Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thư Tình - Ngư Sương

Chương 240: Kết thúc

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong phòng thỉnh thoảng lại vang lên giọng nói: "Đừng khóc nữa."

Vân An mạnh miệng: "Mình không có khóc."

Tần Tranh nói: "Cậu khóc lâu lắm rồi, người khác nhìn thấy còn tưởng mình chết nữa."

Vân An:...

Nàng nức nở một tiếng rồi khựng lại, trừng mắt nhìn Tần Tranh. Tần Tranh quay mặt đi, không phục: "Cậu còn lườm mình hả? Vô lý hết sức, mình là bệnh nhân đó nha!"

Vân An nói: "Biết rồi biết rồi."

Tần Tranh: "Giờ cậu có ý gì? Chê mình hả? Hết kiên nhẫn với mình rồi phải không? Vân An, cậu thay đổi rồi, trước đây cậu đâu có như vậy."

Vân An:...

Thấy dáng vẻ nàng xìu xuống, cả người Tần Tranh khoan khoái, át luôn cả cảm giác đói bụng và cơn đau sau lưng. Cuối cùng, Tần Tranh nhớ ra điều gì đó: "Dì của cậu, bọn họ bắt được người chưa?"

Vân An nói: "Bắt được rồi."

Tần Tranh ngạc nhiên: "Lão Miêu kia cũng bắt được rồi sao?"

Cô đúng là rất muốn tận mắt xem thử đó là người phụ nữ như thế nào.

Vân An nói: "Bà ta tự sát rồi."

Tần Tranh sững sờ: "Hả?"

Bầu không khí lập tức chìm vào im lặng.

Tần Tranh nói: "Bà ta, chết dứt khoát vậy sao?"

Vân An: "Như vậy mới có thể bảo vệ Lâm Kinh Lạc."

Tần Tranh nhìn nàng với vẻ khó hiểu. Vân An nói: "Dì mình lừa bà ta, nói Lâm Kinh Lạc đã được cứu sống và đang bị giữ làm con tin để ép bà ta ra mặt. Bà ta tự sát là để bảo vệ Lâm Kinh Lạc."

Tần Tranh nói: "Mình không..."

Vân An nói: "Bà ta chết rồi, rất nhiều chuyện sẽ không còn bằng chứng. Vô số việc Lâm Kinh Lạc làm đều do bà ta thu dọn hậu quả, không có bà ta, Lâm Kinh Lạc có thể phủi sạch rất nhiều chuyện."

Tần Tranh nói: "Không phải mọi người đã cứu ba cô ta sao?"

Vân An nói: "Ba cô ta không thể nói, không nghe được, mắt cũng mù, bây giờ chỉ còn lại một hơi tàn. Lâm Kinh Khước đã nhận hết mọi tội lỗi, bao gồm cả chuyện bệnh viện tâm thần và chuyện của ba cô ta."

Tần Tranh nói: "Vậy là không trị tội được Lâm Kinh Lạc?"

Vân An nói: "Cũng không hẳn, chị mình có bằng chứng."

Là của Kỳ Nhĩ Lam đưa.

Nhưng lúc đàm phán với cảnh sát, lão Miêu không hề biết cảnh sát đã nắm trong tay toàn bộ chứng cứ của nhà họ Lâm.

Tần Tranh im lặng.

Vân An hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?"

Tần Tranh nói: "Mình cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa. Tại sao họ lại phải làm những chuyện này?"

Nhìn vẻ mặt mờ mịt của Tần Tranh, Vân An đưa tay xoa xoa mái tóc cô. Tần Tranh nói: "Bóng dầu vậy mà cậu cũng xoa được."

"Không sao."

Vân An nói: "Đâu có dầu đâu."

Tần Tranh nói: "Vân An, trong mắt cậu, có phải mình là tiên nữ không?"

Vân An bật cười: "Không phải."

Tần Tranh muốn nhéo nàng, nhưng Vân An đã né được. Tần Tranh nói: "Cậu ngồi xích qua đây một chút."

Vân An: "Chi vậy?"

Tần Tranh nói: "Thì cậu cứ ngồi xích qua đây một chút đi!"

Vân An đành chịu, ngồi xuống mép giường. Tần Tranh kéo tay nàng, nói: "Cậu biết không, lúc trúng đạn, mình thật sự nghĩ bản thân sắp chết rồi. Khi đó mình đang nghĩ, tiêu rồi, mình chết rồi không lẽ phải bám theo cậu cả đời sao?"

