6.
Nơi đây tối tăm ẩm thấp, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ xíu hắt vào vài tia sáng le lói. Tâm phúc của Dung Quý phi, hai vị ma ma vai u thịt bắp, đứng canh bên ngoài như thần giữ cửa.
Còn ta, ở trước mặt bọn họ, mỗi ngày đều "lấy" m.á.u tim. Ta dùng một cây kim bạc đã sát độc, đ.â.m vào lớp da trên n.g.ự.c trái gần tim, nặn ra vài giọt m.á.u tươi nhỏ vào chiếc siêu t.h.u.ố.c đen kịt. Vị trí đó là do ta tính toán kỹ lưỡng, nhìn thì hung hiểm nhưng thực chất chỉ tổn thương da thịt.
Máu nhỏ vào siêu t.h.u.ố.c, hòa quyện với bột Phù Đồ Mộng, dưới làn lửa nhỏ tỏa ra một mùi Hạnh Nhân đắng kỳ dị. Hai ma ma không hiểu d.ư.ợ.c lý, chỉ thấy mùi vị quái đản, lại thấy sắc mặt ta mỗi ngày một trắng bệch vì lấy m.á.u, nên cũng tin rằng ta đang dùng mạng để luyện t.h.u.ố.c.
Dung Quý phi mỗi ngày đều sai người đến hỏi tiến độ. Ta luôn dùng giọng điệu suy nhược tột cùng mà đáp: "Sắp xong rồi... sắp xong rồi..."
Thân thể ta quả thực có tệ đi. Không phải vì mấy giọt m.á.u kia, mà vì mật thất này không thông gió, Phù Đồ Mộng nung nấu ngày đêm, độc khí đã từ từ thấm vào cơ thể ta. Ta thường xuyên cảm thấy ch.óng mặt hoa mắt, trước mắt hiện lên ảo ảnh của A tỷ.
Tỷ ấy mặc bộ đồ mới chúng ta cùng khâu trước khi nhập cung, lúc thì khóc nói với ta: "A Nguyệt, đừng báo thù... A tỷ cầu xin muội hãy sống tiếp..."
Lúc thì mỉm cười ôm lấy ta: "A Nguyệt ngoan... A tỷ chờ muội g.i.ế.c sạch kẻ thù, để chúng ta đoàn tụ..."
Ảo giác thật thật giả giả, ta chẳng còn phân biệt rõ. Ta c.ắ.n nát đầu lưỡi, dùng cái đau để duy trì lý trí cuối cùng. A tỷ, tỷ nhìn xem, sắp xong rồi.
Bảy bảy bốn mươi chín canh giờ trôi qua. Khi ta bưng bát "giải d.ư.ợ.c" đen đặc như mực bước ra khỏi mật thất, cả người đã gầy gò ốm yếu, tưởng chừng như một cơn gió cũng có thể thổi bay. Đám ma ma canh gác nhìn thấy ta đều giật nảy mình.
Dung Quý phi nghe tin tức tốc chạy tới, nhìn thấy bộ dạng của ta, đáy mắt nàng ta cuối cùng cũng hiện lên một tia tin tưởng và mãn nguyện thực sự. Nàng ta không đợi được nữa, giật lấy bát t.h.u.ố.c từ tay ta đưa lên mũi ngửi, mùi Hạnh Nhân đắng kỳ quái khiến nàng ta chau mày, "Đây là giải d.ư.ợ.c?"
"Phải..." Ta yếu ớt đáp: "Nương nương, t.h.u.ố.c này... cần để Bệ hạ uống vào đêm trăng tròn... Sau khi uống, Ngài ấy sẽ hôn mê một ngày một đêm, khi tỉnh lại sẽ quên sạch chuyện cũ, không còn si mê làn hương Hợp Hoan Dẫn nữa."
Đêm nay chính là đêm trăng tròn. Dung Quý phi không mảy may nghi ngờ, lập tức sai người cẩn thận mang bát t.h.u.ố.c đến cung Trường Xuân, định bụng lén lút cho Hoàng đế uống trong bát canh tối nay.
