Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thoát Khỏi Ác Mộng

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Khi xuyên không trở về, thân thể này mới mười tuổi, tôi mặc quần áo rách rưới, ngồi co ro một góc ở cô nhi viện.

Một cặp vợ chồng trung niên ăn mặc sang trọng dẫn theo con trai xuất hiện trước mặt tôi, vừa nhìn là biết không phải người bình thường.

Người phụ nữ khí chất tao nhã nhìn tôi đầy thương yêu nói: “Bố mẹ đến đón con về nhà.”

Thật lòng mà nói, tôi có chút sợ hãi, bởi vì trong ký ức của nguyên chủ, cái nhà đó cũng là một cái lồng giam ngột ngạt, khó thở.

Tôi mang theo tâm trạng lo lắng cùng họ về biệt thự, sống một thời gian mới hiểu ra, đầu óc nguyên chủ có vấn đề.

Bố nuôi là một doanh nhân nổi tiếng ở địa phương, là bạn thân nhiều năm với người bố đã khuất của nguyên chủ, thương yêu tôi như con gái ruột.

Mẹ nuôi tuy có mắc chút bệnh sạch sẽ nhưng cũng đối đãi với tôi rất tốt, tôi không hiểu tại sao nguyên chủ lại nói bà ấy đáng sợ, chẳng lẽ vì bà ấy không cho hút thuốc? Không cho xới tung cơm khi ăn? Hay là vì không cho giao du với những người không ra gì?

Tôi còn có một người anh trai tên Mạnh Yến, học rộng tài cao, ôn tồn lễ độ, còn nhỏ tuổi đã là một chàng trai vô cùng ấm áp.

Một gia đình như vậy thì ngột ngạt ở chỗ nào? Tôi không hiểu cấu trúc não bộ của nguyên chủ, có lẽ không giống với người bình thường.

Tôi rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, chắc hẳn cô ấy cũng vậy, cô ấy được tự do rồi, cái nhà kia chắc chắn sẽ không trói buộc lễ nghi của cô ấy, dù sao thì lễ nghi ở đó cũng không bằng một tờ báo bỏ đi, ít nhất tờ báo bỏ đi còn có thể dùng để kê bàn.

Nhà cũ của tôi là một tầng hầm chưa đến 70 mét vuông nhưng lại chen chúc 6 người, tôi, bố mẹ, ông bà, và cả thằng anh trai to xác nhưng vô dụng của tôi.

2

Bố tôi là một nhân viên bảo vệ, đã ngoài năm mươi tuổi mà lương chưa đến 4000 tệ, mẹ tôi bán cá ở chợ, ông nội bị liệt nửa người suốt ngày ở trong nhà, bà nội thì cả ngày chỉ biết đốt hương bái Phật khiến cả nhà khói bay nghi ngút, còn thằng anh trai của tôi, gần ba mươi tuổi rồi mà vẫn ở nhà ăn bám.

Khó khăn lắm mới quen được một cô nàng mù quáng trên mạng chịu gả cho, với điều kiện phải mua một căn nhà trước khi cưới.

Anh tôi mấy năm trước từng vay tiền đ.á.n.h bạc trên mạng, lịch sử tín dụng đã bị ngân hàng liệt vào danh sách đen, dựa vào bản thân anh ta thì tuyệt đối không thể mua nhà được.

Khi tôi thi đỗ đại học, bà nội nói con gái là đồ bỏ đi, dù có học cao đến mấy thì sau này cũng chỉ về nhà lấy chồng sinh con, làm bảo mẫu, tốn tiền vô ích. Chi bằng để tiền học của tôi cho anh trai cưới vợ.

Lúc đó, bà ta nằm lăn ra đất khóc lóc om sòm, ép bố tôi xé giấy báo trúng tuyển đại học của tôi, đó là giấy báo nhập học của Thanh Hoa đấy, là ước mơ từ nhỏ đến lớn của vô số người, là động lực duy nhất để tôi cố gắng đến tận bây giờ.

Sau này, tôi bị ép vào làm công nhân trong một nhà máy điện tử, bố tôi lấy lý do tôi còn nhỏ tuổi, sợ bị ông chủ lừa gạt nên đã để tôi nhận tiền lương bằng thẻ của ông ta.

Ban ngày tôi làm những công việc máy móc, buổi tối còn phải ôn bài. Tôi dự định sẽ tiết kiệm tiền trong hai năm, sau đó chuyển ra ngoài, tự mình ôn thi lại đại học.

Để tiết kiệm tiền, tôi đã uống cháo trắng hai năm, trên tay hằn lên những vết phồng rộp hết lớp này đến lớp khác, chỉ khi nào mệt đến mức không thể nhịn được nữa mới mua vài gói rau cải muối.

Hai năm sau, khi tôi vui mừng khôn xiết xin lấy lại tiền ở chỗ bố thì mới biết tiền của tôi đều bị ông ta lấy đi để trả nợ cho anh trai.

Để mua nhà cho anh ta, họ thậm chí còn lừa tôi, dùng chứng minh thư của tôi để vay mấy chục vạn.

