8
Bị tôi và Mạnh Yến song kiếm hợp bích đối phó, Hứa Tâm tức nổ phổi, vừa hay lúc này, Tống Trực lại tấn công mãnh liệt cô ta, qua lại vài lần, hai người lại quay về với nhau, định mệnh nha! Chúc mừng nhé, chốt đơn rồi đó!
Ba năm cấp ba này, cô ta theo Tống Trực hút thuốc, uống rượu, nhảy nhót, đ.á.n.h nhau, sống những ngày tự do như thần tiên mà cô ta từng khao khát.
Nhà cô ta không có thời gian rảnh để quản cô ta, thành tích của cô ta cũng dần tụt dốc không phanh, đừng nói là thi Thanh Hoa, cô ta ngay cả cấp ba cũng không tốt nghiệp được, bởi vì cô ta có t.h.a.i rồi.
Không còn sự ràng buộc, cô ta và Tống Trực nhiều lần vượt qua lằn ranh đỏ, thường xuyên đi bên bờ sông, cũng có ngày ướt giày.
Hứa Tâm không dám nói với gia đình, Tống Trực cũng không còn vẻ hống hách như ngày xưa, trở nên hèn nhát vô cùng, cho đến khi bụng to đến mức không thể giấu được nữa, mới bị bạn học vạch trần.
Bố mẹ của Hứa Tâm tìm đến trường, chỉ vào mũi giáo viên chủ nhiệm mắng té tát, nói họ dạy hư con gái ngoan của mình, mở miệng ngậm miệng đều là: “Bồi thường.”
Gặp phải học sinh và phụ huynh như vậy, trường học đúng là gặp xui xẻo lớn.
Trường học cũng không nhượng bộ, đuổi học Hứa Tâm và Tống Trực theo quy định.
Như vậy mới đúng chứ, mọi chuyện đều cần có quy tắc, làm sai thì phải chịu trách nhiệm.
Bố mẹ và bà nội của Hứa Tâm lại chạy đến nhà Tống Trực làm ầm ĩ, kéo băng rôn trước cửa, mắng họ dạy con không tốt, thượng bất chính hạ tắc loạn…
Mẹ của Tống Trực là tiểu tam leo lên làm chính thất, còn bố anh ta luôn ra vẻ mình là người chính trực nhưng thực chất là kẻ vô dụng, bản lĩnh không lớn nhưng tính khí cũng không nhỏ, cả ngày chỉ biết oán trời trách đất.
Ầm ĩ như vậy, đương nhiên cũng không cho Hứa Tâm sắc mặt tốt, còn suốt ngày bóng gió nói cô ta là hàng lỗ vốn.
Tôi ngồi trên xe đi ngang qua, đúng lúc nhìn thấy bà lão lại nằm lăn ra đất khóc lóc om sòm.
“Mọi người xem đi, nhà họ Tống bạc tình bạc nghĩa, hại cháu gái tôi, gái chưa chồng mà đã mang thai, đáng thương quá đi!”
Ha, bọn họ đúng là chẳng hề thay đổi gì cả.
Nhìn bọn họ, rồi nhìn bố mẹ nuôi hiện tại của tôi, Hứa Tâm trước đây, rốt cuộc bất mãn điều gì vậy?
9
Hứa Tâm nhìn thấy xe của tôi, liền chạy tới phát điên với tôi: “Thấy tôi t.h.ả.m hại như vậy cô hài lòng rồi chứ?”
“Thảm hại? Gả cho anh ta, bị anh ta nhốt lại, sinh con cho anh ta, đây chẳng phải là cuộc sống mà cô hằng mơ ước sao? Cô t.h.ả.m hại cái gì?”
“Cô có chuyện thì gọi ‘anh’, không có chuyện thì gọi là ‘Mạnh Yến’, coi anh ấy như đá kê chân, để anh ấy gánh tội thay cho d.ụ.c vọng cá nhân của cô, cô có nghĩ anh ấy sẽ t.h.ả.m hại thế nào không? Cô để anh ấy vì cô mà đoạn tuyệt với bố mẹ, cô có nghĩ nhà họ Mạnh sẽ t.h.ả.m hại ra sao không? Cô hưởng thụ sự cưng chiều của bố mẹ, quay đầu liền đ.â.m d.a.o vào tim họ, cô nghĩ bố mẹ có t.h.ả.m hại không?”
“Hứa Tâm, làm người đi!”
Nhớ lại những uất ức mà cô ta gây ra cho bố mẹ nuôi và anh trai, tôi thật sự rất muốn cho cô ta một bạt tai, chỉ là sự giáo dưỡng của nhà họ Mạnh nói với tôi rằng, làm như vậy sẽ mất phong độ.
