Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THỢ HỒN

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Tôi là một qu/ái thai.

Khi sinh ra, hai chân thoái hóa chỉ còn lại nửa đoạn thịt thối rữa. Hai cánh tay lại quá phát triển, dài quá đầu gối, các đốt xương rõ ràng.

Cha mẹ ruột coi tôi như quái vật, định dìm c.h.ế.t ngay tại chỗ. Khao khát sống mãnh liệt khiến tôi vùng vẫy điên cuồng trong chiếc bô đầy uế tạp, suýt chút nữa thì c.h.ế.t ngạt.

Đúng lúc đó, lão già què trong thôn xách theo một chiếc đèn dầu đen bóng đi ngang qua nhà tôi. Ông ta cứu tôi từ quỷ môn quan, còn tha thiết muốn nuôi nấng tôi. Nhưng cha tôi tham tiền, tự dìm c.h.ế.t thì được, người khác muốn nuôi thì phải trả tiền.

Để mua tôi về, lão già què đã lấy ra số tiền dành dụm cả đời để mua quan tài. Từ đó về sau, tôi không còn cha mẹ ruột, chỉ có một người sư phụ què quặt.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và hatdaukhaai.com.

Hai thầy trò chúng tôi nương tựa lẫn nhau mà sống, cuộc sống tuy nghèo khó nhưng cũng biết đủ vui. Tôi cũng từ đó mà biết đến một nghề bí ẩn - thợ hồn.

2

Trên đời có thợ mộc, thợ xây, thợ rèn, tự nhiên cũng có thợ hồn.

Thợ hồn là một tay nghề hiếm thấy trên đời, ngàn vạn người khó tìm được một người. Nhưng ở thôn Thủ Nghệ của chúng tôi lại có một người tinh thông tuyệt kỹ này - chính là sư phụ què quặt của tôi.

Nghề thợ hồn thuộc âm. Sư phụ có rất nhiều điều cấm kỵ, lại không bao giờ chủ động khoe khoang, vì vậy tay nghề này tuy xuất thần nhập hóa, nhưng lại không mang lại nhiều lợi ích.

Nhưng sư phụ dường như không hề để ý, luôn ân cần nói với tôi: "Tay nghề âm là để trả nợ, không phải để kiếm tiền."

Mỗi khi như vậy, tôi đều ngây ngô hỏi lại một câu: "Trả nợ cho ai?"

Sư phụ lại thần bí nâng khuôn mặt ngây thơ của tôi lên trêu chọc: "Oan có đầu, nợ có chủ. Đương nhiên là nợ ai thì trả cho người đó rồi."

Cứ như vậy, một người què, một người tàn tật, chen chúc trong một căn nhà tranh cũ nát, trải qua mười tám năm bình thường nhưng cũng kỳ lạ.

3

Ngày sư phụ tròn sáu mươi tuổi, tôi vừa tròn mười tám tuổi. Ông ấy vốn dĩ không hề uống rượu, nhưng hôm đó lại uống rất nhiều. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông ấy như nhuộm một tầng ửng đỏ, nhưng trong mắt lại rõ ràng có một ngọn lửa lúc sáng lúc tối.

Tôi chưa bao giờ thấy sư phụ tinh thần như vậy, sắc mặt cũng theo đó mà kích động hẳn lên.

Ông ấy chậm rãi hỏi tôi: "Thợ hồn là gì?"

Tôi ngồi ngay ngắn, nghiêm túc trả lời: "Là người sửa hồn."

Ông ấy tiếp tục hỏi: "Sửa như thế nào?"

Tôi tiếp tục trả lời: "Tụ hồn, nặn hồn, dung hồn."

Tôi cho rằng sư phụ đang kiểm tra xem tôi có học hành chăm chỉ hay không, bất giác ưỡn thẳng lưng. Nhưng không ngờ, đến đây, ông ấy đột nhiên im lặng, cúi đầu, dùng đôi bàn tay ấm áp, xương ngón tay thon dài vuốt ve chiếc đèn dầu đen bóng trong tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tho-hon/chuong-1.html.]

