ, lặng lẽ chạy đến đại điện đông đúc nhất.

Ta mới học thêu, dốc lòng làm ra một bùa bình an, định dâng lên phụ hoàng.

Khi ta bước vào điện, mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn về ta.

Ai nấy kinh hãi như gặp quỷ.

Người nam nhân trên điện — chính là phụ hoàng ta — sắc mặt đầy ghê tởm.

Người phụ nữ ngồi cạnh — mẫu hậu — không nói không rằng, liền chộp lấy giá đèn, ném thẳng về phía ta.

Nàng ôm trong lòng một tiểu cô nương, dung mạo giống ta như đúc, chỉ là ăn mặc rực rỡ như tiên đồng.

Còn ta thì… vận áo vải như cung nữ, cổ tay sờn rách, giày rách mũi.

Phụ hoàng và mẫu hậu tức giận vô cùng, lập tức ra lệnh xử trảm toàn bộ người trong tiểu viện, tội canh giữ lơ là để ta lẻn ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-ga/11.html.]

Cung nữ, thái giám… tất cả đều bị chém.

Ta quỳ xuống khẩn cầu, chỉ xin họ tha cho nhũ mẫu — người đã nuôi ta lớn lên, là duy nhất trong cung từng ôm ta, yêu thương ta.

Trời trong xanh bỗng mưa đổ như trút.

Ta quỳ trước tẩm cung phụ mẫu, không ngừng dập đầu:

“Phụ hoàng! Mẫu hậu! Mọi lỗi lầm đều là của nhi nữ, xin hãy tha mạng cho nhũ mẫu! Là lỗi của con, con không dám nữa!”

Bên trong cung ấm áp, đèn hoa rực rỡ, tiếng cười vang vọng, mùi thức ăn bay ra ngoài thơm nức.

Còn ta, m.á.u chảy lẫn nước mưa, váng đầu buốt óc, quỳ đến không gượng nổi.

Sấm vang rền trời, ta ngửa mặt gào lên:

“Hoàng thượng! Hoàng hậu nương nương! Tất cả đều do con sai, xin tha cho nhũ mẫu!”

Cửa điện mở ra.

Mẫu hậu bước ra, mỹ lệ như tiên phi.

Nàng lạnh lùng nhìn ta một cái, nhả ra mấy lời:

“Từ nay về sau, không được bước khỏi tiểu viện nửa bước.”

Nhũ mẫu thoát c.h.ế.t.

Ta dập đầu tạ ơn, từ đó về sau… không bao giờ gọi họ là phụ hoàng, mẫu hậu nữa.

“Tiểu Trư, sao nàng lại khóc rồi?”

Y Mông Tà đưa tay lau đi giọt lệ nơi gò má ta.

“Gần đây ta học được một từ mới,” chàng cười nhẹ, “Cận hương tình khiếp — phải chăng vì thế mà nàng rơi lệ?”

Ta gật đầu… rồi lại lắc đầu.

“Lúc người ta hạnh phúc quá mức… cũng sẽ rơi nước mắt.”

Ta nhìn chàng qua làn lệ mờ nhòe.

“Phu quân… được ở bên chàng, chính là phúc phận lớn nhất đời này của thiếp.”

Y Mông Tà ôm lấy ta, thì thầm bên tai:

“Ta cũng vậy… đời này chỉ cần có nàng.”

22

Y Mông Tà cùng ta vào cung, triều đình Đại Hán lễ nghi chu toàn, phụ hoàng và mẫu hậu cười tươi như xuân gió.

Trong suốt cuộc đời này, lần đầu tiên, phụ hoàng và mẫu hậu nở nụ cười với ta, miệng gọi ta là:

"Minh Châu của chúng ta."

Họ còn đặc biệt sắp xếp vô số công t.ử quý tộc bồi tiếp Y Mông Tà, nào là cưỡi ngựa b.ắ.n tên, múa đao luyện kiếm.

Y Mông Tà hứng thú vô cùng, một thân bản lĩnh áp đảo đám vương tôn quý tử, thậm chí ngay cả thi từ ca phú, cũng chẳng chịu thua.

Chàng mỗi lúc rảnh rỗi lại bảo tiên sinh dạy Hán ngữ chỉ dạy thêm, còn thường kéo ta ngồi bên học cùng.

Mỗi khi kết thúc hoạt động, chàng mồ hôi ướt trán, lập tức chạy tới trước mặt ta.

Ta lấy khăn tay, nhẹ nhàng lau mồ hôi cho chàng.

Giữa đôi mày mắt ấy, là một trời ánh sáng tươi vui.

Đêm ấy, chúng ta chuẩn bị hồi phủ, nhưng mẫu hậu lại mở lời:

“Nghĩ nữ nhi bấy lâu không gặp, đêm nay hãy ở lại cung, bầu bạn cùng ta một đêm.”

Lời lẽ hợp tình hợp lý.

Y Mông Tà cũng đồng ý, nói sáng hôm sau sẽ quay lại đón ta.

Chàng rời đi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THAY GẢ
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...