Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THỢ HỒN

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

18

Nửa năm sau.

Lại một đêm khuya tĩnh mịch, đột nhiên có người tìm đến tận cửa. Đã lâu lắm rồi tôi không nhận được việc gì, không tránh khỏi có chút kích động, ngay cả tốc độ mở cửa cũng nhanh hơn nhiều.

Ngoài cửa đứng là một người đàn ông mặc áo choàng đen. Hắn đội mũ trùm rộng, che khuất phần lớn khuôn mặt, giọng nói lạnh lẽo đến rợn người, vừa mở miệng đã đóng đinh tôi tại chỗ.

"Tôi muốn dung hồn."

Dung hồn. Dung hồn! Tôi lẩm bẩm hai lần mới hoàn hồn từ sự kinh ngạc. Là dung hồn, một kỹ thuật đã thất truyền từ lâu trong giới thợ hồn. Nhưng sư phụ chẳng phải đã nói, ngay cả sư phụ của người cũng chưa từng thấy sao? Sao bây giờ lại đột nhiên tìm đến cửa.

Trong lòng tôi sớm đã rối loạn cả lên, nhưng quy tắc của giới nói rằng: khách hàng tìm đến cửa, thợ hồn phải tiếp. Tôi chỉ đành ép mình phải bình tĩnh lại, đồng thời âm thầm cầu nguyện lát nữa đèn tụ hồn sẽ phối hợp một chút, chỉ cần đèn hồn không sáng, thì việc dung hồn này không thể trách tôi được.

Nghĩ như vậy, tôi hơi trấn định lại, đang chuẩn bị nghênh đón người đến vào nhà, mới phát hiện, phía sau người áo đen còn có một người đứng. Người này trông thần sắc hoảng hốt, đôi tay thon dài bị trói ngược ra sau, miệng bị nhét một miếng giẻ rách dính đầy dầu mỡ trông vô cùng t.h.ả.m hại.

Mà khi tôi nhìn rõ mặt người này, tôi không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Người này lại chính là người cha tham lam của tôi.

19

Thấy tôi nhận ra ông ta, ông ta ra sức nháy mắt với tôi, sự cầu xin trong mắt gần như muốn trào ra.

Nghĩ đến dáng vẻ đắc ý của ông ta nửa năm trước, tôi đột nhiên cảm thấy thật trào phúng. Quả đúng là, tận mắt thấy ông ta xây lầu cao, tận mắt thấy ông ta lầu đổ.

Đối mặt với cảnh tượng này, dù tôi có ngốc nghếch đến đâu, cũng đã hiểu ra. Báo ứng của cha tôi, đã đến, kéo theo đó, còn có kiếp số của tôi.

Dung hồn, tuy rằng thủ pháp cùng với tụ hồn, nặn hồn có nhiều điểm tương đồng, nhưng có một điểm, tôi không thể tránh khỏi: Cấm kỵ của dung hồn, tôi hoàn toàn không biết gì.

Sư phụ nói: "Càng là tay nghề tinh diệu, càng chú trọng cấm kỵ."

"Cấm kỵ đối với thợ hồn mà nói, là ranh giới giữa sống và c.h.ế.t. Một khi đi sai một bước, chính là vực sâu vạn kiếp bất phục."

Nhưng tôi thậm chí không có thời gian để suy nghĩ.

Người áo đen thấy tôi ngây người tại chỗ đã lâu, rất mất kiên nhẫn trực tiếp đẩy tôi đến bên cửa. Sau đó đi thẳng đến chiếc bàn vuông đen bóng cúng đèn dầu ở chính giữa nhà.

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc đèn dầu cũ kỹ phía trên, trong mắt tràn đầy tham lam, tay bất giác giơ lên, nhưng khi sắp chạm vào đèn dầu, lại rất kiềm chế dừng lại.

Hắn đột nhiên quay đầu lại, vênh váo hỏi cha tôi một câu: "Đây chính là cái… đèn tụ hồn mà ngươi nói?"

Cha tôi miệng bị nhét giẻ, chỉ có thể vừa "ừ ừ" đáp lại, vừa ra sức gật đầu.

Người áo đen lập tức hai mắt phát sáng, ôm lấy đèn dầu không chịu buông tay, còn vô cùng chán ghét liếc nhìn cha tôi một cái, cười lớn: "Thảo nào hồn do tên phế vật nửa vời như ngươi tụ luôn bị hở, hóa ra là thiếu cái thứ này."

Cười xong, hắn như thể cuối cùng cũng nhớ đến tôi.

Đối với tôi đang im lặng sau cánh cửa, hắn vẻ mặt điên cuồng nói: "Mau mau mau, dung xong hắn, cái đèn này sẽ tặng cho ta."

"Có được bàn tay của thợ hồn, lại thêm cái đèn tụ hồn này, ta liền có thể hiệu lệnh đàn quỷ, thành quỷ vương thật sự."

20

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tho-hon/chuong-6-het.html.]

