13
Sau đó, tôi lại liên tục tụ thêm mấy hồn nữa. Tay nghề thuần thục hơn không ít, tâm thái cũng ổn định hơn nhiều.
Lần đầu tiên tôi tạo hình cho hồn phách xảy ra sau đó ba tháng.
Đó là một đêm khuya hè oi ả. Tôi vẫn ngồi một mình trước bàn lau đèn như thường lệ, đột nhiên, ngoài cửa vang lên một tràng tiếng đập cửa inh tai nhức óc.
Tôi theo sư phụ làm nghề âm nhiều năm, gặp người gọi cửa lúc nửa đêm đều là đến cầu xin giúp đỡ. Thông thường, cách gọi cửa tuy khác nhau, nhưng đều cực kỳ kiềm chế, hiểu lễ.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và hatdaukhaai.com.
Tiếng đập cửa đầy lệ khí như đêm nay, tôi vẫn là lần đầu tiên nghe thấy.
Trong lòng tôi không vui, nhưng sư phụ đã nói: làm nghề này, chỉ cần tìm đến cửa, dù thành hay không, cũng phải tiếp đã. Đây là quy tắc nghề.
Tôi đành miễn cưỡng chống nạng ra mở cửa. Mở cửa ra, nhìn rõ người đến, tôi lập tức ngây người như bị ai đó đ.á.n.h một gậy vào đầu.
Người đến lại là người cha ruột mà mười tám năm nay tôi không còn liên lạc.
Sau khi phản ứng lại, tôi cũng không còn để ý đến quy tắc nghề gì nữa, ngay lập tức mặt mày đen lại, định đóng cửa. Nhưng giây tiếp theo, người đàn ông trước mặt lại nói ra một lý do khiến tôi không thể từ chối.
"Lão t.ử đến nặn hồn."
Câu nói này trực tiếp đ.á.n.h tan ảo tưởng của tôi. Đây không phải là ân oán cá nhân, mà là chuyện làm ăn của nghề âm. Mà những chuyện làm ăn tìm đến cửa, người làm nghề không thể chủ động từ chối.
Tôi bất đắc dĩ, chỉ có thể căng mặt nghênh đón người mà tôi không muốn gặp nhất này vào nhà. Nhưng đối phương dường như hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mặt của tôi, ung dung tự tại bước vào, không khách khí ngồi ngay lên vị trí chủ tọa ở bàn vuông giữa nhà, còn tiện tay gõ gõ lên mặt bàn một cách nhàm chán, phát ra những tiếng "tạch tạch" đều đặn.
Đến lúc này, tôi mới để ý, bên dưới chiếc áo ba lỗ cũ kỹ của ông ta lộ ra hai cánh tay gần như giống hệt cánh tay của tôi, thon dài mạnh mẽ, các đốt xương rõ ràng, tựa như điêu khắc.
Không đúng! Đây là cánh tay của sư phụ tôi. Cánh tay bị mất của sư phụ tôi lại mọc trên người cha ruột của tôi.
14
Tôi kinh ngạc mở to mắt, buột miệng chất vấn: "Là ông? Ông đã trộm tay của sư phụ tôi?"
Không ngờ, người đàn ông ngồi đối diện tôi lại lộ ra một nụ cười thích thú. Ông ta giơ hai cánh tay lên, như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm đắc ý, rồi cười khẩy: "Trộm? Lão t.ử là loại người đó sao? Đây là lão què thiếu tao."
Tôi bị bộ mặt của ông ta làm cho ghê tởm đến tột độ, hét loạn vào mặt ông ta: "Năm đó, chẳng phải đã đưa hết tiền cho ông rồi sao?"
"Tôi chỉ là thứ rác rưởi ông không cần, sư phụ tốt bụng nhận nuôi, sao lại nợ ông?"
Tôi tức giận đến mặt lúc đỏ lúc trắng,nhưng cha ruột của tôi lại như nghe được một chuyện cười lớn, đột nhiên phá lên cười ha hả. "Ha ha ha!"
"Hết tiền? Một thằng què c.h.ế.t tiệt thì có được mấy đồng tiền thối?"
"Mày là người, không phải súc sinh, chỉ có chút tiền của ông ta, mua mày? Đương nhiên là không đủ."
Nghe đến đây, tôi chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c như có một nồi nước sôi sùng sục, đốt cháy tim tôi.
Tôi nghiến răng nghiến lợi hỏi lại: "Ông cũng biết tôi là người cơ đấy? Năm đó, người coi tôi là quái vật muốn dìm c.h.ế.t là ông đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tho-hon/chuong-4.html.]
Bị tôi vạch trần điểm yếu, người đàn ông bị nghẹn họng, liền giở trò vô lại, vừa xua tay, vừa cười hề hề nói: "Ha ha ha, hiểu lầm, đó là hiểu lầm."
