1.
Ba tháng trước, A tỷ cùng nhập cung với ta đã c.h.ế.t. Tỷ ấy c.h.ế.t vì một loại sáp môi mới chế, mang cái tên cực kỳ diễm lệ: Dao Hương Hạm Đạm.
Khi tỷ ấy vừa thoa thứ sáp đó lên, sắc môi ban đầu đỏ tươi như m.á.u, đẹp đến kinh tâm động phách. Nhưng chẳng quá nửa canh giờ, khóe miệng tỷ bắt đầu rỉ ra m.á.u đen, cổ họng như bị lửa thiêu cháy, không thốt lên được nửa lời. Cuối cùng, tỷ thất khiếu chảy m.á.u, co quắp trong lòng ta, thân thể cứ thế lạnh dần đi.
Ta phủ phục cầu xin ma ma đại từ đại bi cứu lấy tỷ tỷ của ta. Chỉ cần người của Thái Y Viện đến, tỷ ấy chắc chắn sẽ được cứu sống.
Thế nhưng, Trương ma ma quản sự lại lạnh lùng bảo rằng, tỷ tỷ ta là kẻ phúc mỏng, không chịu nổi sự cao quý của kỳ hương Tây Vực. Thử được ra hương có độc cho Quý phi, tỷ ấy c.h.ế.t cũng đáng đời, c.h.ế.t rất có giá trị. Bà ta lạnh nhạt sai thái giám lôi xác tỷ tỷ ra khỏi tay ta, đến cả cơ hội để ta tự tay khâm liệm cho tỷ cũng không cho.
Kể từ đó, mỗi làn hương tỏa ra trong Lộ Hương Điện đối với ta mà nói, đều mang theo vị tanh nồng của m.á.u A tỷ.
Hôm nay, Dung Quý phi lại có thêm một hộp bí hương mang tên Hợp Hoan Dẫn, nghe nói có thể khiến nam nhân một khi ngửi thấy sẽ yêu thương đến c.h.ế.t không rời. Nàng ta theo lệ thường, bắt ta phải thử hương.
Làn hương ấy vô cùng bá đạo, chỉ một mẩu bằng móng tay hun lên cổ tay ta, mà nửa canh giờ sau, ngay cả tên thái giám câm canh giữ chúng ta cũng đỏ ngầu mắt nhìn ta trân trân. Ánh mắt chiếm hữu ấy như muốn ăn tươi nuốt sống ta tại chỗ.
Dung Quý phi thấy hiệu quả thần kỳ như vậy thì mừng rỡ không thôi, nàng ta đắc ý soi mình trong gương, chuẩn bị đi mê hoặc Quân vương.
Khi nàng ta vừa đi khuất, ta khều nhúm bột nhỏ giấu trong kẽ móng tay, ném vào lò hương đang cháy. Đó là thứ ta đã lẻn ra khỏi cung trong đêm tối, đào mộ A tỷ nơi bãi tha ma, từ trong những mảnh xương tàn cháy không hết của tỷ mà nghiền ra từng chút một. Ta trộn nó với bảy loại cỏ độc không màu không vị, đặt tên cho thứ t.h.u.ố.c ấy là Phù Trần.
A tỷ từng nói, chúng sinh đều như phù du bụi bặm, ân oán cũng tựa cát bụi mà thôi. Nhưng oán hận của tỷ chính là huyết chú khắc sâu tận xương tủy của ta. Ân sủng của Dung Quý phi là giẫm đạp lên mạng sống của A tỷ và bao người khác mà có được, vậy thì ta sẽ bắt nàng ta phải dùng mạng để trả lại từng chút một.
2.
Lúc bước ra đến cửa, Dung Quý phi chợt quay đầu lại, đôi mắt lúng liếng gợn lên vẻ ngạo mạn và phong tình cực hạn, “A Nguyệt, trông coi lò hương cho kỹ! Đêm nay, bản cung phải khiến Bệ hạ rời khỏi ta là không sống nổi.”
