Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THỢ NHẶT XƯƠNG

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

6.

Bà lão nói không sai, Trần Cường đúng là đã chết. Chết ở một nơi gọi là hẻm Diêm Vương, do tai nạn xe máy.

Khi tôi đến, xung quanh đã có rất nhiều người vây xem. Tôi không nhìn thấy Trần Cường, nhưng nhìn chiếc xe máy nát bét phần đầu trên mặt đất, có thể tưởng tượng ra cái c.h.ế.t của Trần Cường thảm khốc đến mức nào.

Người nhà họ Trần khóc lóc thảm thiết, tôi đi theo tiếng khóc, nhìn thấy Trần Cường nằm dưới dốc bên cạnh gốc cây, cùng với những người thân của anh.

Chân của Trần Cường đã vặn một cách kỳ dị, đầu ngoẹo sang một bên vai, mất nửa khuôn mặt. Chết thảm thương, c.h.ế.t không thể c.h.ế.t hơn.

Theo những người dân làng có mặt ở đó kể lại, dốc ở hẻm Diêm Vương vừa dốc vừa quanh co, lúc đó Trần Cường chạy xe rất nhanh, khi cua không giữ được lái, vướng phải một hòn đá, cả người lẫn xe bay ra ngoài.

Hẻm Diêm Vương...

Tôi lẩm bẩm cái tên này trong lòng, hình như đã nghe ở đâu đó rồi. Đột nhiên, tôi giật mình.

Là Phùng An đã từng nhắc đến một cách mơ hồ!

......

Vợ và con của Trần Cường tức tốc từ thành phố trở về trong đêm, tôi giúp Trần Lập đang bơ vơ liên hệ với cửa hàng bán quan tài, lo liệu tang sự.

Chỉ cần anh ấy chịu đến mộ sư phụ tôi xẻng vài nhát đất, thì những việc này tôi đều nên giúp.

"Anh Cường tại sao lại đến hẻm Diêm Vương?"

Tôi cùng Trần Lập tinh thần suy sụp hút thuốc, khẽ hỏi.

Tôi biết anh ấy không dễ chịu gì, mồ mả tổ tiên bị sạt lở, em trai lại c.h.ế.t ngay sau đó, ai cũng không thể chịu đựng được, con cái trong nhà còn nhỏ dại, chỉ có anh ấy cắn răng chịu đựng nỗi đau để lo liệu mọi việc.

Sư phụ tôi cũng mới mất chưa được mấy ngày, tôi và anh ấy tuy cách nhau hơn hai mươi tuổi, nhưng lúc này lại đồng cảm với nhau.

"Haiz, ai mà biết được, con người cậu ấy làm việc chưa bao giờ có quy củ, năm nay lại là năm tuổi của cậu ấy, đã dặn cậu ấy phải cẩn thận, dặn cậu ấy lái xe đừng chạy nhanh quá, nhất định không nghe. Giờ thì hay rồi, tôi mất em trai rồi."

Trần Lập vừa nói, vừa hít một hơi t.h.u.ố.c lá lẫn nước mắt vào phổi, nghe mà thấy đau lòng.

Tôi vốn định hỏi về chuyện hai bộ linh cốt kia, nhưng lúc này lại không sao mở miệng được.

Ở bên cạnh anh ấy một lúc, tôi trở về nhà.

Trong vòng một tuần mà liên tiếp xảy ra nhiều chuyện như vậy, muốn làm rõ ngọn ngành, chỉ có Phùng An hiện giờ vẫn đang sốt cao trong bệnh viện mới có thể giúp tôi.

Sau khi quyết định ngày mai sẽ lên thành phố tìm Phùng An, tôi thổi tắt đèn dầu trong phòng khách, chuẩn bị về phòng ngủ.

Vừa nằm xuống chưa được bao lâu, tôi nghe thấy có người gõ cửa. Tôi tưởng là Trần Lập tìm mình, vội vàng bật dậy mở cửa.

Nhưng ngoài cửa trống không, chẳng có gì cả. Chẳng lẽ là tôi nghe nhầm?

Lắng nghe tiếng dế kêu, ếch nhái kêu, tôi kéo chặt quần áo, đóng cửa lại khóa cẩn thận, tiếp tục về phòng ngủ.

Vừa đắp chăn nhắm mắt lại, đột nhiên, tôi lại nghe thấy tiếng động lạ, giống như tiếng bước chân. Tiếng bước chân rất nhẹ, ngay bên ngoài phòng tôi.

Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy có một luồng khí lạnh lẽo ập đến, tóc gáy đều dựng đứng cả lên.

"Tách"

Đèn dầu ngoài nhà sáng lên. Tim tôi thắt lại, phản ứng lại là chuyện gì đang xảy ra, có thứ gì đó đã vào nhà. Nhưng tôi không biết là ai, có thể là hồn của Trần Cường, có thể là hồn của sư phụ, cũng có thể là hồn của hai bộ linh cốt kia. Nhưng tôi không thể làm ngơ được.

Tiếng bước chân từ xa đến gần, đầu tiên là đi đến phòng sư phụ, sau đó hình như đi đến trước cửa phòng tôi.

"Cộc cộc cộc"

Tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài phòng tôi! Qua khe cửa, tôi không nhìn thấy có bóng người che khuất, điều này có nghĩa là thứ đó không có thực thể.

"CMM, cút ra ngoài cho ông! Còn không cút để ông biết mày ở cái mả nào, ông đào mả mày lên, nghiền linh cốt của mày ra cho chó ăn!"

Quanh năm suốt tháng làm việc với người chết, nói không sợ một chút nào là không thể, nhưng nếu không có một chút dũng khí nào, thì tôi cũng không thể làm được một người nhặt cốt!

