Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thư Tình - Ngư Sương

Chương 183: Khốn nạn

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tần Tranh nhớ lần trước cô đi ngang qua đây là vào năm ngoái, lúc cùng Thời Tuế và những người khác đến Đại học Giao thông tham gia cuộc thi tranh biện Tiếng Anh. Khi ấy Thời Tuế còn chụp ảnh gửi vào nhóm, câu nói kia của Khương Nhược Ninh cô vẫn nhớ như in.

U ám, giống như nhà tù.

Cô không ngờ rằng, nơi này lại thật sự trở thành nhà tù của một người, giam cầm cả cuộc đời Vân An.

Vân An nói: "Hai năm đầu ở trong đó, mình không hề nghĩ đến việc liên lạc với cậu, là vì, cậu và chị luôn ở bên cạnh mình."

Tần Tranh kinh ngạc quay đầu, nhìn nàng với vẻ không thể tin nổi.

Vân An muốn cười, bèn nhếch khóe miệng: "Ngày nào mình cũng rất vui. Mình chào hỏi hai người, cùng hai người ăn cơm, cùng nhau nghỉ ngơi, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cả hai."

Cho nên nàng không muốn tỉnh lại, cứ thế đắm chìm trong ảo tưởng như vậy, hạnh phúc mà viên mãn.

Cho đến khi Vân Thụy tìm thấy nàng.

Vân An cúi đầu: "Tất cả mọi người đều nghĩ mình chết rồi, là dì kiên trì tìm mình, dì ấy không nói sự thật cho cậu, là vì—" Vân An cắn môi, cơn đau nhói khiến nàng hoàn hồn. Nàng nhìn về phía Tần Tranh, nói: "Bởi vì dì sợ, mình đã chết rồi."

Trong lần gặp mặt đó, Vân Thụy là người tự trách nhất. Cô không thể tin được, chỉ sắp xếp cho hai đứa gặp nhau thôi, sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ, khiến cô đồng thời mất đi hai người cháu gái. Vân An còn nhớ ngày Vân Thụy tìm thấy nàng, vừa khóc vừa cười, đó là lần đầu tiên nàng nhìn thấy biểu cảm như vậy trên mặt dì.

Đắng hơn tất cả đắng cay trên thế gian, mà cũng ngọt hơn tất cả mật ngọt trên đời.

Tần Tranh im lặng nhìn Vân An, một lúc lâu sau mới hỏi: "Sau đó cậu đi theo dì cậu sao?"

Vân An nói: "Dì sắp xếp bác sĩ mới cho mình, điều trị một thời gian thì mình mới rời khỏi đây."

Nàng không nói thời gian điều trị bao lâu, nhưng chắc chắn không ngắn, có lẽ là một năm, có lẽ là hai năm, cũng có lẽ—

Tần Tranh thất thần nhìn chằm chằm bệnh viện tâm thần phía trước, màn đêm bao trùm lấy tất cả, tầm mắt chỉ toàn là một màu tối mịt, không có lấy một tia sáng. Tần Tranh không nhớ mình đã đến sân bay, đi qua con đường nhỏ này bao nhiêu lần. Có lúc thì cô đi một mình, có lúc thì cùng Khương Nhược Ninh, có lúc thì cùng bạn học.

Cô ngồi trong xe, nói nói cười cười với tài xế, đùa giỡn ầm ĩ với Khương Nhược Ninh.

Mà chưa từng nghĩ rằng.

Thì ra Vân An ở ngay gần cô như vậy.

Chỉ cách một bức tường.

Giống như nàng đã từng lặng lẽ nằm bên bờ sông Hộ Thành, trên con đường cô đi làm hằng ngày.

Tần Tranh đột nhiên cảm thấy hoang đường và tiếc nuối.

Một nỗi tiếc nuối không thể diễn tả bằng lời tràn ngập trong lòng cô. Ở khoảng cách gần gũi nhất, cô và Vân An đã sống hai cuộc đời khác nhau một trời một vực.

Cô sinh ra giữa gấm hoa rực rỡ, Vân An chết nơi cỏ dại um tùm.

Quá hoang đường.

Trên đời sao lại có chuyện hoang đường đến vậy.