Nhìn những kẻ điên trước mặt, một kẻ so với một kẻ càng thêm tham lam, tôi cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy ra ngoài. Lo lắng, do dự, bất lực… Rõ ràng đã đến thời điểm sinh tử, lại hoàn toàn không tìm thấy lối thoát.

Đáng sợ hơn là, tôi gần như không có bất kỳ quân bài nào có thể dùng. Chẳng lẽ dòng dõi thợ hồn của sư phụ, thật sự phải đoạn tuyệt trên tay tôi sao?

Không! Tuyệt đối không!

Tôi dùng ý niệm mạnh mẽ ép mình phải nghĩ cách giải quyết. Trong khoảnh khắc, một câu nói của sư phụ khi còn sống vẫn văng vẳng bên tai.

"Dòng dõi thợ hồn, sinh sôi không ngừng. Con là chính thống, trời không tuyệt con."

Sư phụ nói: “Tôi là chính thống, trời không tuyệt tôi. Tôi là chính thống, trời không tuyệt tôi.”

Tôi như bị người ta niệm chú, lặp đi lặp lại câu nói này. Ngực càng như thể bị đè một tảng đá lớn, suýt chút nữa thì không thở nổi.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và hatdaukhaai.com.

Trong khoảnh khắc tia lửa điện, tôi bỗng nhiên linh quang chợt lóe. Một ý niệm thoáng qua trong đầu tôi, mà tôi giống như người sắp c.h.ế.t đuối, đột nhiên nắm được cọng rơm cứu mạng, đem ý nghĩ này lật đi lật lại nghĩ đi nghĩ lại mấy lần.

Ngay khi tôi đang do dự bất định, một tiếng quát lớn của người áo đen trực tiếp kéo tôi trở về thực tại.

"Còn lề mề nữa, coi chừng cái mạng ch.ó của ngươi."

Không còn thời gian nữa! Chỉ có thể đ.á.n.h cược một phen!

21

Tôi giả vờ phục tùng. Dựa theo phương pháp sư phụ dạy tôi, có trật tự bắt đầu dung hồn.

Khi đại công sắp thành, tôi thậm chí có thể thấy được sự hưng phấn và điên cuồng không thể che giấu trên khuôn mặt của người áo đen.

Nhưng giây tiếp theo, t.a.i n.ạ.n đã xảy ra. Chỉ thấy, chiếc đèn tụ hồn vẫn luôn cháy tốt đẹp, trong khoảnh khắc tắt ngấm. Hồn của người áo đen vừa rồi còn thần khí mười phần trơ mắt nhìn hồn phi phách tán, vẻ mặt cuồng hỉ còn chưa kịp biến mất, liền hoàn toàn biến mất không thấy, cùng hắn hóa thành tro bụi, còn có người cha mà tôi vẫn luôn kháng cự.

Xem ra, tôi đoán quả nhiên không sai.

Cấm kỵ của dung hồn, hẳn là hai hồn phách muốn tương dung phải hoàn toàn tự nguyện. Với sự hiểu biết của tôi về người cha rẻ tiền kia, hắn tuyệt đối không thể tự nguyện trở thành quỷ vương gì đó.

Cả đời hắn coi tiền tài còn quan trọng hơn cả mạng sống. Không chỉ đứa con vừa mới sinh ra có thể bán, những việc tổn hại âm đức có thể làm, ngay cả tiền của quỷ cũng kiếm đến nghiện. Cả đời mong muốn, chung quy vẫn chỉ là sự giàu sang tột bậc ở nhân gian này. Người như hắn, sao có thể cam tâm trở thành con rối của một "quỷ hồn không thấy ánh mặt trời"?

Hơn nữa, dung hồn với ác quỷ mạnh hơn mình quá nhiều, bản thân nó đã đồng nghĩa với sự biến mất của hồn phách mình. Đã khó thoát khỏi cái c.h.ế.t, thì không để đối thủ được như ý, cũng tuyệt đối là mạch não trực tiếp nhất của người cha hại người không lợi mình của tôi.

Quả nhiên, biết cha không ai bằng con a! Người đàn ông này tuy chưa từng làm tròn trách nhiệm một ngày làm cha, nhưng ông ta lại dùng hết lần này đến lần khác sự tham lam và vô sỉ để tôi triệt để nhận rõ bản chất của ông ta.

Nghĩ thông suốt điểm này, tôi tự nhiên có thể tìm ra cách phá giải. Sau khi mọi thứ trở lại bình tĩnh, tôi đã đến mộ của sư phụ ở sau núi một chuyến.

Tôi đã bổ sung cấm kỵ dung hồn đã thiếu từ lâu của giới thợ hồn, niệm cho người nghe: "Cấm kỵ tu hồn có ba."

"Đèn hồn không sáng, không tụ hồn;"

"Nhân quả không nợ, không nặn hồn."

"Nhân tâm không đồng đều, không dung hồn."

-Hết-

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THỢ HỒN
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...