Người mang ngũ tệ tam khuyết nói cách khác bát tự cũng cứng, không chỉ người sống không gần, mà quỷ hồn cũng khó gần!

Quả nhiên, sau khi lấy hết can đảm chửi một câu, thì không còn tiếng bước chân và tiếng gõ cửa nào truyền đến nữa.

Chỉ là ngọn đèn dầu vẫn sáng.

7.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tho-nhat-xuong/chuong-4.html.]

Mơ mơ màng màng, tôi hình như đã ngủ thiếp đi, trong cơn nửa tỉnh nửa mơ, tôi thấy bóng lưng sư phụ, ông dắt một bé gái buộc tóc đuôi ngựa, mặc kệ tôi gọi thế nào, ông cũng không để ý.

Tôi thấy một người phụ nữ mặc áo đỏ không nhìn rõ mặt và một đứa bé từ trên cao rơi xuống. Tôi thấy Trần Cường cưỡi xe máy cả người bay ra ngoài.

Ngay sau đó, cảnh tượng chuyển đổi, tôi lại thấy Phùng An nằm trong phòng bệnh viện, có hai người mặc đồ đen trắng đội mũ đứng bên cạnh giường ông. Hai người đó hình như nhìn thấy tôi, đi về phía tôi.

Đột nhiên, Phùng An quay đầu lại, mở mắt nhìn tôi. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, tôi giật mình ngồi bật dậy.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và hatdaukhaai.com.

Toàn thân ướt đẫm mồ hôi như vừa vớt từ dưới nước lên, hơn nữa không hiểu vì sao, tôi rất mệt, mỏi lưng đau nhức, cứ như vừa đánh nhau với ai đó cả ngày hôm trước.

Đêm qua là mơ sao? Tôi không khỏi tự hỏi trong lòng.

Xoa xoa mặt, để cái đầu choáng váng dịu đi một chút, tôi xuống giường mở cửa ra ngoài rửa mặt đánh răng.

Hôm nay phải đi lên thành phố tìm Phùng An.

Tôi vô thức liếc nhìn ngọn đèn dầu, nó không sáng. Xem ra đúng là mơ rồi, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Hai ngày nay áp lực tinh thần quá lớn, có lẽ là quá mệt mỏi.

Thời tiết hôm nay không hiểu sao cũng rất u ám, giống như trước khi mưa lớn sắp đến vậy, tối tăm mờ mịt, nhìn mà thấy bực bội.

Hôm nay hình như là ngày chợ phiên, dân làng đều lên trấn đi chợ, nhưng không hiểu sao ai cũng không nói chuyện, chỉ cắm cúi đi đường.

Tôi đi theo họ cũng lặng lẽ cúi đầu đi, không nói một lời.

Đột nhiên, trên đường có người kéo tôi một cái, tôi ngẩng đầu lên, không biết từ lúc nào đã đến trấn, trước mặt tôi lại là Phùng An!

“Chú An!”

Nhìn thấy ông bình yên vô sự, tôi thở phào nhẹ nhõm, không nhịn được mà kêu lên một tiếng.

Ông liếc nhìn tôi một cái, không nói gì, buông tôi ra đi vào trong quầy, lấy bút lông ra viết viết vẽ vẽ lên một tờ giấy, cứ như không có chuyện gì xảy ra, hoàn toàn khác với dáng vẻ nói năng không rõ ràng, hấp hối của ông ngày hôm trước!

“Chú An… chú sao lại…”

Tôi vừa muốn nói gì đó, Phùng An giơ tay lên, ngăn tôi lại.

Tôi có chút nghi ngờ nhìn ông. Không hiểu sao, tôi luôn cảm thấy ông có gì đó không giống.

Nhưng tôi rất biết điều, không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó.

Ông đang vẽ bùa lên một lá bùa vàng, bên cạnh còn có một quyển sách rách nát, từng chữ trên đó tôi đều biết, nhưng khi ghép lại với nhau, lại rất khó hiểu.

Giống như… một vài câu chú ngữ?

Trên trang sách còn có một hình vẽ màu đỏ giống như một lá bùa, lúc này Phùng An đang vẽ theo hình vẽ đó.

Tôi càng nhìn càng mê mẩn, cho đến khi bị ông dùng bút lông gõ một cái.

“Đừng có nhìn lung tung.”

Ông trầm giọng nói, sau đó bảo tôi đi rót một ly nước.

Tỉnh táo lại rồi tôi mới thấy có chút sợ hãi, cái hình vẽ đó lại có thể khiến người ta bị cuốn vào!

Đợi tôi rót nước trở lại, ông đã vẽ xong bùa rồi, dùng que diêm đốt, đợi lá bùa vàng cháy được một nửa, ông bỏ lá bùa vào trong nước.

“Uống đi, rồi về nhà lấy đồ nghề bốc cốt của cậu, đi đến hẻm Diêm Vương.”

Lời ông nói rất ngắn gọn rõ ràng, nhưng có một loại ý vị không cho phép từ chối.

“Chú An…”

“Đừng hỏi gì cả, tôi không có thời gian giải thích nhiều với cậu như vậy, cứ làm theo lời tôi nói là được, nếu không cậu sống không qua được sáng mai đâu.”

Nói xong, ông thậm chí không thèm quay đầu lại nhìn tôi một cái, xách cái túi nhỏ trên quầy lên, đội mũ đen, trực tiếp ra khỏi cửa.

Tôi hoàn toàn ngây người tại chỗ.

Không dám lên tiếng, sau đó tôi vội vàng uống cạn nước bùa, rồi chạy về nhà, lấy đồ đạc đi đến hẻm Diêm Vương.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THỢ NHẶT XƯƠNG
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...