Tôi phẫn nộ trong lòng, cũng lười tranh cãi với ông ta, chỉ là từng chữ từng chữ truy hỏi: "Vậy, năm đó ông lấy hết tiền tích góp của sư phụ còn chê không đủ, còn muốn thứ khác?"
Không ngờ, người đàn ông lại hùng hồn đáp: "Đương nhiên."
Sự phẫn nộ khiến toàn thân tôi căng cứng như đá, tôi hai mắt đỏ ngầu hận hận nói: "Là cái gì?"
Có lẽ là thấy bộ dạng của tôi quá đáng sợ, người đàn ông vô thức vung tay, giả vờ thoải mái đáp: "Hầy! Lão già đó ngoài đôi tay này còn có chút tác dụng ra, thì có cái gì đáng để tao nhớ thương.”
Nghe đến đây, tôi không khỏi nổi gân xanh, thái dương cũng "thình thịch" nảy lên. Tên súc sinh này, vì tống tiền sư phụ, mà ngay cả đôi tay thợ hồn của ông ấy cũng tính kế. Tôi cảm thấy ngọn lửa giận dữ trong n.g.ự.c đã bốc thẳng lên đỉnh đầu.
Thấy tôi sắp phát điên, tên súc sinh trước mặt lộ ra một tia hoảng loạn, nhưng vẫn không cam tâm yếu thế mà vớt vát.
"Lão... lão t.ử đã tốt bụng để ông ta dùng thêm mười tám năm rồi, cũng coi như đối xử tốt với ông ta rồi. Mày còn muốn thế nào?"
Giờ phút này, tôi cảm thấy mình không thể nhịn được nữa rồi! Phẫn nộ như hồng thủy vỡ đê, ồ ạt trút xuống.
15
Tôi trực tiếp dùng tay túm lấy tóc lão súc sinh này, lôi lên đập mạnh xuống mặt bàn. Sau một hồi trút giận, trán và mũi của lão súc sinh đều bị tôi đập cho tóe máu.
Nhưng rốt cuộc tôi cũng chỉ là một thằng tàn phế, đợi đến khi ông ta phản ứng lại, tôi nhanh chóng rơi vào thế hạ phong, bị ông ta phản tay lật nhào xuống ghế.
Tôi bất lực ngồi bệt dưới đất, chỉ có thể nghiến răng c.h.ử.i rủa: "Đồ súc sinh!"
Lão súc sinh rốt cuộc có việc cầu cạnh tôi, không ra tay nữa, ngược lại còn lớn tiếng phản bác:Tao là súc sinh, còn hơn thằng què c.h.ế.t tiệt nhà ngươi, đồ gỗ mục không biết điều."
Nói xong, ông ta hớn hở giơ hai tay mình lên trước mặt tôi, có chút biến thái tiếp tục nói, "Đôi tay này quý giá biết bao. Nhưng ở chỗ thằng què c.h.ế.t tiệt nhà mày thì đến cọng lông cũng không vớt được."
"Bây giờ, ông ta dâng đôi tay này cho tao, tao nhất định sẽ khiến nó phát huy tác dụng lớn."
Nói đến đây, ông ta đột nhiên dừng lại. Sau đó, ông ta xán lại gần tôi với vẻ mặt nịnh nọt, cười đề nghị: "Mày là dòng dõi của tao, chỉ cần cha con mình liên thủ, tao bảo đảm cả đời mày ăn sung mặc sướng."
Tôi nghiến răng ken két, trong mắt tràn đầy lửa giận ngút trời, gần như bị lời nói của chính cha ruột mình chọc tức đến ngất xỉu tại chỗ. Nhưng bất lực thay, thân thể tôi tàn tật, ngoài đôi tay này ra thì chẳng có tài cán gì khác, thế là tôi đành c.ắ.n răng, bày ra vẻ đuổi khách, lạnh lùng nói:
"Đại nghiệp hoành đồ của ông, tôi không với tới được, tôi cũng không thể giúp ông nặn hồn."
"Tôi không nặn hồn, thì đôi tay thợ thu hồn này, dù có gắn lên người ông, cũng không thi triển được thần lực. Lão súc sinh, bàn tính của ông, e là phải trật rồi."
Lời đã nói đến nước này, tôi cứ tưởng lần này ông ta sẽ hết hy vọng. Nhưng không ngờ, ông bố vô liêm sỉ này của tôi căn bản không ăn chiêu này, còn phản tay cho tôi một vố.
"Yên tâm đi! Mày sẽ nặn hồn cho tao thôi."
Ông ta ra vẻ nắm chắc phần thắng. Không đợi tôi tiếp lời, ông ta tiếp tục lớn tiếng nói: "Lão t.ử đã sớm dò la kỹ rồi. Nặn hồn có một điều cấm kỵ, tao cá là mày không dám phá."
Trong lòng tôi giật thót. Bỗng nhiên nhớ lại điều cấm kỵ thứ hai mà sư phụ để lại cho tôi: "Nhân quả không nợ, không nặn hồn."
--------------------------------------------------