Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Sinh Phượng Mệnh

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vị phu nhân Hộ bộ Thượng thư kia lại lên tiếng chua ngoa. Mẫu thân tùy ý thưởng cho tên thái giám dẫn đường một thỏi vàng ròng. Tên thái giám vội vàng đón lấy, quỳ sụp xuống tạ ơn.

"Diệu Diệu, con có nghe thấy tiếng ch.ó sủa ở đâu không?"

Mẫu thân thản nhiên nói, chẳng thèm ngoảnh đầu lại, khiến phu nhân Hộ bộ Thượng thư tức đến đỏ cả mặt. Sức chiến đấu của mẫu thân đúng là tuyệt đỉnh.

Tiệc bắt đầu. Mọi người vừa chúc mừng sinh thần Trần Băng Phù, vừa nịnh nọt bà Lưu Đông Mai, không quên đá thúng đụng nia nhà ta. Lưu Đông Mai sướng hết cả người, cười ha hả ngay tại chỗ.

Ta và mẫu thân vẫn thản nhiên, chuyên tâm vào chuyên môn... ăn uống.

"Mẫu thân, con cá này không tươi bằng cá nhà mình."

"Mẫu thân cũng thấy thế." Người nhanh ch.óng phụ họa.

Lúc này, bỗng có tiếng nói vang lên: "Ân Diệu, chắc nhà ngươi đắc tội với ai rồi phải không? Sao cả phụ thân lẫn ca ca đều phải từ chức vậy, hay là cái mệnh phượng hoàng của ngươi làm phản phệ cả gia đình rồi?"

Phu nhân Hộ bộ Thượng thư bị mắng lúc nãy mà vẫn chưa sợ, đúng là con ch.ó săn trung thành của Trần Băng Phù.

"Giữ cái mồm cho sạch sẽ vào!" Ta cảnh cáo.

"Mồm trên người ta, ta thích nói gì là quyền của ta. Giờ ngươi cũng chỉ còn cái miệng để càn rỡ thôi sao? Khắp kinh thành đều đồn phụ thân ngươi chẳng sống được bao lâu nữa nên mới phải buông binh quyền, còn ca ca của ngươi nữa..."

Ả càng nói càng lớn tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Những kẻ vốn ghen ghét nhà ta cũng bắt đầu hùa theo mỉa mai, cứ như thể nhà ta sắp sụp đổ đến nơi rồi.

Ả chạy đến nịnh nọt Trần Băng Phù: "Phụ thân của nương nương là Phiêu Kỵ Đại tướng quân, xông pha bảo vệ đất nước, đúng là đại anh hùng. Đệ đệ của nương nương là thiếu niên anh tuấn, tiền đồ vô lượng, so với nhà họ Ân thì đúng là một trời một vực. Có những người đúng là không có phúc, xuất thân tốt thì sao chứ, cuối cùng cũng rơi vào cảnh này."

"Đừng làm loạn."

Trần Băng Phù quở trách một câu, nhưng giọng điệu lại nhẹ hẫng như không. Những kẻ xung quanh hiểu ý, càng ra sức chế giễu nhà ta. Mẫu thân im lặng một cách lạ thường, thản nhiên ngồi nghe, ghi nhớ kỹ từng kẻ đã mở miệng nói xấu gia đình mình.

8

"Thôi được rồi, mọi người đừng nói nữa." Lưu Đông Mai đứng ra đóng vai người tốt: "Giang tỷ tỷ, chúng ta đấu với nhau bao nhiêu năm, ta vốn đã sớm nể trọng tỷ, thực sự không ngờ tỷ lại rơi vào cảnh này. Hay là để ta nói với nữ nhi một tiếng, xin bệ hạ tìm cho nữ nhi nhà tỷ một tấm lang quân khác nhé?"

Bà ta dùng khăn tay che cái miệng đang cười không khép lại được mà nhìn mẫu thân ta. Người cũng mỉm cười: "Cảm ơn ý tốt, nhưng bà nên dành thời gian quan tâm đến bản thân mình thì hơn."