Tần Tranh lùi về sau nửa bước, đột nhiên đau lòng đến mức không đứng thẳng nổi, cúi gập người. Vân An cúi xuống ôm lấy cô, cô gục lên vai Vân An, nhắm mắt lại và nói: "Mắt mình vừa mới bôi thuốc."

Vân An đáp: "Ừm."

Tần Tranh tự nhủ với bản thân: "Mình không thể khóc nữa."

Nhìn đôi mắt đang nhắm chặt của cô, Vân An hùa theo: "Tranh Tranh, cậu không thể khóc nữa đâu."

"Vậy thì cậu đừng nói nữa." Tần Tranh khó chịu trong lòng, hốc mắt nóng lên. Cô muốn rời khỏi đây, nhưng cô đứng cũng không vững, loạng chòa loạng choạng. Vân An đỡ Tần Tranh ngồi xuống đám cỏ dại ven đường, ngẩng đầu lên là cổ thụ, che khuất tất cả ánh sáng.

Tần Tranh ngẩng đầu, tán lá quá dày, đến tia sáng của ánh trăng mà cô cũng không nhìn thấy.

Có phải Vân An đã sinh hoạt dưới tán cây này lâu như vậy không?

Tối quá.

Tối đến mức trước mắt không nhìn thấy gì cả.

Tần Tranh muốn dụi mắt, nhưng tay đã bị Vân An nắm chặt, không cử động được. Tần Tranh nói: "Buông mình ra."

Giọng Tần Tranh thoáng có chút nức nở, trái tim Vân An khẽ rung động, nhưng nàng vẫn không buông cô ra. Tần Tranh dùng sức rút tay mình về, hai người giằng co, chỉ là Vân An càng dùng sức hơn. Nàng ôm lấy Tần Tranh, để Tần Tranh gục trên vai mình.

Tần Tranh nói: "Mắt mình đau."

Vân An buông cô ra: "Vậy cũng không được dụi, mình thổi cho cậu nhé?"

"Cậu biến đi." Tần Tranh nói: "Đều tại cậu."

Cô trút giận: "Đều tại cậu!"

"Cậu đừng có mà ôm mình nữa." Tần Tranh khó chịu đến mức muốn nôn: "Cậu tránh xa mình ra một chút, mình—"

Nghe mấy lời lộn xộn và không hề có quy luật của Tần Tranh, Vân An biết tâm trạng của cô lúc này nhất định đang rối như tơ vò. Nàng ấn Tần Tranh vào lòng, nói: "Tranh Tranh, giờ mình không còn đau."

Tần Tranh vùi trong lòng Vân An. Vừa mới đây cô còn dùng cả tay lẫn chân đẩy Vân An ra, vậy mà giờ đây, câu nói của nàng lại như một lá bùa, dễ dàng trấn an cảm xúc của cô.

Vân An cũng nhận ra Tần Tranh đã thả lỏng, nàng vẫn ôm lấy Tần Tranh, khẽ nói: "Tranh Tranh, mình không đau nữa rồi."

Tần Tranh nhắm mắt lại để bình tĩnh, một lúc lâu sau, cơn đau nhức ở hốc mắt ập đến từng cơn. Cô thật sự không thể khóc nữa, khóc nữa đôi mắt này sẽ mù mất.

Đều tại Vân An.

Tại sao lại đưa cô đến đây!

Tại sao nửa đêm nửa hôm lại đưa cô đến đây chứ!

Tại sao lại nói với cô những chuyện này!

Tần Tranh cáu giận há miệng cắn lên vai Vân An, đầu răng dùng sức đến nỗi run rẩy. Cơ thể Vân An căng cứng, bị Tần Tranh cắn đau mà cũng không rên một tiếng, chỉ dùng sức ôm chặt cô. Cuối cùng Tần Tranh không nhịn được nữa, 'oa' một tiếng bật khóc.

Vân An càng căng thẳng hơn: "Tranh Tranh, cậu đừng khóc nữa mà."

"Mình cứ khóc đó!" Tần Tranh ngang ngược nói: "Mình khóc đó, mình khóc mù mắt luôn, ai cần cậu lo!"

Nghe Tần Tranh nói mấy lời hung hăng bằng giọng điệu nức nở như vậy, Vân An thật sự dở khóc dở cười. Nàng đành phải lau nước mắt cho Tần Tranh, nhưng càng lau nước mắt càng nhiều. Vân An lật ngược áo khoác của Tần Tranh lại, phủ lên mắt cô. Tần Tranh hất ra, nhưng lại bị Vân An ấn lên mí mắt, nước mắt thấm qua lớp áo, rất nhanh đã ướt sũng.

