Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thịnh Sủng Tiểu Quận Chúa

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

A Cẩn ở trong cung như cá gặp nước, Ngu Quý phi đối với nàng cực tốt, lại thêm một soái ca chăm sóc hằng ngày, cuộc sống như vậy khiến A Cẩn hoàn toàn quên mất những chuyện không vui nho nhỏ lúc trước, mỗi ngày vui chơi giải trí, dương dương đắc ý.

"Bé ngoan A Cẩn, đến đây nào, ca ca thay quần áo cho muội." Thời Hàn thấy quần áo A Cẩn đã bẩn thì chuẩn bị thay cho nàng. A Bích vội vàng tiến lên: "Để nô tỳ làm đi." Thật ra nàng sống cũng không dễ gì, Vương phi dặn nàng phải chăm sóc tiểu Quận chúa trong cung cho tốt, nhưng không có lúc nào mà Thời Hàn công tử không vượt quá chức phận, vừa sơ sảy đã muốn vọt đến bên cạnh tiểu Quận chúa nhà nàng, thật sự quá nhọc lòng.

Thời Hàn chững chạc đàng hoàng: "A Bích, ngươi biết không? Có đôi khi chịu khó quá mức cũng khiến cho người ta chán ghét." Tuy hắn đang cười nhìn A Bích, nhưng nàng lại cảm thấy ánh mắt hắn lạnh buốt. Nhưng mà dẫu sao nam nữ có khác, cho dù là trẻ con cũng không thể làm như thế.

A Bích khẽ cúi người, nói: "Thời Hàn công tử, nam nữ khác biệt..."

Phó Thời Hàn cầm quần áo của A Cẩn, không nhường ra mà chỉ lạnh lùng nhìn A Bích. A Cẩn thấy hai người giằng co, lại nhớ lại đủ loại "việc xấu" khiến người nghe mà rợn người của hắn thì cảm thấy đừng nên chọc tiểu bi/ến thái này thì tốt hơn. Nghĩ như vậy, A Cẩn chủ động tiến đến bên cạnh Thời Hàn, tươi cười giang tay, khóe môi hắn cong lên, hỏi: "A Cẩn hi vọng Thời Hàn ca ca mặc quần áo giúp muội, đúng không?"

A Cẩn gật đầu, cực kì ngoan ngoãn. Nàng "meo" một tiếng, lập tức cảm thấy mình thế này đáng yêu đến ngây người, thế là lại vui vẻ lăn lộn. Thời Hàn thấy nàng như thế thì hơi đen mặt. Tuy thế, khóe miệng của hắn lại cong lên, ôm nàng vào ngực: "Nào!"

A Bích thấy Phó Thời Hàn kéo cái yếm của tiểu Quận chúa nhà nàng xuống thì khóc không ra nước mắt. Vương phi sẽ giết nàng mất, hu hu, tiểu Quận chúa, sao ngài có thể chủ động thế chứ...

A Cẩn cắn ngón tay, tùy ý để cho Phó Thời Hàn thay quần áo bẩn của nàng. Thấy cái yếm đỏ chót thêu cá vàng nhỏ sạch sẽ mát mẻ, A Cẩn cảm thấy mình đúng là một bé búp bê tạo niềm vui mập mạp. Nên khen mình thế nào đây? Ừm, giống như búp bê mũm mĩm trong tranh Tết ấy!

"Đẹp!" A Cẩn nói rất rõ ràng!

Thời Hàn gật đầu: "Ừm, đẹp lắm, nhìn rất đẹp."

A Bích thấy hai người đều vui mừng hớn hở thì lại càng khóc không ra nước mắt. Ai tới cứu nàng với?

Ngu Quý phi bước vào thì nhìn thấy cảnh tượng thế này, nhưng mấy ngày nay chuyện này cũng thường xảy ra, bà xem như đã thành thói quen. Thật ra mọi người đều nói Nhị Vương phi là cháu gái ngoại của bà mà lại quên rằng Thời Hàn cũng là người thân của bà. Mẫu thân của Thời Hàn cũng là cháu gái ngoại, mà hắn cũng phải gọi bà một tiếng bà dì. Mọi người chỉ muốn phỏng đoán quan hệ của Thiên gia và Cảnh Lê Tịch theo chiều hướng hồng phấn, nhưng lại chưa từng nghĩ đến thiên gia là dượng của Lê Tịch.

"Thời Hàn lại chọc A Cẩn à?" Bà cười hỏi.

A Cẩn vừa định phản bác thì lại mở to mắt, nàng ngơ ngác nhìn vật trang sức trên đầu Ngu Quý phi, cảm thấy vừa lóa mắt vừa lộng lẫy! A Cẩn cắn ngón tay nhìn chằm chằm Ngu Quý phi, ánh mắt không chớp một cái!

A Cẩn biểu hiện rõ ràng như vậy, Thời Hàn bóp gương mặt nhỏ nhắn của nàng: "A Cẩn nhìn gì thế, ngây người ra rồi. Muội cảm thấy Quý phi nương nương rất đẹp sao?"

A Cẩn gật đầu, ngón tay mũm mĩm chỉ thẳng vào vật trang sức trên đầu Ngu Quý phi, chép miệng một cái. Tiểu cô nương nuốt một ngụm nước miếng, biểu hiện sự yêu thích ra rõ ràng.