Vân An:...

Tần Tranh: "Giống như kiếp trước cậu vẫn luôn đi theo mình vậy."

Vân An: "Vậy thì đến lúc đó mình sẽ tìm bạn gái khác."

Tần Tranh: "Cậu dám! Mình đánh chết cậu!"

Vân An: "Đương nhiên là không dám rồi."

Tần Tranh bật cười thành tiếng.

Vân An: "Tranh Tranh ơi."

Tần Tranh: "Hửm?"

Vân An: "Tranh Tranh à."

Tần Tranh thấy phiền, không thèm lên tiếng. Điện thoại Vân An rung lên, Tần Tranh liếc nhìn màn hình, là Cừ Lạc Lạc gọi tới. Vân An nghe máy, Cừ Lạc Lạc nói: "Vân An? Người nhà cậu đến ăn cơm hả?"

Vân An xin nghỉ gần nửa tháng, các bạn học đều thắc mắc chuyện gì đã xảy ra, không ai biết Vân An đi đâu, làm gì. Tin nhắn bạn bè gửi cho nàng đều như đá chìm đáy biển. Cũng không phải Vân An không muốn trả lời, nhưng Tần Tranh chưa tỉnh, nàng ngoài việc nghe điện thoại của Vân Thụy và Vân Kính Thư ra, thời gian còn lại rất ít khi chạm vào điện thoại.

Cừ Lạc Lạc thấy thẻ của Vân An thì rất ngạc nhiên, nên lập tức gọi cho nàng.

Vân An nói: "Ừm, là người nhà mình."

Cừ Lạc Lạc: "Là ba mẹ cậu hả?"

Vân An nói: "Cũng coi như vậy, là ba mẹ bạn gái mình."

Cừ Lạc Lạc "Ồ" một tiếng, kéo dài giọng: "Hiểu rồi hiểu rồi, mình nhất định sẽ sắp xếp chu đáo cho cậu."

Vân An nói: "Cảm ơn nhé."

Cừ Lạc Lạc nói: "Khách sáo gì chứ, mà dạo này cậu làm gì thế?"

"Mình đang ở bệnh viện." Vân An nói: "Xin lỗi, mấy hôm nay bận quá, không có thời gian trả lời tin nhắn của các cậu."

Cừ Lạc Lạc: "Cậu không sao là tốt rồi."

Vân An nói: "Không sao."

Cừ Lạc Lạc nói: "Vậy mình ra tiếp mấy dì đây."

Vân An mỉm cười, đặt điện thoại xuống. Thấy Tần Tranh nhìn sang, nàng chủ động giải thích: "Cừ Lạc Lạc đó."

Tần Tranh hỏi: "Cậu ấy gọi điện chi vậy?"

Vân An nói: "Không phải dì đến đó ăn cơm sao?"

Tần Tranh dường như nhớ ra, nói: "Mình thèm món cá nướng quán nhà cậu ấy ghê."

Vân An nói: "Đợi cậu có thể ăn được, mình sẽ mua mang về."

Tần Tranh nói: "Mình còn muốn ăn tôm nữa."

Vân An gật đầu.

Tần Tranh kể tên một loạt các món ăn. Vân An nói: "Cậu đói thật rồi."

Buổi tối, Khương Nhược Ninh và Thời Tuế lại đến. Mấy ngày nay Khương Nhược Ninh không phải ngủ ở ký túc xá, biết mẹ mình đến, vừa tan học là cô hớn hở chạy qua ngay. Khương Cầm ngồi trên sô pha trong phòng bệnh, nói với cô: "Đi học cho tử tế, có nghe không?"

Khương Nhược Ninh nói: "Mẹ, giờ đâu phải cấp ba nữa mà còn học hành tử tế."

"Không phải cấp ba thì sao? Đi học vẫn là con đường duy nhất của con." Khương Cầm nói: "Bớt làm mẹ lo đi."

Khương Nhược Ninh nói: "Dạ con biết rồi mẹ." Cô ôm lấy Khương Cầm: "Đúng rồi mẹ, mẹ biết chuyện của Tranh Tranh và Vân An chưa?"

Cô dò hỏi Khương Cầm.

Sắc mặt Khương Cầm hơi trầm xuống, nói: "Con muốn nói gì?"

Khương Nhược Ninh: "Dạ không có gì, con muốn nghe thử cách nhìn của mẹ, mẹ thấy hai cậu ấy..."