“Hừ, nói thì hay lắm, cô chẳng phải cũng yêu tiền sao? Vì tiền mà tự nhốt mình trong cái lồng rách nát kia, cô rồi sẽ hối hận thôi.” Hứa Tâm bị chọc trúng yết hầu, âm dương quái khí bám vào cửa sổ xe của tôi giễu cợt.
Tôi kéo cửa sổ xe lên, cô ta không buông tay, ngón tay bị kính kẹp bị thương, cái này không thể trách tôi được, tai của tôi dùng để nghe nhạc opera, không phải dùng để chứa rác.
Hứa Tâm đuổi theo xe của tôi, vừa chạy vừa hét: “Tôi rất vui, tôi sẽ hạnh phúc, tôi tự do rồi, cô sẽ hối hận!” Cho đến khi cô ta lảo đảo một cái, ngã sấp mặt xuống con hẻm xi măng chật hẹp mới dừng lại.
Ây, hôm nay thời tiết thật đẹp, gọi anh trai đi đ.á.n.h tennis thôi.
10
Nghe nói năm đó, cô ta sinh hạ một cô con gái, khi gả cho Tống Trực, nhà cô ta không yêu cầu mua nhà mua xe, nhưng đòi một khoản sính lễ cao ngất ngưởng, sính lễ đương nhiên không đến tay Hứa Tâm, quay đầu liền bị đôi vợ chồng kia lấy đi để mua nhà cưới cho cậu con trai vô dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thoat-khoi-ac-mong/3.html.]
Tống Trực cũng vì chuyện này, thỉnh thoảng lại đem ra cãi nhau một trận với cô ta. Đám cưới cũng chỉ tổ chức sơ sài, mời mỗi hai bên gia đình, ăn mừng đơn giản trong sân nhà, nói là “sợ cô ta mệt”.
Cô ta không muốn sống chen chúc cùng với người nhà họ Tống, bởi vì họ lắm lời lại hay bát quái, thường xuyên cãi nhau khiến cô ta đau cả đầu.
Cô ta còn có bệnh sạch sẽ, thấy bọn họ dùng thìa múc cháo nếm mặn nhạt, l.i.ế.m một vòng rồi lại bỏ vào nồi, cô ta liền không nhịn được buồn nôn.
Tống Trực cũng không hề thông cảm cho cô ta vẫn còn đang cho con bú, mở miệng ngậm miệng chê cô ta làm bộ làm tịch: “Nhà tôi là như vậy đấy, bên ngoài thiếu gì phụ nữ xếp hàng muốn dọn vào ở.”
Sau này, tôi không còn tin tức gì về cô ta nữa, bởi vì tôi và Mạnh Yến sau khi thi đại học, liền cùng nhau ra nước ngoài du học.
Tôi học thiết kế thời trang, anh ấy học sinh học và tài chính.
Bố mẹ hy vọng anh ấy sau này có thể tiếp quản công ty, anh ấy cũng thuyết phục bố mẹ cho học thêm sinh học, đáp ứng sở thích cá nhân.
Mạnh Yến là học bá, hai chuyên ngành mỗi lần thi đều là A+, sau khi về nước, ban ngày anh ấy làm Tiểu Mạnh tổng ở công ty, buổi tối thì về nhà nghịch ngợm mấy cái hoa hoa cỏ cỏ, côn trùng chim chóc.
Anh ấy có một nhà kính lớn siêu sang trọng, là quà sinh nhật mà mẹ nhờ một người bạn làm kiến trúc sư đặc biệt thiết kế cho anh ấy. Mạnh Yến cảm động nhìn bà, mẹ lại vờ tỏ ra kiêu kì: “Mẹ là thích sạch sẽ thôi, không phải ủng hộ con đâu nhé.”
Tôi và Mạnh Yến nhìn nhau cười, mẹ vẫn như ngày nào.
Về phần tôi, sau khi tốt nghiệp đã trở thành một nhà thiết kế thời trang có chút tiếng tăm, còn mở một công ty thương hiệu riêng của mình.
Vốn tưởng rằng cả đời này sẽ không còn giao du gì với Hứa Tâm nữa, lại không ngờ rằng, trong những năm tôi ra nước ngoài, cô ta lại phí hết tâm cơ lén lút tiếp cận mẹ nuôi của tôi, người mà năm xưa cô ta tránh như tránh tà.
11
Hôm nọ tôi và bạn thân đi dạo phố, thấy mẹ ở trước cửa một cửa hàng thời trang cao cấp. Vốn định đi lên chào hỏi, lại thấy có một nhân viên cửa hàng hốt hoảng đuổi theo sau, người đó chính là Hứa Tâm.
