5
Khi nhắm mắt lại, tôi mơ hồ nhớ lại đêm qua mình hình như đã mơ thấy sư phụ. Ông ngồi bên giường tôi, lảm nhảm cả đêm.
Ông nói: "Vạn sự do mệnh, nhưng ta không hối hận."
Ông còn nói, "Đồ mất đi, sẽ tự quay về, không cần phí công tìm kiếm."
Ông lại nói, "Người c.h.ế.t như đèn tắt, chôn là đủ rồi."
Ông thấy tôi khóc sướt mướt, liền nổi giận, hung dữ với tôi, "Thợ thủ công, không được khóc." Mắng xong, lại có chút không đành lòng, nhẹ nhàng thở dài, "Trở thành thợ hồn, cửa ải đầu tiên vô cùng nguy hiểm; có thành công hay không, hoàn toàn do ý trời."
Đến cuối cùng, ông ấy lại rơi lệ. "Thằng què già rồi, không bảo vệ được nữa. Đường sau này, phải tự mình đi."
"Thợ hồn nhất mạch, sinh sôi không ngừng. Con là chính thống, trời không tuyệt con." …
6
Tỉnh lại lần nữa, tôi dường như sống lại. Tay chân luống cuống chôn cất sư phụ tàn phế trên sườn đồi phía sau nhà tranh, lại đem hết tất cả tiền tiết kiệm trong nhà mua rất nhiều tiền giấy ở nhà bà A Chiết làm giấy tiền trong thôn.
Tôi ngày đêm ngồi bệt trước mộ sư phụ đốt tiền giấy, đốt liên tục bảy ngày, mới đem tất cả tiền giấy đốt thành tro bụi.
Sư phụ cả đời này, tuy là thợ hồn, kỹ nghệ vô song, nhưng chưa từng hưởng qua một ngày giàu sang phú quý. Tiền bạc tích cóp nửa đời trước của ông đều dùng để mua tôi, tiền bạc tích cóp nửa đời sau cũng đều dùng để nuôi tôi, thậm chí ngay cả khi c.h.ế.t cũng không muốn tôi tốn kém một xu. Ân tình này, tôi không có gì báo đáp, chỉ có kế thừa di chí của ông, mới có thể an ủi phần nào vong linh của ông.
Kể từ giờ phút này, tôi quyết định vực dậy tinh thần, nhanh chóng trở thành một thợ hồn thực thụ.
Nhưng sư phụ nói: "Trở thành thợ hồn, cửa ải đầu tiên vô cùng nguy hiểm."
Tôi không biết cửa ải đầu tiên này là gì, cũng không biết nó đến khi nào, chỉ có thể trong mỗi đêm tối đen, học theo dáng vẻ của sư phụ, lau đi lau lại chiếc đèn dầu đã bóng loáng từ lâu.
May mắn thay, ngày này, không để tôi chờ đợi quá lâu.
7
"Cộc cộc cộc."
Vài ngày sau, vào một đêm khuya, tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập.
Mở cửa ra, lại là thằng Cẩu Oa cùng thôn, cậu ta trông chất phác thật thà, vừa mở miệng đã khiến tôi vừa kích động vừa căng thẳng.
"Tôi muốn tụ hồn."
Nhìn thiếu niên da ngăm đen với ánh mắt mong chờ ngoài cửa, tôi biết, cửa ải đầu tiên mà sư phụ nói đã đến.
Bên tai bất giác vang lên lời dặn dò của sư phụ đêm đó: "Trở thành thợ hồn, cửa ải đầu tiên vô cùng nguy hiểm; có thành công hay không, hoàn toàn do ý trời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tho-hon/chuong-2.html.]
Thế là, tôi học theo dáng vẻ của sư phụ, cẩn thận mời Cẩu Oa vào nhà.
Ngồi xuống xong, tôi mới chậm rãi hỏi: "Cẩu Oa, cậu muốn tụ hồn cho ai?"
Thiếu niên trước mặt ánh mắt sáng lên, nhẹ nhàng đáp: "Lão ngốc."
Lão ngốc!
Chẳng phải là người giữ làng đã tự vẫn trên cây cổ thụ ở đầu thôn tháng trước sao?
Vì sao Cẩu Oa lại muốn tụ hồn cho ông ta? Nghĩ đến đây, tôi lập tức ngơ ngác.
Cẩu Oa dường như nhìn ra sự nghi hoặc của tôi, nghẹn ngào nói: "Lão ngốc là vì cứu tôi, mới treo cổ. Vốn dĩ ông ấy tu là phúc kiếp sau, nhưng vì tôi, tất cả đều bị hủy hoại."
Tôi từ nhỏ đã theo sư phụ tiếp xúc với âm giới, đương nhiên biết lai lịch của lão ngốc.
Lão ngốc là người giữ làng của thôn Thủ Nghệ chúng tôi. Người giữ làng còn gọi là trấn linh nhân, thường là người kiếp trước đại hung. Trước khi c.h.ế.t tỉnh ngộ, tự nguyện kiếp này ba hồn đi một, bảy phách đi hai, trấn giữ một phương, để báo nợ nghiệp kiếp trước, chịu khổ nạn kiếp này, hưởng phúc tề thiên kiếp sau.
Cũng giống như nhất mạch hồn tượng của chúng tôi, người giữ làng cũng có những cấm kỵ của riêng mình, trong đó điều quan trọng nhất là - không được tự vẫn. Nếu không, một hồn hai phách tự nguyện tước đi ở kiếp này sẽ không thể bù đắp, cho dù quay lại luân hồi, cũng vĩnh viễn là kẻ si ngốc hồn phách không trọn vẹn.
Nghĩ đến đây, tôi lập tức hiểu ra. Tôi có chút đồng cảm nhìn Cẩu Oa, nhưng vẫn không dám quên lời sư phụ dặn dò.
"Mỗi lần tụ hồn, nhớ kỹ, nhất định phải thắp đèn trước."
Tôi thành kính bưng ra chiếc đèn tụ hồn đã được lau bóng loáng. Sau đó, vẻ mặt nghiêm túc nói với Cẩu Oa: "Có thể giúp cậu hay không, tôi nói không tính, phải xem nó."
Đèn hồn không sáng, không tụ hồn.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và hatdaukhaai.com.
8
Tôi mò lấy hộp diêm, hơi định thần lại. Theo tiếng "soạt" một tiếng, que diêm bùng cháy.
Cẩu Oa không dám chớp mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đèn dầu trên bàn. Ánh đèn trong nháy mắt sáng lên, chiếu lên khuôn mặt Cẩu Oa, soi sáng vẻ mặt vui mừng của cậu ta.
Đèn sáng rồi!
Tôi khó nén được sự kích động, xoa xoa tay chuẩn bị tụ hồn. Nhưng giây tiếp theo, tình thế đột ngột chuyển biến xấu.
Trong nhà rõ ràng không có gió, ánh đèn lạ nhảy lên không có lý do. Vừa giây trước còn sáng như lửa nấu dầu, giây sau lại yếu ớt như hơi thở thoi thóp.
Trong sự mờ ảo, dường như lúc nào cũng có thể tắt ngúm. Trái tim lo lắng của tôi cũng theo đó mà lên xuống. Cuối cùng, sau khi nhảy lên nhảy xuống hơn chục lần, ánh đèn với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường đã tắt hẳn.
Tôi kinh hãi! Đèn không sáng nữa! Không thể tụ hồn!
--------------------------------------------------