Vân An thật sự không biết, Tần Tranh có thể khóc lâu đến thế, nhiều nước mắt đến vậy.

Vân An sốt ruột: "Mình không nói nữa Tranh Tranh, sau này mình không nói nữa, cậu đừng khóc mà."

Nàng đau lòng nhìn đôi mắt Tần Tranh đỏ hoe vì lệ: "Mắt cậu sẽ hỏng mất."

"Hỏng thì hỏng đi." Tần Tranh hờn dỗi: "Hỏng là tốt nhất, sau này không cần nhìn thấy cậu nữa."

"Tranh Tranh." Vân An vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng: "Cậu mà còn khóc nữa là mình hôn cậu đó nha."

Tần Tranh nấc lên một tiếng: "Cậu bị thần kinh à!"

Vân An á khẩu, muốn giải thích câu nói vừa rồi là nàng đột nhiên buột miệng thốt ra, không phải ý của nàng. Thế nhưng Vân An phát hiện, cách này rất hiệu quả. Tần Tranh không khóc nữa mà bắt đầu mắng, giọng cũng không cao, mắng cứ như tụng kinh bên tai Vân An. Tần Tranh mắng nàng kiếp trước không tôn trọng người khác, không biết đã nhìn trộm cô bao nhiêu lần; mắng nàng kiếp này che giấu nhiều chuyện như vậy, giả vờ như không có gì mà ở bên cạnh cô. Mắng chẳng hề khó nghe chút nào, Vân An rất thích.

Nàng cứ thế nghe Tần Tranh mắng mình, nghe mà vui.

Tần Tranh quay đầu kinh ngạc nhìn nàng. Vân An lập tức nghiêm mặt lại, Tần Tranh nói: "Cậu cười cái gì?"

Vân An chối: "Đâu có cười đâu."

Tần Tranh nói: "Mình còn chưa mù."

Vân An nói: "Thích nghe cậu mắng mình."

Tần Tranh nghiến răng: "Cậu—"

Nghe tiếng cô hít một hơi thật sâu, Vân An cúi đầu. Tần Tranh nín thở, điều chỉnh lại cảm xúc, mắt đau đến mức không mở to được. Vân An nói: "Cậu cứ nhắm mắt lại đi, mình bôi chút thuốc cho cậu."

Tần Tranh chìa tay ra: "Mình tự bôi."

Vân An nắm lấy tay cô. Tần Tranh giằng ra, bàn tay kia như keo da chó, cứ thế dính chặt trên tay cô. Tần Tranh không vui: "Cậu có thấy phiền không?"

Nghe giọng nói tràn đầy sức sống của Tần Tranh như ngày nào, nàng không hề thấy phiền, mà còn rất vui.

Nàng vui đến nỗi không kiềm được, đưa tay ôm lấy Tần Tranh.

Tần Tranh đấm vào vai nàng, nghe thấy nàng gọi: "Tranh Tranh."

Tần Tranh bị Vân An ôm chặt vào lòng, mắt đập vào ngực nàng, đau đến mức nước mắt tuôn trào. Cô vỗ vai Vân An, Vân An tưởng cô muốn nàng buông ra nên không nỡ, càng ôm chặt hơn. Tần Tranh gào lên: "Ngực cậu đè vào mắt mình rồi!"

Không khí lập tức tĩnh lặng.

Xung quanh đến cả muỗi cũng không kêu nữa.

Tần Tranh nói xong, Vân An mới từ từ buông ra, đồng thời liếc mắt nhìn ngực mình, quả thật đã ẩm ướt. Tần Tranh ỷ vào việc không cần mở mắt để trách móc: "Cậu dùng sức như vậy làm gì? Không biết mình sẽ đau à?"

Lời này.

Vân An nhất thời không biết đáp lại thế nào.

Nàng cúi đầu: "Xin lỗi—"

Tranh Tranh không thích nàng nói xin lỗi.

Nghe nàng muốn nói lại thôi, Tần Tranh im lặng vài giây, nhắm mắt nói: "Bôi thuốc cho mình đi."

