Mọi thứ trong làng vẫn tiếp tục trôi qua một cách… đáng sợ vì quá bình thường.
Rõ ràng là có người c.h.ế.t nhưng bọn họ lại chẳng báo cảnh sát , tôi cũng đành chịu vì họ quá cổ hủ - chẳng bước lấy nữa chân ra ngoài thế giới bên kia .
Mỗi đêm, vị trưởng làng đều nấu một nồi sữa lớn, mang đi từng nhà.
Và điều khiến tôi rợn người hơn cả là: ai cũng uống. Mà uống rất ngoan ngoãn.
Ông ta bảo:
“Sữa này giúp mọi người ngủ ngon, khoẻ mạnh, làm việc tốt hơn.”
Lời ông ta nói… đúng thật.
Tôi sống ở thành phố, mất ngủ triền miên, nhiều khi đến gần sáng mới chợp mắt được. Vậy mà từ khi vào làng, cứ đúng 9 giờ đêm là tôi rơi vào giấc ngủ như bị ai đó tắt công tắc.
Đáng sợ hơn nữa là:
không ai trong làng thắc mắc tại sao.
Đêm hôm đó, tôi ăn quá no nên… không uống ly sữa.
Tôi đem đổ đại nó vào cái chậu đồ dơ cạnh phòng.
Đó là đêm đầu tiên tôi không ngủ được.
Trằn trọc mãi. Mắt thì muốn díp lại, nhưng đầu thì cứ như bị ai đó níu lại không cho chìm vào giấc ngủ.
Khoảng nửa đêm.
Tôi nghe thấy tiếng lẩm nhẩm ngoài nhà.
Một giọng nói—nhưng không phải của người lớn, cũng không phải của trẻ con.
Nó là một thứ gì đó ở giữa.
Cứ như giọng người… bị kéo lê qua cổ họng của một con vật.
Tôi rón rén đi theo tiếng đó ra sát cổng.
Và tôi thấy.
Con mèo đen.
Nó đang ngồi trên nền đất ẩm, bóng nó chảy dài trong ánh trăng méo mó.
Miệng nó cử động.
Nó đang nói.
Một chuỗi âm thanh như bùa chú, như lời nguyền, như tiếng gì đó đã c.h.ế.t lâu rồi nhưng vẫn cố phát ra tiếng.
Tôi đứng c.h.ế.t lặng.
Rồi tôi thấy thứ nằm dưới chân nó.
Một cái x.á.c đàn ông.
Tôi chỉ biết đó là xác vì bóng tối quá dày—chỉ thấy lờ mờ hình người nằm bất động, cổ nghiêng sang một bên.
Móng vuốt của mèo đen ướt đẫm.
Nó l.i.ế.m từng giọt, từng giọt, như đang tận hưởng.
Tôi định lùi lại, nhưng…
Nó quay đầu về phía tôi.
Ánh mắt nó đập thẳng vào tôi.
Và tôi suýt thét lên.
Đồng t.ử của nó là đồng t.ử người.
Không phải mắt mèo, mà là mắt của ai đó đã c.h.ế.t , nhưng vẫn mở căng ra trong thân xác của con vật bé nhỏ ấy.
May mắn thay… nó quay đi.
Nó không phát hiện tôi.
Tôi lùi vào nhà, tay chân lạnh ngắt.
Nếu nó biết tôi nhìn thấy… tôi chắc chắn sẽ là xác kế tiếp.
Tôi khóa cửa phòng, trùm mền đến tận đầu.
Nhưng trong bóng tối, tôi vẫn nghe tiếng móng mèo quệt trên mái nhà.
Sáng hôm sau, tiếng ồn ào quen thuộc lại kéo tôi ra khỏi nhà.
Một cái c.h.ế.t nữa.
Thi thể lần này được đặt ngay sân tổng—giữa làng.
Nằm ngay ngắn, như được ai đó sắp xếp.
Là Đặng Gia, 24 tuổi.
Lại là đàn ông.
Lại là người trong độ tuổi gần giống hai nạn nhân trước.
Mắt anh ta bị m.ó c sạch.
Hai bàn tay biến mất.
Bộ phận s.i.n.h d.ụ.c cũng bị lấy đi.
Nhưng điều khác biệt nhất—bụng anh ta bị r.ạ.c.h toạc, từ dưới lên tới ngực.
Nội tạng bị kéo ra, ghim lên một cây gỗ lớn như một xiên thịt nướng khổng lồ.
Chỉ nhìn thôi, tôi muốn quỵ xuống, nôn ra cả mật xanh mật vàng.
Trên miệng nạn nhân có dán một tờ giấy vàng.
Một ông lão run run gỡ nó xuống.
Bên dưới là đôi môi bị khâu kín.
Sợi chỉ đ.â.m sâu vào da thịt, căng đỏ, khiến cả miệng như bị vá lại.
Trên giấy ghi một chữ đỏ như máu:
OÁN
Vợ anh ta gào khóc như điên dại.
Nhưng dân làng chỉ đứng nhìn—không ai lại gần, không ai ôm lấy chị ta , càng không ai an ủi.
Trưởng làng lại xuất hiện.
Vẫn gương mặt bình thản.
Vẫn giọng nói trấn an quen thuộc.
Vẫn chỉ đạo dọn x.á.c như thể đây chỉ là chuyện thường ngày.
Nhưng lần này, khi nhìn cái x á.c, ông ta mỉm cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-nha-oan-lang/chuong-3.html.]
Một nụ cười nhạt.
Nhưng tôi nhìn thấy. Rõ ràng.
Chiều hôm đó, mọi thứ trong làng im ắng đến lạ.