Ta quỳ rạp dưới đất, dập đầu thật sâu, trán chạm vào gạch vàng lạnh lẽo, “Nô tỳ tuân mệnh!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-huong-no/chuong-1.html.]
Trong lò hương, khói xanh lượn lờ, Phù Trần hòa lẫn vào đó như bùn trâu xuống biển, không dấu không vết. Nó không làm giảm đi d.ư.ợ.c lực của Hợp Hoan Dẫn, trái lại, nó giống như loại rượu mạnh nhất, kích phát d.ư.ợ.c tính của thứ hương ấy lên đến tột cùng, phóng đại lên gấp mười lần, trăm lần.
Dung Quý phi muốn một tình yêu đến c.h.ế.t không đổi, ta liền cho nàng ta một cuộc hoan lạc thiêu thân thực cốt.
Ta tĩnh lặng canh giữ làn hương. Đêm đã về khuya, từ xa vọng lại tiếng hô lanh lảnh đặc trưng của thái giám: “Bệ hạ giá lâm——!”
Hoàng đế vừa bước vào điện đã hít một hơi thật sâu, gương mặt hiện rõ vẻ say mê đắm đuối, “Ái phi, trên người nàng... rốt cuộc là phong vị tiêu hồn nhường nào vậy?”
Hắn bế bổng Dung Quý phi lên, sải bước tiến về nội điện. Rất nhanh sau đó, bên trong vang lên những tiếng rên rỉ dồn dập và nghẹn ngào.
Ta vùi đầu thấp hơn nữa, móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay đến rỉ m.á.u. A tỷ, tỷ có nhìn thấy không?
Vở kịch hay, bắt đầu rồi.
Nhà chuyển ngữ: Cá Chép Bay Trên Trời Cao
3.
Suốt một tháng ròng rã, Thiên t.ử đều lưu lại Trường Xuân Cung của Dung Quý phi. Sự đố kỵ của cả hậu cung dường như đã ngưng đọng thành thực thể, chỉ chực chờ hất tung mái ngói của cung điện ấy.
Dung Quý phi thực sự đã bước lên đỉnh cao của quyền thế và sủng ái. Mỗi lần nàng ta đến Lộ Hương Điện của đám Thử Hương Nô chúng ta, đều giống như một con công xòe đuôi kiêu ngạo, khoe khoang trang sức châu báu cùng những bộ hoa phục mới được Quân vương ban ban tặng. Làn hương Hợp Hoan Dẫn trên người nàng ta cũng ngày một nồng đậm, như thể đã thấm thấu tận vào cốt tủy.
Thế nhưng, ta nhận ra ánh mắt nàng ta bắt đầu thay đổi. Vẻ kiều mị, đắc ý lúc ban đầu dần bị thay thế bởi một nỗi xao động và kinh hoàng giấu kín nơi đáy mắt.
Sự sủng ái của Hoàng đế dành cho nàng ta đã vượt ra khỏi phạm vi bình thường. Hắn trở nên đa nghi, bạo ngược, và có d.ụ.c vọng chiếm hữu cực đoan. Ban đầu, hắn chỉ không cho phép các phi tần khác tiến lại gần nàng ta trong vòng ba thước. Về sau, ngay cả cung nữ, thái giám trong cung, chỉ cần lén nhìn nàng ta một cái đều bị khoét đi đôi mắt.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Máu tươi b.ắ.n lên đôi hài cung đình thêu kim loan phượng mới tinh, cảm giác ấm nóng ấy như một con độc xà, men theo cổ chân nàng ta mà trườn thẳng vào tim. Dung Quý phi sợ hãi đến mức cả đêm không chợp mắt. Đây không còn là sự chuyên sủng mà nàng ta mong muốn hay có thể khống chế. Đây là một sự chiếm hữu điên cuồng đến nghẹt thở, như một tấm lưới ngày càng siết c.h.ặ.t, mà nàng ta chính là con bướm nằm giữa tâm lưới, có cánh cũng khó lòng thoát khỏi.
--------------------------------------------------