Nghe vậy, Tiểu Cầm do dự.
Nước mắt nàng lại rơi lã chã, một lúc sau như đã hạ quyết tâm, nàng nói: “Muội nói đi!”
Phủ Quốc Công quản thúc người hầu rất nghiêm, nhưng chúng ta không tính là hạ nhân trực thuộc phủ — chúng ta lĩnh bổng lộc của tam tiểu thư, tất nhiên là người của tiểu thư.
Cho nên những kẻ như chúng ta, dù ở trong phủ, nhưng rất khó chen chân vào vòng tròn nha hoàn chân chính của phủ Quốc Công.
“Các tỷ còn nhớ Linh Xảo không?”
Ba người tỷ tỷ đều thông minh, lập tức đoán được then chốt.
“Nhưng chúng ta không ra ngoài được…”
“Chúng ta không ra được, nhưng nàng ấy có thể vào. Mỗi mùng bảy và hai mươi bảy hằng tháng, Linh Xảo đều sẽ vào phủ đưa sổ sách và vật dụng cho tiểu thư.”
Ta ngừng lại, mím môi rồi nói:
“Tiểu Cầm tỷ tỷ, Linh Xảo là tâm phúc bên cạnh tam tiểu thư. Chúng ta chỉ cần khẽ hé ra chút tin tức, nàng tất sẽ hiểu. Nhưng mà tỷ…chúng ta là người vào phủ sau, sao sánh được với đám nha hoàn lớn lên từ nhỏ trong phủ. Nếu nói ra, tiểu thư sẽ chẳng cảm kích gì, cũng không ghi nhớ công lao của tỷ đâu…”
Tiểu Cầm cắt lời ta: “Không sao cả. Ta chỉ muốn khiến Thanh An toan tính không thành — vậy là đủ.”
Chúng ta đều hiểu, Tiểu Cầm đang tranh cái gì — tranh một hơi thở, một tia thể diện.
Chỉ là ta không ngờ, nàng lại muốn tranh đến vậy.
Chúng ta đợi mười ngày, cuối cùng cũng đợi được ngày hai mươi bảy.
Mọi chuyện diễn ra đúng theo kế hoạch.
Hôm nay Linh Xảo không rời phủ.
Tiểu Cầm bị gọi đi.
Chẳng bao lâu sau, tam tiểu thư đến, ngồi trong phòng của Thanh An.
Cửa phòng đóng lại, chúng ta không nghe thấy bên trong nói gì, cũng chẳng dám ngẩng đầu nhìn.
Chưa đến nửa khắc, mặt của Thanh An hằn dấu năm ngón tay, bị nhũ mẫu của tam tiểu thư áp giải đến trước cửa phủ, giao cho một nam nhân đã đợi sẵn từ lâu.
Thanh An bị bán đi rồi.
Ta hít sâu mấy hơi mà vẫn thấy nghẹn nơi cổ họng.
Trong mắt Tiểu Kỳ và Tiểu Thư, ta thấy được cùng một thứ.
Là bối rối. Là sợ hãi.
Sau khi tiểu thư rời đi, Tiểu Cầm trở thành đại nha hoàn.
Còn ta vẫn là một nha hoàn nhị đẳng, ngày ngày cẩn trọng làm việc, không dám lộ diện, không dám tranh cao.
Nhờ có Tiểu Cầm giúp đỡ, ba người chúng ta sống khá yên ổn.
Chớp mắt lại nửa năm trôi qua.
Tam tiểu thư vẫn chưa mang thai.
Lần này, ngay cả tiểu công gia cũng bắt đầu lo lắng.
Người trong phủ Quốc Công mời thái y đến bắt mạch. Thái y chẩn đoán xong cũng chỉ nói là thời cơ chưa tới.
Dạo gần đây Tiểu Cầm rất bận, vì thái y kê nhiều đơn t.h.u.ố.c dán, tam tiểu thư lệnh cho nàng đích thân trông coi.
Ngày tháng trôi qua bình lặng, chớp mắt đã đến cuối năm.
Trước Tết, tiểu công gia ra ngoài tham gia cuộc săn b.ắ.n mùa đông, bắt được một con hồ ly trắng, làm thành khăn choàng cổ tặng tam tiểu thư.
Tam tiểu thư cũng không còn buồn rầu như trước.
Tối hôm đó, khi chúng ta lĩnh thưởng chuẩn bị lui xuống, ta bị một đại nha hoàn khác bên cạnh tiểu thư là An Ý gọi lại.
