12
Tôi hẹn chủ cửa hàng ra, hỏi thăm bà ấy về chuyện hôm đó.
“Cô ta được điều đến đây nửa năm trước, vì những bộ quần áo mà cô ta giới thiệu rất hợp với gu của phó tổng, nên rất nhanh đã được thăng lên làm quản lý, nhưng... cô ta đã bị sa thải rồi.”
“Tại sao?” Tôi khuấy ly cà phê trước mặt.
“Hôm đó, Tiểu Phàn giới thiệu mẫu mới cho phó tổng, nghe nói là mua cho cô, cô ta đột nhiên lạnh mặt, trợn mắt nói cô không hợp, quay đầu lấy ra hàng giảm giá kém chất lượng, khiến phó tổng tức giận không đến nữa, ông chủ nổi trận lôi đình, liền đuổi việc cô ta.”
“Mẹ tôi nói gì không?” Tôi cố gắng mím môi, không cười thành tiếng.
“Phó tổng nói, cô tính là cái thá gì, mà dám phẩm bình về con gái tôi.” Chủ cửa hàng cố gắng bắt chước giọng điệu của mẹ tôi.
Ha ha ha ha, lần này tôi thật sự không nhịn được, bất chấp ánh mắt của người khác, phụt cười thành tiếng.
Đúng vậy, tôi và Mạnh Yến đều là do bà ấy dạy dỗ, chúng tôi có thể nhìn ra bàn tính nhỏ của Hứa Tâm, thì mẹ đương nhiên cũng có thể. Bà ấy thông minh quyết đoán, khí chất cao quý lại có thừa. Trước đây bà ấy có thể vì Hứa Tâm mà cúi đầu, hết lần này đến lần khác từ bỏ nguyên tắc của mình, không vì gì khác, chỉ vì đó là con gái bà ấy.
Không có hào quang của con gái, Hứa Tâm chẳng là gì cả.
“Cười gì đấy? Như một đứa ngốc vậy.” Bạn thân vẫy tay trước mặt tôi.
Cô ấy tên là Cố Tiêu Tiêu, là bạn thân nhất của tôi khi còn đi học ở nước ngoài, nhỏ hơn tôi một tuổi, là một nghệ sĩ violin nổi tiếng.
“Không có gì, tôi nhớ mẹ tôi, cậu biết không bà ấy…”
“Dừng lại! Cậu đã nói tám trăm lần rồi, mẹ cậu tốt, mẹ cậu là thần tượng của cậu, tôi nghe đến mức tai sắp mọc kén rồi, thiệt tình, con gái ngoan của mẹ.”
Tiêu Tiêu bịt tai lắc đầu nguầy nguậy.
“Trăm nghe không bằng một thấy, cuối tuần đến nhà tớ ăn cơm đi.”
Tôi thừa nhận tôi có ý đồ riêng, tôi là muốn tác hợp cô ấy và Mạnh Yến, bởi vì cô ấy thật sự quá đáng yêu.
Tiêu Tiêu là một thiên tài âm nhạc hiếm có, cũng là người xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp.
Trên sân khấu cô ấy luôn là người rực rỡ nhất, tuyệt đẹp như trăng sáng trên thung lũng.
Dưới sân khấu, cô ấy tràn đầy sức sống, ấm áp như mặt trời nhỏ đầu xuân.
Cố Tiêu Tiêu là công chúa thực thụ của nhà họ Cố, công chúa thật không bao giờ giả thanh cao, cô ấy có chủ kiến, cô ấy hào phóng tận hưởng nguồn lực của nhà họ Cố, tỏa sáng rực rỡ trong sự nghiệp mà mình yêu thích.
Tôi đã tưởng tượng rất nhiều lần cảnh cô ấy và Mạnh Yến đứng cạnh nhau, nhất định sẽ rất đẹp đôi.
“Là đi gặp mẹ cậu à, hay là gặp anh cậu, đừng đ.á.n.h chủ ý lên tôi đấy nhé, bản tiểu thư có chủ rồi đấy, cuối tuần tôi phải đến nhà bạn trai gặp bố mẹ chồng rồi.” Tiêu Tiêu vẻ mặt hạnh phúc, xung quanh đều là bong bóng màu hồng.
“Hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thoat-khoi-ac-mong/4.html.]
Tôi bỗng hiểu cảm giác của người làm mẹ là như nào, nhìn con gái xinh đẹp lương thiện của mình bị người ta cuốn đi mất, cũng không biết là thằng nhóc nào có phúc như vậy.
13
Khi còn đi học, tôi đã cố ý mai mối cho hai người họ, tiếc là anh trai tôi bận rộn việc học hành, còn Tiêu Tiêu thì, không luyện đàn cũng đi trượt tuyết, leo núi, đạp xe, du lịch vòng quanh thế giới... Mỗi lần tôi rủ họ tụ tập, y như rằng thời gian không thể trùng nhau.