Ngu Quý phi hào phóng tháo vật trang sức trên đầu xuống, đưa cho A Cẩn: "Nếu A Cẩn đã thích vậy thì đưa con đấy. A Cẩn cũng sẽ đẹp đẹp."

A Cẩn vội vàng nhận lấy rồi muốn cắm lên đầu, nhưng chỉ trong chớp mắt, miệng nhỏ nàng chẹp chẹp mấy cái. Hu hu hu, tóc nàng thưa quá... Nàng không có mái tóc dài mềm mại, đậu đen rau má!

Mọi người thấy động tác ăn khớp của nàng thì cười ngửa tới ngửa lui. A Cẩn còn lâu mới tức giận vì bị chế giễu, nàng không đội được, nhưng nàng còn một người mẹ mỹ nhân nha! A Cẩn hùng hồn vẫy A Bích: "A a!"

A Bích vội vàng bước đến, từ khi tiểu Quận chúa nhà nàng biết nói chuyện, nàng đã từ "A Bích" biến thành "A a". "A a" này là đang gọi nàng.

"Cất!" A Cẩn đưa cho A Bích, nói rất nghiêm túc.

Thời Hàn nhíu mày: "A Cẩn bảo A Bích cất đúng không!" Hắn tự động hiểu được tiểu nha đầu, A Cẩn cười tủm tỉm gật đầu, like cho hắn một cái! Đúng là như thế!

A Bích cầm vật trang sức, gương mặt mờ mịt. Cất ở đâu, làm sao cất!

A Cẩn nhìn bốn phía, nhanh chóng bò đến góc tường, giật cái chăn xuống rồi lại bò vèo vèo tới, đưa cho A Bích: "Đây."

Thời Hàn tiếp tục phiên dịch ý của A Cẩn: "Muội ấy bảo ngươi dùng cái này bọc lại, xem ra là muốn mang về nhà!"

A Cẩn gật đầu liên tục. Má ơi, đứa bé này đúng là con giun trong bụng nàng, hoàn toàn hiểu rõ ý của nàng. Quả nhiên là dáng người tốt mà đầu óc cũng tốt!

A Bích mờ mịt nhìn Ngu Quý phi, Ngu Quý phi khẽ gật đầu: "Nếu A Cẩn đã thích thì cất cẩn thận giúp con bé đi. Đợi đến khi con bé về nhà thì để A Cẩn mang đi hết. Ai ui bé ngoan của ta, sao con lại đáng yêu thế chứ. Đến đây nào, ôm con một cái."

A Cẩn vừa nhận đồ của người ta, đương nhiên là cực kì ngoan ngoãn, nhưng mà cho dù không có nhận thì A Cẩn vẫn cảm nhận được người nào thật lòng yêu thương nàng: "Đẹp, đẹp, đẹp đẹp quá!" A Cẩn thử dùng răng nhỏ cố gắng biểu đạt ý của mình.

Ngu Quý phi thấy nàng đáng yêu như thế thì lại càng không muốn trả người về Lục Vương phủ.

"Ngoan quá đi!"

A Bích yên lặng nhìn trời! Xem ra, Vương phi nhà nàng phải thất vọng rồi, đừng nói đến Thời Hàn công tử ngày nào cũng tới báo danh đúng giờ, Ngu Quý phi rõ ràng cũng không muốn trả hài tử lại nha. Quả nhiên tiểu Quận chúa nhà nàng đáng yêu nhất.

Ngu Quý phi ôm hài tử, nói với A Bích: "Đi chuẩn bị một chút canh trứng gà cho tiểu Quận chúa nhà ngươi đi." Thế này là muốn đẩy A Bích ra, tuy A Bích cũng không muốn nhưng hết cách, nàng biết đúng mực, đành phải rời đi.

A Bích vừa đi, trong phòng ngoại trừ A Cẩn còn chưa biết chuyện thì chỉ còn lại tâm phúc của Thời Hàn và Ngu Quý phi. A Cẩn nghe Ngu Quý phi nói với Thời Hàn: "Nghe nói Quận chúa của Hoài Nam Vương vừa vào kinh mấy ngày trước tài hoa hơn người, giống y hệt mẫu thân năm đó của con đấy!"

Thời Hàn đang gấp quần áo vừa thay của A Cẩn, động tác cũng không dừng lại: "Ồ? Vậy thì ngược lại..." Thời Hàn nở nụ cười vặn vẹo: "Cực kì tốt!"

A Cẩn chưa từng thấy hắn cười khó coi như vậy, nàng nghiêng đầu cắn ngón tay, không rõ lắm.

"Đúng thế, cực kì tốt!" Nụ cười của Ngu Quý phi cũng mang theo ẩn ý.

A Cẩn nhìn hai người làm trò bí hiểm, tỏ vẻ cực kì không hiểu. Ngươi nói xem, Ngu Quý phi làm trò bí hiểm thì thôi, Phó Thời Hàn còn nhỏ tuổi, có cần có biểu hiện kì quái thế này không! Loại cảm giác tâm cơ thâm trầm này thật sự không hợp với một nam hài tử tám tuổi nha!

"Có lẽ nàng ta quên đi một câu nói xưa." Phó Thời Hàn sửa sang quần áo đàng hoàng rồi nói: "Xưa nay, hồng nhan thì bạc mệnh!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thịnh Sủng Tiểu Quận Chúa
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...