Rất lâu sau, ông ấy như thể cuối cùng đã hạ quyết tâm, lưu luyến không rời nhẹ nhàng đặt bảo bối luôn mang theo bên mình vào tay tôi.

"Chiếc đèn tụ hồn này, có thể tụ ba hồn bảy phách. Mỗi lần sửa hồn, phải nhớ, nhất định phải thắp đèn trước."

Tôi ngẩn người, có chút bối rối.

Thấy ánh mắt sư phụ kiên định, chỉ đành thành kính dùng hai tay nhận lấy chiếc đèn dầu cũ đã gắn bó với ông ấy 42 năm.

Tôi không dám nói nhiều, tiếp tục lắng nghe sư phụ dặn dò: "Tay nghề càng tinh xảo, càng chú trọng cấm kỵ."

"Cấm kỵ của sửa hồn có ba."

"Đèn hồn không sáng, không tụ hồn;"

"Nhân quả không nợ, không nặn hồn."

...

Khoảnh khắc tiếp theo, thời gian dường như ngừng lại. Thấy sư phụ mãi không nói ra câu thứ ba, tôi không nhịn được mà hỏi: "Vậy còn dung hồn thì sao?"

Vừa dứt lời, sư phụ lại nheo mắt lại, như thể đang nhìn về một nơi rất xa, lại như thể đang nghĩ đến một chuyện rất xa xưa, chậm rãi nói:

"Dung hồn à, đó là chuyện của rất lâu về trước rồi. Đừng nói là ta, ngay cả sư phụ của ta, cũng chưa từng thấy qua." Nói xong, ông ấy thở dài một hơi, "Dòng dõi thợ hồn đã suy tàn từ lâu rồi, con à, có lẽ con cũng sẽ không gặp được đâu."

...

Tôi còn muốn hỏi thêm, nhưng không biết từ khi nào sư phụ lại mang theo hơi rượu nặng nề chìm vào giấc ngủ say, rất nhanh, trong nhà vang lên tiếng ngáy như sấm.

Tôi đóng cửa phòng, mặc nguyên quần áo nằm xuống chiếc phản tre ở góc nhà n.g.ự.c lại đau nhói không thể tả, như thể bị ai đó khoét rỗng, trống rỗng.

4

Rạng sáng, trong cơn mơ màng, tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng ch.ó sủa điên cuồng. Mở mắt ra, một cặp mắt phát ra ánh sáng xanh lục âm u đang nhìn chằm chằm vào tôi - là con Hắc T.ử nhà tôi. Nó chưa bao giờ tự ý vào nhà, giờ lại đứng sừng sững trong phòng khách.

Tôi ngay lập tức tỉnh táo hơn rất nhiều. Thấy nó điên cuồng sủa "gâu gâu" vào cửa phòng sư phụ không ngừng, tôi nhẹ nhàng dỗ dành nó, trong lòng lại ẩn ẩn bất an.

Thấy tôi chống nạng đi tới, Hắc T.ử đột nhiên lao tới, húc mạnh vào cánh cửa gỗ phòng sư phụ. Giây tiếp theo, tôi thực sự không dám tin vào mắt mình, cứ như sét đ.á.n.h ngang tai, lại như bị ai dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, toàn thân tê dại. …

Sư phụ tôi c.h.ế.t rồi! C.h.ế.t ngay trong căn phòng cách tôi một cánh cửa. Điều kỳ dị hơn nữa là – đôi bàn tay diệu thủ vô song của ông ấy lại bị người ta chặt đứt từ vai, biến mất một cách ly kỳ, chỉ còn lại hai cái hố lớn đỏ như máu, tựa như hai cái miệng rộng đầy máu, lúc nào cũng chực chờ nuốt chửng người ta.

Tôi nén cơn đau xé lòng, tiến lên kiểm tra, kinh ngạc phát hiện, vết cắt ở hai cánh tay của sư phụ nhẵn nhụi, thậm chí có vẻ như… ông ấy tự nguyện tháo xuống.

Khoảnh khắc đó, tôi chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu óc cũng nóng bừng lên. Tôi tuyệt vọng và bối rối ném đôi nạng, mặc cho đôi chân tàn tật vô lực của mình ngã mạnh xuống đất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THỢ HỒN
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...