Phải chăng, tương lai của ta… sẽ không đáng sợ như ta từng tưởng?
Nghĩ tới đây, mí mắt lại nặng trĩu.
Đêm qua vừa sợ vừa mệt, ta ngủ rất sâu, mãi tới khi mặt trời lên đỉnh mới tỉnh.
Tỉnh dậy, thị nữ đã vào hầu hạ ta rửa mặt chải đầu.
Ta cởi bỏ bộ hỷ phục nhà Hán, thay sang xiêm y của người thảo nguyên.
Hạt mã não trên miếng trang sức trước trán va vào nhau phát ra tiếng leng keng, váy áo viền lông mượt mà lộng lẫy, vừa hoa mỹ lại trang trọng.
Ta nhìn mình trong gương, chưa từng mặc qua xiêm y quý giá đến thế — ngoại trừ bộ hỷ phục vừa cởi ra ban nãy.
“Quả nhiên là tiểu Trư, đúng thật ngủ kỹ.”
Đúng lúc này, Y Mông Tà vén rèm bước vào, nhìn ta chăm chú một lát rồi nở nụ cười rạng rỡ.
“Trang điểm xong rồi, vẫn là tiểu Trư xinh đẹp nhất.”
Ta khẽ cúi đầu cười, không biết nên đáp lời ra sao.
Ta có nên cảm tạ vì hắn khen ta xinh đẹp? Hay nên nói cho hắn biết — ở chỗ ta, gọi người khác là “heo” là một cách… chửi?
Nhưng rồi ta lại nghĩ — Y Mông Tà là người nước ngoài.
Nam nhân thảo nguyên, học ngoại ngữ thật chẳng dễ dàng gì. Huống hồ, ta chẳng hiểu tiếng Hung Nô, hắn đã giỏi hơn ta nhiều rồi.
Đại Hán ta là lễ nghĩa chi bang, độ lượng rộng rãi, hà tất chấp nhặt. Hắn thích gọi sao thì cứ để hắn gọi vậy đi.
Y Mông Tà đặt vật gì đó lên bàn, rồi vội vã rời đi.
Sau khi hắn đi, hai thị nữ che miệng cười, ríu rít nói chuyện bằng thứ tiếng ta nghe không hiểu.
“Các ngươi… cười gì vậy?”
Ta dè dặt hỏi, sợ bản thân vô ý làm sai chuyện gì. Luật lệ nơi đây, ta vẫn còn mù mờ chưa rõ.
Hai người bọn họ biết nói Hán ngữ, liền bật cười nói:
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Đừng hiểu lầm, A Thiền Vu chỉ là rất thích người thôi.”
Một người cầm lấy món đồ trên bàn, giơ lên lắc lắc trước mặt ta.
“Nhìn xem, là Thiền Vu đích thân săn được đấy. Một con hồ ly trắng. Loại này hiếm lắm. Hôm nay ngài ấy bận đến quay cuồng, vậy mà còn dành thời gian đi săn riêng cho người.”
Người kia cũng lập tức chen lời:
“Nam t.ử thảo nguyên bọn ta, săn được thứ gì đều là để tặng cho nữ nhân mà mình yêu thương nhất.”
“Ngươi từng nghe nói Đại Thiền Vu Y Mông Tà tặng ai vật săn bao giờ chưa?”
“Chưa từng. Ngài ấy là người như thế… nếu ta không tận mắt nhìn thấy, thật chẳng thể tin nổi.”
Hai người ríu rít nói không ngừng, khiến ta bỗng thấy thân thiết lạ kỳ.
Bất kể ở đâu, nữ nhân luôn có lòng say mê chuyện “nghe ngóng thiên hạ” như nhau, nhất là chuyện tình ái.
Lời các nàng nói khiến ta vừa ngạc nhiên, vừa thấp thỏm mừng thầm.
Y Mông Tà… thật sự thích ta sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-ga/2.html.]
04
Các thị nữ vừa làm việc vừa trò chuyện cùng ta, đề tài quanh đi quẩn lại vẫn là về Y Mông Tà. Suốt cả buổi chiều, lời nói như suối tuôn, không dứt nổi.
Bọn họ vừa kính vừa sợ Y Mông Tà.
