Hôm nay, nàng ta lại đến Lộ Hương Điện. Sau khi đuổi hết kẻ hầu người hạ, nàng ta nhìn chằm chằm vào chiếc lư hương khảm vàng, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.
"A Nguyệt, Hợp Hoan Dẫn này... có cách nào khiến nó... nhạt đi một chút không?" Giọng nàng ta mang theo một tia run rẩy khó nhận ra.
Ta quỳ dưới đất, cúi gập đầu, thanh âm bình thản không chút gợn sóng: "Nương nương, loại hương này được chế theo bí pháp Tây Vực, một khi đã thắp lên sẽ hòa làm một với hơi thở của người dùng, ngày càng nồng đượm, không thể giảm bớt."
Đó là lời ta thêu dệt nên. Hương có thể ngừng, nhưng d.ư.ợ.c tính đã ăn sâu vào m.á.u thịt thì không thể dứt. Huống hồ, tâm trí Hoàng đế đã bị mùi hương ấy gợi lên cơn nghiện, một khi hương tắt, phản ứng của hắn sẽ càng thêm cuồng bạo. Thứ ta muốn chính là để nàng ta tự mình nếm thử cái mùi vị cuồng bạo ấy.
"Không thể giảm bớt?" Dung Quý phi bóp nát quả nho ngọc trên bàn, thở dốc: "Phế vật! Toàn một lũ phế vật!"
Dáng vẻ ung dung hoa quý ngày thường tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự t.h.ả.m hại bị nỗi sợ hãi bủa vây. Ta lặng lẽ nhìn nàng ta, trong lòng dâng lên một cảm giác khoái lạc lạnh lùng. Dung Quý phi, đây mới chỉ là bắt đầu. Những thống khổ ngươi đã giáng xuống thân xác A tỷ, ta sẽ khiến ngươi phải nếm lại gấp trăm ngàn lần.
Nỗi sợ của ngươi chính là thứ hương thơm tuyệt diệu nhất trong cái Lộ Hương Điện này.
Sự kinh hoàng của Dung Quý phi nhanh ch.óng trở thành cơn ác mộng của cả cung Trường Xuân. Hoàng đế giờ đây giống như một mãnh thú bị mùi hương thuần hóa, mà Dung Quý phi chính là kẻ duy nhất nắm giữ dây cương. Nghe thì có vẻ là vinh quang tột đỉnh, nhưng thực chất lại là một chiếc l.ồ.ng giam khủng khiếp nhất.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Nàng ta không thể rời khỏi tầm mắt Hoàng đế quá nửa canh giờ. Chỉ cần nàng ta nói chuyện với phi tần khác, ánh mắt Hoàng đế sẽ như lưỡi đao lướt qua mặt đối phương đầy xét nét. Thậm chí, ngay cả thỉnh cầu về nhà mẹ đẻ thăm thân cũng bị hắn thô bạo bác bỏ.
"Ái phi đi rồi, ai bầu bạn với Trẫm? Ai cho Trẫm ngửi thứ hương tiêu hồn này đây?" Đôi mắt hắn đỏ ngầu, giống như hài t.ử không có được kẹo thì trở nên điên dại, nhưng kẻ này lại nắm giữ quyền sinh sát trong tay.
Dung Quý phi rốt cuộc không chịu nổi nữa, nàng ta thử tắt lò hương. Kết quả, chỉ mới nửa ngày, Hoàng đế lập tức trở nên cuồng loạn bất an. Hắn xông vào cung Trường Xuân, đôi mắt đỏ rực bóp c.h.ặ.t cổ nàng ta, gầm thét hỏi có phải nàng ta muốn rời bỏ hắn, có phải bên ngoài đã có nam nhân khác, "Mùi hương trên người ngươi nhạt đi rồi! Ngươi muốn chạy trốn! Đồ tiện nhân!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-huong-no/chuong-2.html.]
Lần đó, nếu không phải Hoàng hậu nghe tin, mang theo ý chỉ của Thái hậu xông vào cưỡng ép mời Hoàng đế rời đi, e rằng Dung Quý phi đã sớm trở thành một cái xác hương tiêu ngọc nát. Từ đó về sau, lò hương trong cung Trường Xuân không bao giờ tắt. Thứ mùi hương ngọt đến phát nồng ấy giống như một tấm vải liệm, bao bọc lấy cả tòa cung điện kín không kẽ hở. Dung Quý phi hoàn toàn bị cầm tù.
Nàng ta tiều tụy đi trông thấy, quầng thâm dưới mắt dù có dặm bao nhiêu phấn son cũng không che giấu nổi. Nàng ta không thể bước ra ngoài một bước, nhưng nàng ta cũng không tìm đến ta nữa, mà sai tâm phúc âm thầm điều tra các thương nhân Tây Vực hòng tìm cách giải trừ. Nàng ta thậm chí còn tìm đến những kỳ nhân dị sĩ ngoài cung, nhưng chẳng ai từng thấy loại hương nào bá đạo đến vậy. Nàng ta bắt đầu nảy sinh nghi ngờ.
Giữa một đêm khuya, ta bị bí mật triệu đến cung Trường Xuân. Khi ta quỳ trước mặt nàng ta, nàng ta như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, chộp lấy tay ta, đầu ngón tay lạnh ngắt run rẩy không thôi.
"A Nguyệt, bản cung tin ngươi. Ngươi nhất định có cách, đúng không? Ngươi hãy nghĩ cách giúp bản cung đi!" Đôi mắt nàng ta vằn lên những tia m.á.u đầy khẩn thiết, "Chỉ cần ngươi giúp bản cung thoát khỏi cảnh khốn cùng này, bản cung bảo đảm cho ngươi một đời vinh hoa!"
Nhìn cổ tay gầy guộc khẳng khiu dưới lớp y phục lộng lẫy, ta cười thầm trong bụng. Một đời vinh hoa? A tỷ của ta cũng từng ảo tưởng có một chốn nương thân yên ổn trong cung này, kết quả thì sao? Đến cả một thân xác toàn vẹn, tỷ ấy cũng không giữ nổi.
Ta vẫn giữ bộ dạng sợ hãi, cung kính ấy, lắp bắp đáp: "Nương nương... nô tỳ... nô tỳ chỉ là kẻ thử hương... thực sự..."
"Bản cung không cần biết!" Ánh mắt nàng ta trở nên sắc lạnh: "Ngươi bắt buộc phải nghĩ ra cách! Nếu không, bản cung sẽ nói là ngươi hạ độc trong hương! Bản cung có c.h.ế.t, cũng phải kéo ngươi theo chôn cùng!"
Nàng ta rốt cuộc đã lộ ra nanh vuốt cuối cùng. Đây chính là thời khắc ta hằng chờ đợi. Ta đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ, giọng nói run rẩy và đầy tuyệt vọng: "Nương nương... độc... trong hương này, có lẽ thực sự có độc..."
Một câu nói khiến Dung Quý phi c.h.ế.t lặng tại chỗ.
4.
Nàng ta nghiến răng siết c.h.ặ.t lấy cánh tay ta, ánh mắt không còn hoàn toàn là vẻ kinh hãi nữa, mà đã nhuốm thêm vài phần xét nét, dò hỏi, "Ngươi đang giở trò quỷ gì?"
Ta vờ như bị bà ta dọa cho khiếp vía, cả người run bần bật như cầy sấy, nước mắt lã chã rơi xuống, "Nương nương tha mạng! Nô tỳ cũng là sau này mới sực nhớ ra... Năm đó kẻ thương nhân Tây Vực mang hương này tới hành tung lén lút, từng có nói qua một câu..."
--------------------------------------------------