Bà lão nhìn tôi rất lâu trước khi bắt đầu kể, hai mắt đỏ hoe như vừa nhắc lại nỗi sợ đã ngủ quên mười mấy năm.
“Đặng Linh là con gái của trưởng làng,” bà nói, giọng run. “Cha mẹ nó vốn là người thành thị… có học, có tiền. Về đây sinh sống vì muốn rời xa sự bon chen, cuối cùng lại được dân làng bầu làm trưởng làng.”
Thế nhưng không phải ai cũng vui vẻ với điều đó. Một số người c.h.ử.i bới, dè bỉu, ganh tị với gia đình ông ta.
Không lâu sau, vợ trưởng làng m.a.n.g t.h.a.i và sinh ra một bé gái — Đặng Linh.
Con bé lớn lên xinh xắn, lanh lợi, khuôn mặt thừa hưởng vẻ đẹp từ mẹ và thần thái của cha.
Nhưng chính vì vậy mà nó bị ghét.
Ngôi làng này trọng nam khinh nữ đến mức bệnh hoạn.
Ngoài những đứa bé gái “quê mùa” trong làng, Đặng Linh — mang nửa dòng m.á.u thành thị — bị xem như thứ “không cùng loại”.
Bọn trẻ con, cả trai lẫn gái, đều kì thị nó.
Thế mà Đặng Linh lúc nào cũng ngoan.
Bị đ.á.n.h cũng không khóc.
Bị c.h.ử.i cũng không méc ba mẹ.
Nó luôn cười, như thể cái làng đầy độc này chưa từng làm nó tổn thương.
Cho đến năm 14 tuổi.
Ở tuổi đó, con nít trong làng vẫn chưa dậy thì.
Nhưng gia đình trưởng làng sống tốt hơn, ăn uống đầy đủ… nên cơ thể Đặng Linh phát triển sớm.
Và đó là khởi đầu của bi kịch.
---
Thảm kịch bắt đầu từ bốn đứa nhóc súc sinh
“Chính là bốn đứa đó,” bà lão nói, giọng đầy căm phẫn. “Bốn đứa mà giờ đây đã c.h.ế.t.”
Chúng lớn hơn Đặng Linh vài tuổi.
Ngày còn nhỏ, chính chúng là kẻ dẫn đầu trong việc bắt nạt con bé.
Một ngày nọ, khi người lớn đều đi làm rẫy, chỉ còn trẻ con ở nhà…
Chúng kéo Đặng Linh ra cây cổ thụ đầu làng.
Ban đầu chỉ là đ.á.n.h đập như thường lệ, nhưng lần này…mắt chúng nổi lên thứ d.ụ.c vọng bệnh hoạn.
“Chúng nó… đè con bé ra,” bà nghẹn lời. “H.i.ế.p nó. Ở ngay cái cây cổ thụ đó…”
Đặng Linh gào khóc, vùng vẫy, cố chạy.
Nó chạy được đến sân tổng, nhưng thằng Lực — đứa c.h.ế.t đầu tiên — túm tóc kéo ngược lại.
Con bé trần truồng, phần dưới bê bết m.á.u, quỳ xuống xin tha.
Nhưng bốn thằng súc sinh đó không nghe.
Như thể chúng điên rồi.
Chúng luân phiên giày vò cơ thể nhỏ bé của nó, mặc kệ tiếng khóc thảm.
Đến khi cơ thể yếu ớt ấy không chịu nổi nữa, nó c.h.ế.t…C.h.ế.t trong đau đớn, sợ hãi, và nhục nhã tột cùng.
---
Chúng nó sợ người lớn phát hiện liền túm đồ mặt vào bưng x.á.c con bé quăng vào cái giếng đầu làng .
Bốn thằng đó thấy nó c.h.ế.t, sợ bị bắt nên bỏ chạy về nhà .
Đến chiều, khi dân làng đi làm về, họ mới phát hiện ra x.á.c nó.
Nhưng điều kinh tởm nhất là…
Không một ai cảm thấy có lỗi.