Vân An đối diện với Tần Tranh, nhìn Tần Tranh ngẩng đầu, khuôn mặt ghé sát lại. Ánh mắt nàng dừng trên đôi mắt của Tần Tranh, vốn dĩ ban đêm đã đỡ hơn, bây giờ thì lại sưng tiếp, nhưng không nghiêm trọng bằng lúc tối. Có lẽ vừa rồi cô định khóc, song liên tục bị nàng ngắt lời nên chưa khóc được bao lâu. Vân An lấy tuýp thuốc mỡ trong túi ra, nhẹ nhàng bôi lên mí mắt của Tần Tranh.

Tần Tranh nhắm mắt, trên mí mắt man mát lạnh, rất giống khăn lạnh đắp ở nhà, chỉ là trong không khí thoang thoảng mùi thuốc nhàn nhạt, khiến tâm trạng cô hoàn toàn trấn tĩnh lại. Tần Tranh không còn vẻ bồn chồn như vừa nãy, yên tĩnh hơn rất nhiều, mặc cho Vân An tỉ mỉ bôi thuốc cho mình, còn hỏi Vân An: "Cậu có nhìn thấy không?"

Vân An nói: "Ừm, nhìn thấy."

Tần Tranh nói: "Mắt cậu tốt thật đó, mình chẳng nhìn thấy gì cả."

Vân An nói: "Quen rồi nên có thể nhìn thấy thôi."

Tần Tranh mím môi, Vân An nhìn thấy đường nét gương mặt cô căng lại thành một đường cong, đôi môi mỏng khép chặt. Mỗi khi khóc cô thường cắn môi, giờ đây bờ môi mỏng đã sung huyết, đỏ mọng, mang theo vẻ quyến rũ. Vân An nhìn chằm chằm không rời, Tần Tranh vì không nghe thấy động tĩnh từ nàng nên khẽ hé mắt một chút, định nhìn Vân An, nhưng lại bắt gặp ánh sáng lờ mờ hắt ra từ bệnh viện tâm thần phía trước.

Giọng của Tần Tranh cũng đều đều theo tác dụng của thuốc mỡ, cô hỏi Vân An: "Sau khi rời khỏi đây, cậu vẫn luôn ở Thượng Kinh sao?"

Vậy có phải, họ đã có cơ hội gặp mặt nhau không?

Vân An nhìn chằm chằm môi Tần Tranh đến nỗi ngẩn người, không nghe thấy câu hỏi của cô.

Tần Tranh nhíu mày: "Vân An?"

Cô đưa tay ra, vừa lúc chạm vào vai Vân An. Vân An hoàn hồn: "À."

Sắc mặt Tần Tranh càng lúc càng bình tĩnh.

Má Vân An lại càng lúc càng nóng lên, nóng đến phát đỏ. Nàng nhìn Tần Tranh: "Cậu nói gì?"

Tần Tranh hỏi lại một lần nữa.

Vân An nói: "Mình đã đến Trường Hồ."

Phải rồi.

Sao cô lại quên mất.

Nàng đã ở Trường Hồ lâu như vậy mà.

Thế nhưng.

Tần Tranh hỏi: "Vậy sao cậu lại quay về?"

Vân An nhìn về phía trước, nói: "Thân phận bị lộ, nên mình quay về đây."

Lần này Tần Tranh từ từ mở mắt ra, lớp thuốc mỡ trên mí mắt vẫn chưa ngấm vào da, mỏng manh một lớp như sương mờ che phủ lông mi cô. Tần Tranh nhìn cái gì cũng thấy mờ ảo, nhưng cô vẫn nhìn về phía bệnh viện trước mặt.

Lần này quay về đây.

Chắc chắn không chỉ đơn thuần là quay về.

Tần Tranh nhắm mắt lại, nén xuống vết thương đang rách toạc rỉ máu trong lòng, hỏi: "Tại sao rời khỏi đây, cũng không liên lạc với mình?"

"Bởi vì..." Vân An không che giấu, nàng nói thật: "Bởi vì mình biết, mình không thể quay về được nữa."

Khóe mắt Tần Tranh rịn ra nước.