Lại một lần nữa, ta quỳ trước mặt tam tiểu thư, đầu dập còn mạnh hơn lần đầu gặp mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thoi-khien-niem/chuong-2.html.]
Tam tiểu thư ở phía trên cất giọng nhàn nhạt, nhưng khiến người khác phải sợ:
“Lúc ngươi mới vào phủ, ngươi từng nói có thể san sẻ điều ta lo lắng. Nay, ta có một chuyện phải lo.”
Ta vội vàng tỏ rõ lòng trung thành: “Nô tỳ dù c.h.ế.t vạn lần cũng không từ!”
“Chuyện ta lo lúc này — là chuyện con nối dõi. Ngươi có cách gì không?”
Con nối dõi?
Việc lớn như vậy?
Khó nói. Càng không thể nói.
Tiểu thư hỏi ta, là muốn ta đưa ra chủ ý sao?
Dĩ nhiên không phải. Ta chỉ là một nha hoàn nhị đẳng, ngày thường đến phòng ngủ của tiểu thư cũng chẳng bước vào nổi.
Giờ hỏi ta, chẳng qua là muốn ta biết — nàng có mối lo ấy, và nàng đã nghĩ xong cách giải quyết. Gọi ta đến, là để ta làm việc đó.
“Việc tiểu thư giao, nô tỳ xin nghe theo sắp đặt.”
Tam tiểu thư không vòng vo nữa, nói thẳng:
“Để ngươi hầu hạ tiểu công gia, ngươi thấy thế nào?”
Cái gì?
Thật lòng mà nói — ta sợ c.h.ế.t khiếp. Nước mắt không kìm được mà trào ra ướt cả mặt.
“Nô… nô tỳ…”
Ta lắp bắp nghẹn ngào, chẳng thốt nổi lời. An Ý giơ tay lôi ta từ đất đứng dậy.
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
“Ngươi không bằng lòng?”
Ta tất nhiên là không bằng lòng!
Đôi chân vừa mới đứng lên lại lần nữa quỳ xuống đất.
“Tiểu thư… nô tỳ không muốn. Nhưng nô tỳ có thể giải ưu phiền giúp người.”
“Ồ?”
Sau khi từ phòng tam tiểu thư trở về, ta vẫn không ngừng run rẩy. Ba người Tiểu Cầm, Tiểu Kỳ và Tiểu Thư phải dỗ dành thật lâu, người ta mới dần ấm lại.
Ta run run kể lại mọi chuyện đã xảy ra.
Tiểu Kỳ tức giận vỗ bàn một cái, khiến bọn ta giật thót. Tiểu Cầm vội nhắc nàng nhẹ tay một chút.
Nàng hạ giọng nói: “May mà muội chưa đồng ý, nếu không thì người tiếp theo rơi vào kết cục như Thanh An, chính là muội đấy.”
Ta lắc đầu, phản bác: “Không giống nhau. Nếu Thanh An khi ấy có thai, có lẽ còn giữ được mạng. Nhưng nếu ta mang thai, chỉ sợ vừa bị phát hiện thì đã mất mạng rồi.”
Tam tiểu thư… không còn là đóa hoa nhài thuần khiết ngày nào nữa.
Nàng tìm ta, chẳng qua là muốn tìm một vật thử nghiệm.
Từ chuyện của Thanh An ta đã hiểu, tam tiểu thư tuyệt đối không dung thứ cho bất kỳ ai tính toán nàng.
Tiểu công gia — cũng là cấm địa của nàng.
“Ngươi nói với tam tiểu thư là ngươi có cách. Vậy ngươi có cách gì? Cả tiểu công gia lẫn tiểu thư đều không có vấn đề gì, đều đã qua tay thái y, ngay cả thái y cũng không biết nguyên nhân — ngươi thì làm được gì?”
Đúng vậy, ta thì làm được gì?
Chỉ có thể trông chờ ông trời thương xót một lần mà thôi.
Quê ta có một tập tục — những cặp phu thê khó sinh thường nuôi con người thân một thời gian, gọi là “dẫn hài tử”, mượn đứa trẻ mang vận may đến.
Khi ta kể ta đã đề xuất cách ấy với tam tiểu thư, Tiểu Thư nhắm mắt lại, khấn lạy về hướng chùa Thanh Sơn.
Nhưng khi ấy ta thật sự không còn cách nào.
--------------------------------------------------