Khương Cầm nói: "Nhược Ninh, chuyện nhà người ta, con bớt xen vào đi."

Khương Nhược Ninh bị một câu của mẹ chặn họng, bèn cúi đầu. Khương Cầm nói: "Được rồi, mấy ngày nay con không ở trường, vậy ở đâu?"

"Ở nhà một người bạn ngoài trường ạ."

Khương Cầm: "Diệp Dư?"

Khương Nhược Ninh ngập ngừng gật đầu: "Dạ."

"Đừng có lúc nào cũng làm phiền người ta." Khương Cầm nói: "Khi nào thì đổi được ký túc xá?"

"Dạ chắc là tuần sau." Khương Nhược Ninh nói: "Tuần sau là con có thể đổi phòng mới rồi."

Khương Cầm nói: "Đến lúc đó mẹ qua..."

"Không cần đâu mẹ." Khương Nhược Ninh nói: "Mẹ đừng chạy đi chạy lại, đổi ký túc xá cũng không phải chuyện gì to tát, con mang đồ qua là được."

Khương Cầm: "Con dọn một mình à?"

Khương Nhược Ninh nói rất tự nhiên: "Con nhờ bạn."

"Diệp Dư?" Đôi mi thanh tú của Khương Cầm nhíu lại, nhìn Khương Nhược Ninh. Khương Nhược Ninh nói: "Diệp Dư cũng được mà."

Khương Cầm nhìn cô chằm chằm.

Khương Nhược Ninh bị mẹ nhìn đến nỗi sởn gai ốc: "Mẹ, mẹ sao thế?"

Khương Cầm nói: "Con và Diệp Dư..."

Vốn dĩ bà không nghĩ nhiều, nhưng chuyện của Tần Tranh và Vân An đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho bà, khiến bà không thể không nghĩ nhiều. Khương Nhược Ninh bật cười: "Mẹ! Mẹ nói cái gì vậy!"

Thấy thái độ đó của Khương Nhược Ninh, Khương Cầm thở phào: "Không phải là tốt rồi."

Khương Nhược Ninh nói: "Mẹ, mẹ lo lắng thế làm gì? Lỡ như con với Diệp Dư ở bên nhau, giờ cậu ấy kiếm được nhiều tiền thế này, con kiếm bộn..."

"Nói bậy bạ gì đó!" Khương Cầm hiếm khi trách mắng cô, giọng bà lúc này lạnh hẳn, vô cùng không vui, khiến mọi người trong phòng bệnh đều chú ý tới. Sắc mặt Khương Cầm trông không được tốt lắm. Khương Nhược Ninh vội nói: "Con giỡn thôi mà."

"Không buồn cười chút nào." Khương Cầm nói: "Con lớn từng này rồi, cái gì nên nói và cái gì không nên nói, con không rõ sao?"

Khương Nhược Ninh bĩu môi: "Dạ con biết rồi mẹ."

Buổi tối Khương Cầm kéo Khương Nhược Ninh ra khách sạn gần bệnh viện ở một đêm. Tần Quế Lan vốn định đưa bà đến căn hộ Vân An thuê, nhưng Khương Cầm sống chết không chịu, nói ở đó chỉ có hai phòng, lỡ Vân An về thì bất tiện. Mặc cho Vân An nói cả trăm lần là tối nay nàng sẽ không về, Khương Cầm vẫn không đi.

Tần Quế Lan biết bà cố chấp, nhưng không ngờ lại cố chấp đến mức này. Tần Quế Lan đành chịu, chỉ có thể đưa Khương Cầm đến khách sạn ổn định trước.

Lúc về đã là hơn 9 giờ tối.

Một mình Vân An ở lại bệnh viện.

Tần Tranh nhìn nàng chạy tới chạy lui, nói: "Dì Khương cố chấp như vậy sao?"

Vân An nói: "Dì ấy hơi cố chấp một chút."