Tôi nhờ người điều tra cuộc sống của cô ta trong những năm gần đây, liền biết được cô ta sống không dễ dàng gì.
Sau khi bị đuổi học, Tống Trực chuyển trường tiếp tục ôn thi lại, miễn cưỡng thi đỗ một trường đại học bình thường, hiện tại đang làm việc tại trạm cứu hỏa. Vì tự đại, anh ta không được mọi người trong đội yêu thích, đồng nghiệp bài xích anh ta, những năm này cũng mãi không được thăng chức, người đến tuổi trung niên nhưng vẫn lãnh mức lương thấp nhất.
Sau khi Hứa Tâm sinh con xong, cũng muốn ôn thi lại vào trường đại học y khoa, Tống Trực lấy lý do con còn quá nhỏ, học y quá đắt, trường học quá xa, sợ cô ta quá mệt để ngăn cản cô ta.
Tống Trực nói sau này gánh nặng cuộc sống anh ta sẽ gánh, Hứa Tâm chỉ cần ở nhà chăm sóc con gái hưởng phúc là được.
Hứa Tâm ban đầu còn cảm thấy Tống Trực cũng quá cưng chiều cô ta rồi, nhưng dần dần cô ta phát hiện, thương cô ta là giả, tiếc tiền mới là thật.
Tống Trực cả ngày không ở nhà, lương thì mãi không tăng, cả nhà chen chúc trong cái sân nhỏ rách nát, hễ mưa xuống là khắp nơi lầy lội, vừa ẩm vừa bẩn, trong môi trường như vậy, Hứa Tâm cũng mắc bệnh hậu sản, tuổi còn trẻ đã dễ bị đau lưng mỏi gối.
Chi tiêu mỗi ngày đều phải tính toán chi li, đừng nói là mua đồ cho bản thân, ngay cả con gái cũng không có mấy món đồ chơi ra hồn.
Cô ta và Tống Trực ngày càng cãi nhau dữ dội, đều oán trách đối phương làm lỡ dở cuộc đời mình.
“Nếu không phải vì anh, tôi cũng sẽ không rời khỏi nhà họ Mạnh, sẽ không chen chúc trong cái nhà rách nát này, cháo cháo cháo! Tôi thật sự uống đến phát nôn rồi, tại sao anh lại rủ tôi hút thuốc, khiến tôi có thai, kéo tôi vào cái hố không đáy ngột ngạt này. Tôi ghét cái sân rách nát này, ghét ở cùng với người nhà anh, ghét năm giờ sáng phải dậy nấu cơm cho nhà anh, ghét chen chúc hai tiếng xe buýt đi làm, anh đã hủy hoại tất cả mọi thứ của tôi!”
“Cô bị bệnh à, cô chính là ích kỷ lại giả tạo, gần ba mươi tuổi rồi mà vẫn ngày ngày mơ mộng làm tiểu thư, ai ép cô? Chẳng phải cô bám lấy tôi sao? Bao nhiêu đàn bà nằm mơ cũng muốn bò lên giường tôi, mắt tôi mù mới nhìn trúng cô, tôi không thăng chức được trách ai? Bọn họ có nhà vợ giúp đỡ, nhà mẹ cô có gì? Một lũ hút máu, ông đây vớ phải cô mới là đen đủi tám đời.”
Cãi nhau đến cuối cùng, chính là tiếng thét chói tai của Hứa Tâm, cùng với tiếng khóc của con gái và tiếng Tống Trực đập phá đồ đạc, ánh trăng sáng cuối cùng cũng rơi xuống bùn đen.
Hứa Tâm thật sự hối hận rồi, từ sống tiết kiệm chuyển sang xa hoa thì dễ, nhưng một khi đã quen với hưởng thụ, lại phải quay về cuộc sống nghèo khổ mới là điều khó nhất. Đối với cô ta mà nói, sự giày vò lớn nhất không phải là sự t.h.ả.m hại trước mắt, mà là thân phận và ký ức mà cô ta từng có trước kia sẽ không bao giờ có thể quay lại được nữa.
Thế là, cô ta muốn tự cứu mình.
Nhân lúc tôi và Mạnh Yến ra nước ngoài, cô ta tìm một công việc làm nhân viên bán hàng, tận dụng gu thẩm mỹ và kiến thức đã bồi dưỡng được khi còn ở nhà họ Mạnh, từng bước thâm nhập vào cửa hàng cao cấp mà mẹ nuôi thường đến.
--------------------------------------------------