Lúc nàng ta rời đi, bước chân vội vã, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn ta lấy một cái. Nhìn theo bóng lưng nàng ta, ta chậm rãi nở một nụ cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-huong-no/chuong-5.html.]
Dung Quý phi, ngươi tưởng thế này là kết thúc sao? Không, đây mới chỉ là khởi đầu của một vở kịch hay khác thôi.
Phù Đồ Mộng sẽ không làm Hoàng đế quên đi ngươi, trái lại, nó sẽ khiến hắn "nhớ kỹ" ngươi theo một cách mà hắn chưa từng tưởng tượng tới. Bát t.h.u.ố.c ấy sẽ khiến Hoàng đế rơi vào một ảo cảnh tráng lệ nhất, cũng chính là khủng khiếp nhất. Mà ta, sớm đã thêm vào bát t.h.u.ố.c đó một thứ cuối cùng. Một vị d.ư.ợ.c dẫn có thể dẫn dắt ảo giác của hắn về một phương hướng nhất định - một nhúm tàn hương của Dao Hương Hạm Đạm.
A tỷ, nợ m.á.u của tỷ, Hoàng đế cũng có một phần. Nếu không phải vì hắn muốn thỏa mãn thú vui thử hương của Quý phi mà lập ra Lộ Hương Điện, tuyển chọn dân nữ vào cung làm Thử Hương Nô, chúng ta đã không bị lừa vào chốn thâm cung này, để rồi vĩnh viễn không thể trở ra.
7.
Đêm đã về khuya.
Phía cung Trường Xuân ban đầu là một mảnh tĩnh mịch c.h.ế.t ch.óc. Nhưng ngay sau đó, đột nhiên bùng phát tiếng thét kinh hoàng tột độ của Hoàng đế!
"Ma! Có ma! Đừng qua đây!" Tiếng thét ấy thê lương xé quẻ, không còn giống giọng người, rạch tan bầu trời đêm của cả hoàng cung.
Ta đứng dưới hành lang của Lộ Hương Điện, đón lấy ánh trăng lạnh lẽo, tĩnh lặng lắng nghe. A tỷ, tỷ có nghe thấy không? Đây chính là khúc An Hồn đầu tiên, muội tấu lên để tiễn đưa tỷ.
8.
Cung Trường Xuân hoàn toàn đại loạn. Hoàng đế đã điên thật rồi. Hắn ta co quắp nơi góc long sàng, toàn thân run rẩy, chỉ tay vào khoảng không vô định mà kinh hãi gào thét: "Đừng lại gần đây! Dung Quý phi! Đồ độc phụ! Trả mạng lại cho Trẫm!"
"Mặt của ngươi... sao mặt của ngươi lại thối rữa thế kia?! Môi của ngươi sao lại chảy m.á.u đen?! Cứu mạng! Có quỷ! Quý phi biến thành lệ quỷ đòi mạng rồi!"
Nhúm tàn hương Dao Hương Hạm Đạm đã phát huy tác dụng, dẫn dắt ảo giác của Hoàng đế đi theo hướng ta đã định sẵn. Hình ảnh A tỷ c.h.ế.t t.h.ả.m năm xưa đã được sao chép hoàn hảo lên "hồn ma" của Dung Quý phi.
Đám Thái y quỳ đầy rẫy dưới đất nhưng đều thúc thủ vô sách. Bất kể họ dùng phương pháp gì, Hoàng đế vẫn không tỉnh lại, cứ chìm đắm trong ảo cảnh kinh hoàng của riêng mình. Mà cái tên hắn ta lặp đi lặp lại nhiều nhất chính là Dung Quý phi. Hắn ta bảo mình đã thấy Quý phi thất khiếu chảy m.á.u, thân thể mục nát, hóa thành lệ quỷ đêm đêm quấn lấy hắn ta, muốn lôi lão xuống Địa ngục cùng chung hướng.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Tin tức này như mọc thêm cánh, chỉ trong một đêm đã truyền khắp hậu cung. Dung Quý phi sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Nàng ta không hiểu nổi, vì sao t.h.u.ố.c giải lại biến thành bùa đòi mạng?
--------------------------------------------------