Lần này cảm xúc bình lặng mà kéo dài, Vân An quay đầu nhìn Tần Tranh, đưa tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt cô. Đầu ngón tay nàng nóng hổi, truyền hơi ấm lên làn da Tần Tranh, khiến đuôi mắt cô càng thêm ửng đỏ. Vân An nói: "Tranh Tranh, rất nhiều lời cậu mắng đều đúng, mình chính là đồ khốn. Những chuyện này, trước đây mình chưa từng nghĩ sẽ nói cho cậu biết."

Tần Tranh cảm nhận nhiệt độ từ ngón tay nàng đang áp trên má mình, nhiệt độ ấy có thể thiêu đốt tất cả. Cô hỏi: "Tại sao?"

Vân An nói: "Mình không muốn làm cậu đau lòng."

Tần Tranh im lặng một lúc, bình tĩnh nói: "Vậy bây giờ sao lại nói cho mình biết?"

Vân An nhìn cô: "Mình muốn cậu phải đau lòng."

Nàng đúng là khốn nạn.

Một kẻ khốn nạn to xác.

---

Tác giả có lời muốn nói:

Tần Tranh: Khốn nạn!

Vân An: Nghe như tiếng trời.

Tần Tranh:...

---

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Sống lại
Chương 2: Cõng mình
Chương 3: Hạc giấy
Chương 4: Nói lý
Chương 5: Giằng co
Chương 6: Ảnh đại diện
Chương 7: Nóng ran
Chương 8: Mì sợi
Chương 9: Bị cắn
Chương 10: Nét chữ
Chương 11: Không trả
Chương 12: Ôm
Chương 13: Tai
Chương 14: Hôn môi
Chương 15: Không được
Chương 16: Trà sữa
Chương 17: Đăng ký
Chương 18: Nhào vào
Chương 19: Nắm chặt
Chương 20: Cái tủ
Chương 21: Ngượng ngùng
Chương 22: Ôm mình
Chương 23: Đỏ mắt
Chương 24: Phim điện ảnh
Chương 25: Đắng chát
Chương 26: Thích
Chương 27: Uống rượu
Chương 28: Trả lại
Chương 29: Chia tay
Chương 30: Không tới
Chương 31: Vị trí
Chương 32: Lung lay
Chương 33: Bạn bè
Chương 34: Tố cáo
Chương 35: Suất
Chương 36: Bắt nạt
Chương 37: Là em
Chương 38: Phụ huynh
Chương 39: Từng hôn
Chương 40: Chóp mũi
Chương 41: Hôn lấy
Chương 42: Quen thuộc
Chương 43: Thật giả
Chương 44: Giao lưu
Chương 45: Nằm mơ
Chương 46: Mau tới đây
Chương 47: Hôn chùa
Chương 48: Kẹo nổ
Chương 49: Nhà mình
Chương 50: Kẻ mù
Chương 51: Đồ lót
Chương 52: Bao cát
Chương 53: Có thể
Chương 54: Đỡ lấy
Chương 55: Nắm tay
Chương 56: Ôm chặt
Chương 57: Hôn mình
Chương 58: Đã hôn
Chương 59: Cau mày
Chương 60: Bưu kiện
Chương 61: Không phải
Chương 62: Cảm ơn
Chương 63: Vẫn là
Chương 64: Mùi hương
Chương 65: Báo cáo
Chương 66: Lừa cậu đấy
Chương 67: Mình sợ
Chương 68: Tin tức
Chương 69: Cắn cô
Chương 70: Một chút
Chương 71: Chúc ngủ ngon
Chương 72: Chết ngạt
Chương 73: Ngồi xe
Chương 74: Không có người
Chương 75: Tìm người
Chương 76: Cõng cậu
Chương 77: Mãi mãi
Chương 78: Già rồi
Chương 79: Bao lì xì
Chương 80: Không mặc
Chương 81: Gặp mặt
Chương 82: Sợ hãi
Chương 83: Dìu
Chương 84: Heo con
Chương 85: Lặng lẽ
Chương 86: Bất đắc dĩ
Chương 87: Nhớ cậu
Chương 88: Nghe lời
Chương 89: Sớm hơn
Chương 90: Tin
Chương 91: Vỡ nát
Chương 92: Nhíu mày
Chương 93: Rối loạn
Chương 94: Bật lại
Chương 95: Mong chờ
Chương 96: Là chị
Chương 97: Đánh rơi
Chương 98: Mình ở đây
Chương 99: Ngủ khỏa thân
Chương 100: Mở cửa
Chương 101: Món quà
Chương 102: Cẩn thận
Chương 103: Nhìn quen mắt