Họ đổ hết lên đầu con bé:
— “Tại nó dụ dỗ!”
— “Con gái hư!”
— “Quả báo thôi!”
Bà lão bật khóc.
“Còn tôi… tôi bị liệt từ nhỏ. Không chạy được, không cứu được con bé. Tôi chứng kiến toàn bộ nhưng chẳng ai nghe tôi la hét. Vì tôi là con gái. Lại tàn tật. Họ gọi tôi là thứ súc sinh .”
Chỉ có gia đình trưởng làng là xem tôi như một người bình thường.
Vậy mà chính con họ… lại bị cả làng vùi dập.
---
Sự thật được nói ra
Khi vợ chồng trưởng làng trở về, bà lão khàn giọng bảo họ:
“Cái… giếng đầu làng…x.á.c Đặng Linh ở đó…”
Họ chỉ có một đứa con duy nhất — vì sau khi sinh Đặng Linh, vợ ông không thể sinh thêm nữa.
Nên khi nghe tin đó, họ chạy như điên đến giếng .
Tiếng la khóc lúc ấy… làm cả làng phải rùng mình.
Trưởng làng ôm x.á.c con, còn vợ ông ngất lịm ngay tại chỗ.
Khi tỉnh lại, bà không bao giờ xuất hiện nữa.
Ông ta đến nhà từng thằng gây án để nói chuyện.
Nhưng ba mẹ chúng dửng dưng như thể đó chỉ là chuyện vặt.
Bà lão thở dài: “Trong hôm ấy, tôi nhìn thấy… ánh mắt ông trưởng làng thay đổi. Như một khúc gỗ c.h.ế.t. Không còn là người nữa.”
Từ ngày đó, bà không còn gặp lại vợ ông ta.
Không biết bà ấy còn sống hay đã c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-nha-oan-lang/chuong-4.html.]
Tôi nghe xong mà lạnh sống lưng.
Câu chuyện này… quá tàn nhẫn, quá bẩn thỉu, quá đen tối.
Và tất cả đều bắt đầu từ cái làng trọng nam khinh nữ này.
Tôi nuốt nước bọt, nhìn bà lão:
“Sau đó… chuyện gì xảy ra với bốn đứa đó?”
Bà lão đáp không chần chừ:
“Sau đó á?
Chúng bắt đầu… bị trả giá.”
---
Tối hôm đó, sau khi trở về nhà không lâu, tôi lại thấy trưởng làng xuất hiện trước cửa. Ông ta bảo gia đình tôi phải rời khỏi làng, tạm thời lên rừng ở vài ngày vì mùa rắn sắp di cư xuống khu dân cư.
Tôi hơi thắc mắc—vì từ lúc đến đây chưa hề nghe chuyện rắn rít gì nhiều—nhưng nhìn thái độ của trưởng làng, tôi cảm giác ông ta không nói dối.
Gia đình tôi thu xếp rồi đi theo ông ta đến đầu làng. Ở đó, tôi thấy bà lão đang chờ sẵn. Bà dẫn chúng tôi đi xuyên vào ngọn núi phía sau, nơi có một căn nhà gỗ nhỏ nằm giữa lùm cây. Điều khiến tôi thấy lạ là không có ai khác ngoài gia đình tôi. Trưởng làng cũng không giải thích gì thêm mà đi thẳng về lại làng .
Trời khi ấy đang dần tối, vậy mà chỉ trong chớp mắt, ánh sáng bỗng bừng lên như ban ngày. Tôi quay đầu về phía làng thì…
Ngôi làng đang chìm trong biển lửa.
Trong khoảnh khắc đó, bà lão đứng bên cạnh tôi bỗng nở một nụ cười khó hiểu. Rồi bà cất giọng—một giọng không còn già nua, mà chỉ như người trung niên:
“Không tò mò…sao?”
Không hiểu sao, tôi bật thốt:
“Chẳng lẽ… bà là vợ của trưởng làng?”
Bà mỉm cười, gật đầu nhẹ.