Tần Tranh nói: "Hồi đi học, có một bạn thường rủ bọn mình đến nhà bạn ấy chơi. Có lần dì Khương đến đón bọn mình về. Từ lần đó trở đi, dì không cho Nhược Ninh đến nhà bạn kia nữa. Dù cho Nhược Ninh khóc lóc ầm ĩ thế nào, dì Khương cũng không đồng ý. Sau này, có một cuối tuần, nhân lúc dì Khương không có nhà, bọn mình chạy đến nhà bạn kia chơi. Dì Khương biết được, liền đánh Nhược Ninh một trận rất nặng. Dì ấy nói với Nhược Ninh rằng ba mẹ người ta không hề chào đón cậu ấy, bởi vì Nhược Ninh không có ba, họ lúc nào cũng chê cười, ỷ Nhược Ninh còn nhỏ rồi nói những lời rất khó nghe trước mặt cậu ấy. Nhược Ninh không hiểu, nhưng sớm muộn gì cậu ấy cũng sẽ lớn, sớm muộn gì cũng sẽ hiểu được."

"Sự cố chấp của dì Khương, có một phần là muốn bảo vệ Nhược Ninh."

"Chỉ là dì ấy quá cực đoan thôi."

Vân An dường như đã hiểu, nàng gật gù.

Tần Tranh nhìn nàng, hỏi: "Cậu có thấy mẹ mình cũng rất cực đoan không?"

Vân An nói: "Không có."

Tần Tranh nói: "Kiếp trước mình với mẹ cãi nhau bao nhiêu lần, cậu không thấy vậy à?"

Vân An nói: "Đó là vì dì biết, mình không xứng. Dì chỉ không muốn cậu bị tổn thương mà thôi."

Tần Tranh nói: "Cũng phải, cậu đúng là đồ khốn."

Vân An bật cười.

Tần Tranh ngẩng đầu: "Mình cũng là đồ khốn luôn."

Vân An liếc nhìn cô.

Tần Tranh nói: "Chúng ta là một cặp trời sinh."

Vân An chưa từng nghe ai tự mắng mình mà lại bảo là trời sinh một cặp. Nàng dở khóc dở cười, giúp Tần Tranh đắp lại chăn, nói: "Ngủ nhé?"

Tần Tranh nói: "Ngủ nhiều quá rồi, không ngủ được."

Vân An: "Vậy cậu muốn làm gì?"

Tần Tranh nói: "Muốn nghe cậu nói chuyện."

Vân An nắm lấy tay Tần Tranh, tựa vào mép giường, một tay chống cằm, nhìn cô: "Nói gì giờ?"

Tần Tranh nhìn thẳng vào mắt nàng: "Muốn nói gì thì nói cái đó."

Vân An nói: "Vậy cậu mau khỏe lại đi."

Tần Tranh trêu chọc: "Khỏe lại để làm gì? Muốn ngủ với mình à?"

Vân An không nghĩ xa xôi, nhưng cũng bị cô chọc cười, bèn gật đầu: "Ừm."

Tần Tranh: "Biết ngay suy nghĩ của cậu không đứng đắn mà! Viết cho mình bản kiểm điểm năm ngàn chữ!"

Vân An nói: "Được."

Thấy nàng đồng ý sảng khoái như vậy, Tần Tranh nói: "Một vạn chữ!"

Vân An gật đầu: "Được luôn."

Tần Tranh bật cười thành tiếng: "Cậu bị thần kinh à?"

Vân An cũng cười cùng cô.

Trong phòng vang lên tiếng thì thầm ríu rít, không biết hai người đã trò chuyện bao lâu, nhưng lúc Tần Tranh mở mắt ra thì Vân An đã ngủ thiếp đi. Mấy ngày nay chắc nàng đã mệt lắm, nên ngủ rất say. Tần Tranh cố gỡ tay mình ra khỏi lòng bàn tay Vân An, mà nàng cũng không hề hay biết. Ngón tay cô lướt qua gò má Vân An, dưới mi mắt nàng hiện lên sắc thâm nhàn nhạt, quầng thâm mắt rất nặng. Vừa nãy còn cứng miệng nói không buồn ngủ, nếu không phải Tần Tranh giả vờ ngáp, nói muốn đi ngủ, chắc Vân An còn muốn nói chuyện với cô tiếp.

Thật sự sợ nàng luôn.

Chỉ biết chăm sóc người khác, chứ không biết chăm sóc bản thân mình.

Tần Tranh dùng ngón tay vén lọn tóc mai của nàng ra sau tai, tỉ mỉ ngắm nhìn.

Cũng không biết đã nhìn bao lâu, toàn bộ thế giới dường như đều tĩnh lại. Mi mắt Tần Tranh trĩu xuống, cô nắm lấy tay Vân An chìm vào giấc ngủ. Đột nhiên bị tiếng gõ cửa đánh thức, Tần Tranh còn tưởng là tiếng gõ cửa trong mơ, lúc tỉnh lại mới phát hiện không phải, thật sự có người đang gõ cửa.