Nụ cười trên môi Lưu Đông Mai cứng đờ, bà ta nhìn mẫu thân đầy kinh ngạc: "Tỷ điên rồi à?"

Dứt lời, một cung nữ từ ngoài chạy hớt hải vào, hốt hoảng hét lên: "Nương nương, không xong rồi! Đại tướng quân Trần Sơn bị thổ phỉ bắt đi rồi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-sinh-phuong-menh/chuong-3.html.]

Lời vừa dứt, một tỳ nữ khác cũng chạy xộc vào: "Nương nương, có chuyện rồi! Đại thiếu gia bị đám dân đen đ.á.n.h gãy chân trong lúc làm việc rồi!"

Tiểu Bạch Miêu

Lưu Đông Mai loạng choạng, giây sau ngất lịm đi... Trần Băng Phù cuống cuồng gọi thái y đến chữa trị. Giữa cảnh hỗn loạn, buổi tiệc sinh thần cũng tan tành. Ta cảm thấy sau lưng có một luồng khí lạnh, quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt đầy oán hận của Trần Băng Phù. Nàng ta như muốn trút mọi nỗi khổ đau trên đời này lên đầu ta.

Nhưng thực tế, ta đã làm gì đâu? Thậm chí trước đây ta còn chưa từng có ác ý với cô ta.

9

"Hai chuyện này, lẽ nào là do hai người làm?"

Mẫu thân nghi ngờ hỏi phụ thân. Ta cũng quay sang nhìn ca ca.

"Mẫu thân nói chuyện gì cơ?"

Ca ca ta giả vờ bí hiểm. Mẫu thân cú cho ca ca một phát vào đầu: "Cái thằng này, nói năng cho hẳn hoi, đừng có mà giả ngốc với mẫu thân."

Ca ca ta đau đớn xoa đầu: "Thực ra cũng chẳng có gì to tát, chúng con chỉ thuận nước đẩy thuyền thôi. Trần Sơn vốn chỉ là cái vỏ rỗng, không có bản lĩnh mà cứ thích làm anh hùng. Nếu ông ta chịu khó trốn trong doanh trại thì đã chẳng sao, ai bảo ông ta không chịu nổi lời khích tướng mà đòi đích thân đi dẹp thổ phỉ làm gì."

Nhưng trong quân đội cũng có lính tráng tinh nhuệ, sao có thể để tướng quân bị bắt dễ dàng như vậy?

Phụ thân như biết ta đang nghĩ gì, nhanh ch.óng giải thích: "Cái con bé ngốc này, phụ thân ở biên ải bao nhiêu năm, chút chuyện nhỏ này mà làm không xong sao?"

Ta vỡ lẽ, gật đầu lia lịa: "Thế còn chuyện Trần Kim Bảo là thế nào? Nếu không bị dồn vào đường cùng, người dân tuyệt đối không làm chuyện như thế."

Mẫu thân nghiêm nghị hỏi.

"Phu nhân đừng lo." Phụ thân giải thích: "Ta luôn cho người theo sát Trần Kim Bảo, hắn vừa mới biển thủ lương thực cứu trợ là bị ta phát hiện ngay. Ta chỉ làm cho chuyện vỡ lở ra thôi, còn lương thực, ta đã cho người đ.á.n.h chặn và thu hồi lại từ sớm rồi."

Phụ thân không muốn mẫu thân lo lắng nên lảng sang chuyện khác: "Hôm nay đi một chuyến, chắc chắn đám cơ hội kia sẽ không ngồi yên. Với sự tinh tường của phu nhân, chắc hẳn đã phân biệt được ai là bạn ai là thù rồi chứ?"

"Tất nhiên rồi."

Sắc mặt mẫu thân dịu lại hẳn.

"Phu nhân nhà ta đúng là người tuyệt vời nhất thiên hạ."

Phụ thân nịnh nọt sáp lại gần.

"Làm cái gì thế? Hai đứa nhỏ còn ở đây đấy!"

------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Sinh Phượng Mệnh
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...