Uể oải trở về nhà, vừa hay thấy anh trai tôi đang gọt một khúc gỗ nhỏ không biết tên, tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi, gọt gọt gọt, vợ sắp bị người ta cuốn mất rồi, còn gọt.
Haiz! Thở dài một hơi, thôi vậy, tùy duyên đi, chuyện tình cảm cũng không thể gượng ép được.
Cuối tuần, mẹ sớm đã chuẩn bị một bàn đồ ăn tinh xảo, khi tôi xuống lầu, vừa hay thấy Mạnh Yến từ trên xe bước xuống, đi cùng còn có một mỹ nữ dáng người cao ráo.
Đợi mỹ nữ kia quay người lại, tôi sợ đến mức trượt chân một cái trên bậc thang, đó chẳng phải là Cố Tiêu Tiêu sao?
“Mẹ, anh trai con sẽ không phải là đang hẹn hò đấy chứ?”
“Lớn từng này rồi mà còn vụng về.” Mẹ vội vàng đến đỡ tôi, thấy tôi không ngã mới yên tâm nói: “Đúng vậy, anh trai con không nói với con sao? Con bé hôm nay đến nhà ăn cơm.”
Ghê thật, hai người này hợp nhau giấu tôi đấy.
Trên bàn ăn, ánh mắt của Mạnh Yến không rời khỏi người Tiêu Tiêu một giây nào, khóe miệng cũng không hạ xuống, anh ấy lấy ra một cây vĩ cầm tự tay điêu khắc, tôi lúc này mới hiểu ra, thì ra khúc gỗ mà anh ấy gọt mấy ngày nay là để làm vĩ cầm cho Tiêu Tiêu.
Đi một vòng lớn, Mạnh Yến vẫn là một kẻ cuồng yêu, nhưng lần này chọn đúng người rồi, cuồng yêu liền biến thành môn đăng hộ đối yêu nhau hết mình.
Sau bữa ăn, tôi gọi hai người họ đến trước mặt, giống như một chủ nhiệm giáo d.ụ.c tra hỏi, cuối cùng cũng biết hết ngọn ngành.
Một năm trước, Mạnh Yến đi xem triển lãm, ở bảo tàng tiêu bản bướm vô tình gặp được Tiêu Tiêu và đối tượng xem mắt của cô ấy.
“Cô nói cái con bướm này đi, thật sự rất thảm, khi còn là sâu bướm thì vừa xấu vừa ghê tởm, vất vả lắm mới thành bướm, lại bị người ta bắt về làm tiêu bản rồi, haiz, nên mới nói quá xuất chúng cũng không phải chuyện tốt, người ta cũng vậy, vừa vừa phải phải là được rồi.” Đối tượng xem mắt chỉ vào một tiêu bản, phát biểu như một ông bố già đang giáo huấn con gái.
“Nhưng mà sâu bướm đâu có cảm thấy mình xấu đâu, cho dù bị bọc trong kén sống trong bóng tối, nó cũng đang nỗ lực và vui vẻ lột xác, hơn nữa xinh đẹp không phải là lỗi của nó, nó chỉ là thiếu một chút may mắn, kẻ gây ra không đi kiềm chế sự tham lam của mình, lại giỏi định tội cho người vô tội.”
Tiêu Tiêu nói xong, không thèm quay đầu lại mà bỏ đi, cuộc xem mắt này tự nhiên cũng không thành.
Mạnh Yến vừa gặp đã yêu cô ấy, nhưng ngại ngùng không dám hỏi xin phương thức liên lạc, vốn tưởng rằng cứ như vậy mà bỏ lỡ, mấy ngày sau anh ấy đi nghe hòa nhạc, không ngờ lại thấy cô ấy kéo đàn vĩ cầm trên sân khấu, tựa như tinh linh vậy.
Sau đó nữa... sau đó nữa tôi thật sự không nghe nổi nữa, hai người này khi nói về đối phương, trong mắt đều sắp nhỏ ra mật rồi, cả phòng toàn màu hồng phấn gây tổn thương lớn đến tâm hồn của tôi, một quý bà độc thân quá nhiều năm.
Tiêu Tiêu ban đầu không biết anh ấy là anh trai tôi, biết rồi lại sợ nếu hai người họ không thành, sẽ ảnh hưởng đến tình bạn của hai đứa tôi, nên vẫn luôn giấu tôi.
Cô ấy thật sự đáng yêu lại chân thành, cả nhà chúng tôi đều rất thích cô ấy.
Nửa năm sau, Tiêu Tiêu và anh trai tôi đính hôn, không ngờ rằng trong tiệc đính hôn, Hứa Tâm lại như âm hồn bất tán đuổi theo đến.
--------------------------------------------------