Mẹ tôi lại lải nhải ở đầu dây bên kia: “Tiểu Mỹ à, con đừng trách chúng ta nhé, con còn trẻ lại xinh đẹp, có thể tìm một người chồng tốt mà, hai đứa cùng nhau cố gắng thì có thể trả nợ được thôi, anh trai con thì khác, không có nhà thì nó không cưới được vợ…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thoat-khoi-ac-mong/1.html.]

Hôn nhân của con trai là chuyện trọng đại hàng đầu, còn cuộc đời của con gái thì không đáng một xu.

Tôi mới hơn hai mươi tuổi thôi mà, tại sao lại không thể nhìn thấy ánh sáng của cuộc sống nữa?

Tôi đứng trên sân thượng của nhà máy điện tử, một chân đã bước ra ngoài không trung, có một khoảnh khắc thực sự muốn kết thúc tất cả.

Trong lúc hoảng hốt, tôi dường như nhìn thấy bóng dáng của một cô gái, cô ấy mặc bộ quần áo mà cả đời này tôi cũng không mua nổi, đứng trước cửa sổ của một căn hộ cao cấp, cô ấy nói cô ấy sắp bị trầm cảm rồi, muốn nhảy xuống.

Một ngôi sao băng vụt qua bầu trời, chúng tôi đã ước cùng một điều ước: “Trốn khỏi cái nhà này.”

Tỉnh lại lần nữa, tôi đã trở thành cô ấy rồi.

3

Bố mẹ nuôi đã đổi tên cho tôi, tôi rất thích, gặp ai cũng hào phóng giới thiệu mình: “Chào mọi người, tôi tên là Mạnh Tâm.”

Trong đầu tôi mơ hồ giữ lại một vài ký ức của nguyên chủ, tôi biết cô ấy hồi nhỏ thích Mạnh Yến, dẫn đến việc Mạnh Yến lớn lên yêu mà không có được, rồi đẩy bản thân vào vực thẳm đau khổ.

Vì vậy, tôi đã dập tắt nó hoàn toàn khi đoạn tình cảm này còn chưa nảy mầm, bởi vì tôi không thể là một con sói mắt trắng được.

Bố mẹ nuôi đều là những nhân vật có danh vọng, thân phận của tôi là con gái của họ, không phải là thanh mai trúc mã, cũng không phải là con dâu nuôi từ bé, trong hoàn cảnh như vậy, lại đi thích anh trai của mình? Rồi bố mẹ nuôi phải xử sự như nào? Đây là chuyện mà sinh vật có nền tảng carbon có thể làm ra được sao?

Khi trời tối sầm lại và sấm chớp ầm ầm, tôi sẽ gõ cửa phòng mẹ chứ không chui vào chăn của anh trai.

Mẹ nuôi miệng thì nói không có lần sau, nhưng lại ân cần giúp tôi đắp kín chăn, tôi ôm lấy cánh tay bà ấy nói: “Con thích mùi hương của mẹ.”

Tôi nhận thấy bà ấy có một chút ngạc nhiên, một chút bối rối, và một chút vui vẻ nho nhỏ, bà ấy nói: “Con chỉ được cái miệng ngon ngọt thôi.”

Tôi không phải là đang lấy lòng, tôi thực sự thích mùi hương của bà ấy, là một mùi thơm nhè nhẹ sạch sẽ, không giống như mẹ ruột của tôi, trên người luôn lẫn lộn mùi tanh của cá và mồ hôi dầu mỡ.

Ở nhà họ Mạnh, khi tôi bị ốm phát sốt, mẹ nuôi sẽ thức cả đêm trông nom tôi, gọi bác sĩ giỏi nhất, kê đơn t.h.u.ố.c tốt nhất.

Còn ở nhà cũ, cho dù tôi đang sốt cũng phải giặt quần áo nấu cơm, có lần sốt đến ngất xỉu, bà nội lại nói tôi bị mất hồn vía, làm bộ làm tịch bái lạy thần phật rồi nói: “Lấy chăn ủ ấm một chút là khỏi thôi.”

Tôi sốt đến 39 độ ở nhà, mẹ tôi lại bận đ.á.n.h mạt chược, cái nhà đó thật sự không có một chút tình người nào.

Tôi còn biết nguyên chủ có một mối tình đầu, là một gã phượng hoàng nam chính hiệu, vừa ngủ trên giường của nhà họ Mạnh, vừa c.h.ử.i rủa nhà họ Mạnh.

Nguyên chủ không cần cuộc sống như công chúa, cứ nhất quyết chạy đến nhà bạn trai để lau nhà nấu cháo, mẹ nuôi không đồng ý, cô ta liền lấy cái c.h.ế.t ra uy hiếp, khủng bố tinh thần, ép cả nhà phải cúi đầu trước cô ta.

Tôi và Mạnh Yến lớn lên như anh em ruột, bố mẹ nuôi đã cho tôi những nguồn lực tốt nhất, tôi lớn lên dưới sự che chở của họ trở thành một đại tiểu thư khiến ai cũng ngưỡng mộ.

Cả nhà bốn người cứ thế sống hạnh phúc bên nhau, cho đến một ngày, anh trai đi học về nói, anh ấy ở trường gặp một cô gái, kéo tay anh ấy khóc lóc, nói cô ấy mới là Hứa Tâm thật sự.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thoát Khỏi Ác Mộng
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...