Tôi nhìn quanh sân tổng.
Không có số 3.
Tôi tưởng vì hung thủ đổi cách để lại dấu, nhưng rồi chợt nhớ—Bàn chân nạn nhân hôm nay… có một vệt m.á.u loang dài thành hình gì đó…
Tôi đảo mắt trong đầu. Nhớ lại.
Vệt đỏ ấy… kéo thẳng từ gót đến ngón chân.
Một đường cong nhẹ.
Rồi một nét móc nhỏ ở cuối.
Không phải vệt m.á.u vô nghĩa.
Mà là—
số 3.
Được viết bằng chính m.á.u của nạn nhân.
Và tôi chợt hiểu:
Hung thủ không dừng lại.
Hung thủ đang đếm.
Và khi nó đếm đến một con số nhất định…có lẽ cả ngôi làng này sẽ không còn ai sống.
Ngày hôm đó trôi qua trong sự im lặng nặng nề đến khó hiểu. Không có tiếng xì xào, không có tiếng than khóc, cũng chẳng có ai nhắc đến ba cái c.h.ế.t trước đó. Nhưng chính cái im lặng ấy lại khiến tôi rợn sống lưng.
Tối đó, tôi không muốn mình trở thành nạn nhân tiếp theo, nên đã uống cạn ly sữa mà trưởng làng phát. Mùi sữa hơi tanh nhẹ rất lạ, nhưng khi uống hết tôi lập tức cảm giác mí mắt nặng trĩu, chìm vào giấc ngủ nhanh bất thường.
Buổi sáng – cái c.h.ế.t thứ tư
Tiếng la hét vang từ sân tổng khiến tôi bật dậy, còn chưa kịp tỉnh hẳn đã chạy ra.
Và tôi biết… đến lúc rồi.
Trước mắt tôi, t.h.i t.h.ể người đàn ông thứ tư được đặt giữa sân tổng — ngay đúng vị trí người thứ ba trước đó từng xuất hiện.
Đó là Đặng Nguy, 25 tuổi, cũng là đàn ông, cũng đúng độ tuổi như ba người đã c.h.ế.t.
Nhưng cái c.h.ế.t của anh ta…cũng không trùng lặp .
Anh ta bị r.ạ.c.h một đường dài từ cổ đến tận đầu ngón chân, da thịt bị lật bật ra như tấm màn mỏng.
Bên trong cơ thể — trống rỗng.
Không nội tạng.
Không m.á.u.
Không xương lớn.
Chỉ có một đống thịt băm nhuyễn nhét đầy trong khoang bụng như một bao tải bị nhồi ép.
Mùi hôi thối xộc lên như muốn làm tôi gập người mà ói, nhưng thứ khiến tôi muốn khóc lại là… mùi thịt ấy quá quen.
Nó là mùi của ba người c.h.ế.t trước.
Người thứ tư — bị nhét đầy thịt của ba người đàn ông kia.
Và lòng bàn chân trái anh ta vẫn loang một vệt máu. Tôi nhìn kỹ — đó chính là số 4, được viết bằng ngón tay người c.h.ế.t hoặc… thứ gì đó điều khiển bàn tay ấy.
Chi tiết khủng khiếp chưa dừng ở đó
Mắt anh ta cũng bị m.ó.c sạch.
Trên chỗ mắt bị kh.oé.t được dán một lá bùa vàng, chữ đỏ rõ ràng: “KhÍ” — nét chữ run lẩy bẩy như được viết bởi người đang giận dữ cực điểm.
Bụng tôi cuộn lại. Cả đám người làng xôn xao sợ hãi. Nhưng một người phụ nữ la hét t.h.ả.m thiết còn hơn.
Mẹ của Đặng Lực — người c.h.ế.t đầu tiên.
Bà ta chạy từ phía sau núi nhà tôi, nơi đó chính là nghĩa địa. Bà gào lên rằng:
“X.á.c con tao bị mất rồi! Mộ trống trơn rồi!”
Dân làng kéo nhau lên nghĩa địa.
Ba cái mộ — vốn là của ba nạn nhân trước — chỉ còn trơ lại hố đất trống.
Không x.á.c.
Không xương.
Không vải liệm.
Không gì cả.
Tôi đứng nhìn mà cổ họng nghẹn ứ:
Thịt trong bụng Đặng Nguy… chính là xác của ba người khi trước.
Những lời nguyền rủa vang lên.
Dân làng gọi tên một người:
“Đặng Linh!”
“Con q.u.ỷ c.á.i đó!”
“Chính nó!”
Tên đó làm tay tôi lạnh toát.
Tôi trở về nhà, lòng không yên. Chỉ có một người có thể nói cho tôi nghe thứ mà dân làng luôn tránh né.
Đó là bà lão sống một mình gần đầu làng, người duy nhất từng lộ vẻ sợ hãi khi nghe tên Đặng Linh.
Tôi đến nhà bà.
Nhắc đến cái tên đó, bà ta giật bắn, mắt hấp háy né tránh.
— “Tôi không biết… đừng hỏi… chuyện đó kiêng kỵ lắm…”
Tôi nói thẳng:
— “Nếu bà không nói, tôi sẽ hỏi trưởng làng.”
Bà lão lập tức biến sắc, đôi tay run rẩy như bị gió đông quất vào.
— “…Được rồi. Ta nói… Ta sẽ nói. Nhưng nghe xong rồi… đừng nhắc tên nó nữa…”
Bà kéo tôi ngồi xuống, nói bằng giọng run cầm cập:
— “Đặng Linh… không phải c.h.ế.t bình thường…”
Và từ đây, bí mật bắt đầu hé mở…
--------------------------------------------------