Chương 104: Lừa tới
Chương 105: Tiếc nuối
Chương 106: Về nhà
Chương 107: Sao vậy
Chương 108: Ngủ
Chương 109: Hai giây
Chương 110: Sữa bò
Chương 111: Bịa đặt
Chương 112: Ngước mắt
Chương 113: Được thôi
Chương 114: Rời đi
Chương 115: Thế mới phải chứ
Chương 116: Rất nhanh
Chương 117: Trở về
Chương 118: Mất tích
Chương 119: Sớm một chút
Chương 120: Người mới
Chương 121: Biết rồi
Chương 122
Chương 123: Chột dạ
Chương 124
Chương 125: Ai vậy?
Chương 126
Chương 127: Điện thoại
Chương 128: Cùng nhau
Chương 129
Chương 130: Thấu xương
Chương 131: Bị thương
Chương 132: Tập tễnh
Chương 133: Đã từng đến
Chương 134: Nói chuyện
Chương 135: Nước ấm
Chương 136
Chương 137: Tranh Tranh
Chương 138: Giấu đi
Chương 139: Không về
Chương 140: Sắc màu
Chương 141: Ảnh đại diện
Chương 142: Tới rồi
Chương 143: Đỏ thẫm
Chương 144: Vi diệu
Chương 145: Không đi
Chương 146: Cắt đứt
Chương 147: Gió lạnh
Chương 148
Chương 149: Màn hình chờ
Chương 150: Tìm con
Chương 151: Cứng họng
Chương 152
Chương 153: Người nhà
Chương 154
Chương 155
Chương 156: Sủi cảo
Chương 157: Lời nói dối
Chương 158: Tâm Nguyện
Chương 159: Sớm ngày
Chương 160
Chương 161: Nhớ cậu ấy
Chương 162: Yếu ớt
Chương 163: Hoa gạo
Chương 164: Phía sau
Chương 165: Sức trâu
Chương 166: Rất mềm
Chương 167: Để mình đi
Chương 168: Phòng riêng
Chương 169: Chắc là
Chương 170: Ngổn ngang
Chương 171: Thói quen
Chương 172: Một người
Chương 173: Tận trời mây
Chương 174
Chương 175: Cảm cúm
Chương 176: Chuông gió
Chương 177: Cơ hội
Chương 178
Chương 179
Chương 180: Hóa đá
Chương 181: Bế
Chương 182: Nanh vuốt
Chương 183: Khốn nạn
Chương 184: Cánh hoa
Chương 185: l**m rồi
Chương 186: Cảm giác tay
Chương 187: Không hay đâu
Chương 188: Kéo lại
Chương 189: Cử động
Chương 190: Nói dối
Chương 191: Kết thúc (H)
Chương 192: Nghỉ ngơi
Chương 193: Bàn về cậu
Chương 194: Nóng rát
Chương 195: Đáng yêu
Chương 196: Vào
Chương 197: Đừng
Chương 198: Tắm rửa
Chương 199: Muốn chơi
Chương 200: Thua rồi
Chương 201: Dải lụa
Chương 202
Chương 203: Tự mình (H)
Chương 204: Sến
Chương 205: Cậu là
Chương 206: Kỳ lạ
Chương 207
Chương 208
Chương 209: Lần sau
Chương 210
Chương 211: Ngoài cửa
Chương 212: Thành toàn
Chương 213: Không đau
Chương 214: Lặng im
Chương 215: Lỡ nhau
Chương 216: Nóng ran (H)
Chương 217: Mốc thời gian
Chương 218: Không được
Chương 219: Nắm chặt
Chương 220: Sắp
Chương 221: Tin tức
Chương 222
Chương 223: Ngoài cửa sổ
Chương 224
Chương 225: Dạo phố
Chương 226: Nhăn nhó
Chương 227: Vụng về
Chương 228: Bình thường
Chương 229: Bệnh viện
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233: Lắp bắp
Chương 234: Dẫn lối
Chương 235: Chanh
Chương 236: Run rẩy
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240: Kết thúc
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thư Tình - Ngư Sương
Chương 183: Khốn nạn

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 183: Khốn nạn
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...