Lúc ấy tôi mới bàng hoàng nhận ra sự thật.
---
Sự thật về cái c.h.ế.t của Đặng Linh
Bà kể: năm đó, Đặng Linh—con gái duy nhất của họ—bị bốn đứa nhóc trong làng h.ã.m h.i.ế.p và hành hạ đến c.h.ế.t.
Con bé chạy được đến sân tổng , thì bị tóm lại, van xin trong tuyệt vọng… rồi trút hơi thở cuối cùng.
Bà đứng bật dậy khỏi chiếc xe lăn gỗ—như thể bị liệt chỉ là giả.
Bà đưa tay lên gỡ lớp mặt nạ da trên mặt mình xuống, để lộ gương mặt thật bên dưới. Khi ấy tôi mới biết: bà không hề bị liệt, cũng không hề điếc hay lẫn cẫn. Tất cả chỉ để che đi kế hoạch trả thù mà họ ấp ủ suốt nhiều năm.
Bà kể, sau cái c.h.ế.t của con gái, vợ chồng bà đã bỏ làng, lên tận thành thị tìm một thầy pháp nổi tiếng.
Thầy chỉ đưa cho họ một con mèo đen biết nói tiếng người.
“Con mèo sẽ giúp hai người trả thù,” thầy nói. “Nhưng để đổi lại… phải trả giá bằng mạng sống của mình.”
Vợ chồng bà khi đó đã mất tất cả—con gái là nguồn sống duy nhất của họ—nên họ đồng ý.
Con mèo dạy bà mọi thứ:
Cách tạo thân xác giả già nua.
Cách khiến người khác ngủ mê man.
Cách hành hạ lũ khốn kia từng đêm cho đến khi chúng phải c.h.ế.t đúng như cái cách chúng đã gây ra.
Còn trưởng làng—chồng bà—mỗi đêm dùng bột mà con mèo đưa trộn lẫn vào sữa khiến toàn bộ dân làng chìm vào giấc ngủ sâu, để bà tự tay hành quyết bốn đứa đó.
Nhưng đến khi trả thù xong, cả hai người đều hiểu:
Không chỉ bốn đứa kia…cả ngôi làng cũng phải trả giá.
---
Tại sao chúng tôi lại được sống...?
Tôi hỏi:
Sao lại để cả làng chịu chung số phận?”
Bà quay lại nhìn tôi, nụ cười nhạt nhưng đầy ẩn ý:
“Con mèo nói… cô đã thấy nó.
Cô biết bí mật của chúng tôi.
Cô đã biết hung thủ thật sự.
Cô còn nghĩ nếu Đặng Linh còn sống… nó sẽ sống được trong cái làng này sao?”
Nghe xong, toàn thân tôi lạnh toát . Thù nhà - oán làng .
Bà lão rời căn nhà gỗ, đi thẳng về phía làng, nơi ngọn lửa vẫn rừng rực cháy.
Tôi quay vào trong.
Trên bàn, hai ly sữa đã uống cạn. Ba mẹ tôi nằm ngủ mê không biết gì.
Con mèo đen ngồi trên bậu cửa, đôi mắt vàng mở to, nhìn tôi không chớp , rồi nó cũng nhảy phắt đi về phía làng .
Những tiếng la hét làm tôi rơi nước mắt cuối cùng thì cũng tại lòng dạ họ quá sắt đá mà thôi .
---
Sự kết thúc của ngôi làng
Sáng hôm sau, chúng tôi rời ngọn núi và đi thẳng sang vùng khác, không bao giờ quay lại nơi đó nữa.
Lần đầu tiên trong đời…tôi hiểu lòng người độc ác đến mức nào.
Độc ác đến mức quỷ cũng phải cúi đầu.
“ Truyện này được lấy cảm hứng từ một vài yếu tố trong Miêu Thần ( Liễu Như Trai ) . Nội dung đã được phóng tác và sáng tạo lại hoàn toàn. ”
_HẾT_
--------------------------------------------------