Trước đêm qua, Y Mông Tà còn được gọi là Tróc Liệt Vương — một danh tướng lẫy lừng nơi thảo nguyên, tuổi trẻ tài cao, chinh chiến sa trường, công lao hiển hách, nhờ đó sớm được phong vương.
Lão Thiền Vu khi xưa cũng từng là anh hùng trong lòng con dân thảo nguyên. Nhưng theo năm tháng trôi qua, lão ngày càng trở nên đa nghi, lòng dạ hẹp hòi, cứ nghĩ ai cũng đang muốn hại mình. Tính tình lại vốn tàn bạo hung hãn, nên không biết đã gây ra bao nhiêu m.á.u tanh.
Bộ tộc của Y Mông Tà cũng bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt, phụ thân hắn vì thế mà c.h.ế.t oan.
Các bộ tộc khác cũng không tránh khỏi bị cuốn theo, mâu thuẫn nội bộ ngày càng chất chồng, không thể vãn hồi.
Y Mông Tà không cam lòng nhẫn nhịn, âm thầm mưu tính đã lâu, cuối cùng cùng với mấy đại bộ tộc khác phát binh khởi sự.
Những năm giữa biến loạn ấy, các thị nữ kể lại không ít chuyện ly kỳ rung động lòng người.
Ví như việc lão Thiền Vu sai hắn đi cướp bóc nơi biên giới, nhưng lại cấp cho quân mã ít ỏi; hay đẩy hắn ra mặt đối đầu với tộc phương Tây mà không cho tin tình chính xác, khiến hắn bị đ.á.n.h cả trước lẫn sau.
Tóm lại là bẫy đủ kiểu, c.h.ế.t chưa được thì ép cho sống không bằng c.h.ế.t.
Y Mông Tà vừa ứng phó với những âm mưu toan tính, vừa ngấm ngầm mưu đồ tạo phản.
Thời điểm bọn họ chọn khởi sự — chính là ngày công chúa hòa thân đến vương đình.
Người đông, cảnh náo nhiệt, hỗn loạn dễ giấu người, có biến động cũng khó bị phát giác.
Lão Thiền Vu c.h.ế.t, Y Mông Tà thuận thế kế vị, trở thành tân đại Thiền Vu.
Ở nơi này, mọi chuyện vốn chẳng cần quanh co cầu kỳ. Thẳng thắn, đơn giản, giống như đàn sói ngoài hoang nguyên.
Sói đầu đàn già yếu, bầy sói non sẽ nhào lên tranh giành, kẻ nào mạnh, kẻ đó làm vua.
Y Mông Tà chính là con sói trẻ ấy — tàn bạo, mưu lược.
“Còn rất khôi ngô nữa,”
Một thị nữ che miệng cười khúc khích, nhớ ra ta đang ngồi bên liền lè lưỡi, vừa ngượng vừa tinh nghịch.
“Xin người đừng giận, chúng nô tỳ chỉ nói chơi thôi, tuyệt chẳng dám có tâm tư gì khác. Á, hoàng hôn rồi, chúng ta phải mau đi chuẩn bị bữa tối.”
Dứt lời, hai nha đầu hỏi ta thích ăn món gì, ghi nhớ rồi ríu rít chạy ra ngoài như chim sẻ.
Khác hẳn các cung nữ nơi hoàng cung của ta, những cô gái này hoạt bát hơn nhiều.
Chẳng bao lâu, bọn họ mang cơm nước trở lại.
Y Mông Tà cũng trở về.
Thị nữ lui xuống, trong trướng chỉ còn lại hai người chúng ta.
05
Ta ngoan ngoãn bước tới, giúp hắn tháo áo choàng, dọn bát đũa, rót canh, gắp món.
Trước giờ, ta chỉ sống cùng các ma ma và cung nữ, chưa từng gần gũi người có quyền thế, huống chi người này còn là Thiền Vu của dị quốc.
Tuy rằng Y Mông Tà đối với ta không tệ, nhưng nhớ tới những câu chuyện nhuốm m.á.u kia, và cả sát khí bức người khi ta lần đầu diện kiến hắn, ta không dám khởi sinh chút tâm tư “được sủng mà kiêu”.
“Không ăn à? Không hợp khẩu vị sao?”
--------------------------------------------------