Tần Tranh mò lấy điện thoại, liếc nhìn thời gian.

Hơn 4 giờ sáng.

Y tá kiểm tra phòng sao?

Tần Tranh đang ngờ vực thì nghe thấy giọng nói quen thuộc ngoài cửa: "Có phải vẫn đang nghỉ ngơi không?"

"Vậy chúng ta về thôi."

"Nhìn một cái đi, cho yên tâm."

Tần Tranh nhận ra một trong hai giọng nói là Vân Thụy.

Cô cất tiếng: "Mời vào."

Quay đầu nhìn, Vân An không có dấu hiệu tỉnh lại. Nàng đã quá mệt mỏi, tinh thần luôn căng thẳng, mãi đến khi Tần Tranh tỉnh lại mới hoàn toàn thả lỏng, ngủ một giấc thật say. Vân Thụy đẩy cửa, cùng Vân Kính Thư bước vào. Trông Vân Kính Thư không giống bị thương, Tần Tranh khẽ thở phào, ngoan ngoãn chào hỏi: "Dì, chị."

Hơi ngại.

Sao Vân An còn chưa tỉnh dậy?

Tần Tranh véo cánh tay Vân An, nhưng nàng ngủ say quá, không hề nhúc nhích.

Còn nói là tối sẽ bảo vệ cô, trông chừng cô cơ đấy.

Tần Tranh nghiến răng đến phát đau. Thấy không lay nổi Vân An, cô vội vuốt lại mái tóc, hận không thể tìm một miếng vải che mình lại, bây giờ cô chắc chắn là lôi thôi lếch thếch chết đi được. Tần Tranh rất muốn khóc.

Vân Kính Thư tiến lại gần cô một chút, hỏi: "Em đỡ hơn chưa?"

Thật ra, trông hai người họ cũng không sạch sẽ gì cho lắm, quần áo vẫn còn dính vết bụi đất, cứ như vừa từ trong khói đặc chui ra. Quần áo cũng chưa thay, tóc tai hơi rối. Vân Thụy thấy Tần Tranh nhìn sang, liền giải thích: "Bọn dì đưa một người lên đây, lát nữa là phải về ngay."

Thật ra, Vân Thụy và Vân Kính Thư vốn dĩ không nên qua đây, nhưng bọn họ lo cho Vân An và Tranh Tranh, nên vẫn tới.

Lúc đến cửa bệnh viện, Vân Kính Thư mới nhớ ra mình chưa tắm rửa, thay quần áo. Vân Thụy nói: "Cũng không phải Tranh Tranh chưa từng gặp chúng ta, nhìn một cái rồi về ngay."

Lúc này Vân Kính Thư mới chịu đi vào.

Tần Tranh nói: "Hai người ngồi đi ạ."

Vân Kính Thư nói: "Không cần đâu, em thế nào rồi? Chị nghe Vân An nói ca phẫu thuật của em rất thành công."

Tần Tranh gật đầu, nói: "Dạ Vân An vẫn không tỉnh, cậu ấy đã mệt quá rồi."

"Không sao, cứ để em ấy ngủ đi." Vân Kính Thư nói: "Mấy ngày nay chắc em ấy cũng không ngủ được giấc nào yên ổn."

Tần Tranh nghe vậy thì đau lòng, cũng không quấy nàng nữa, mặc kệ nàng nằm sấp ngủ. Vân Thụy nhìn Tần Tranh: "Con không sao là tốt rồi, những chuyện khác cứ giao cho dì Diêu của con, dì đã báo với dì ấy rồi."

"Dạ." Tần Tranh vừa định nói gì đó thì nghe thấy tiếng "ùng ục", không biết là của Vân Kính Thư hay Vân Thụy, bụng đói đến mức kêu lên. Vân Kính Thư nói: "Vậy không có gì..."

Tần Tranh nói: "Ở kia có cơm với thức ăn, còn có trái cây nữa. Chị, dì, nếu hai người không chê, cứ ăn tạm lót dạ đi ạ."

Vân Kính Thư nhìn Vân Thụy.

Vốn dĩ họ định đến thăm một chút rồi đi ăn sáng, sau đó quay về. Từ sáng bận rộn đến giờ, hai người chỉ mới ăn một tô mì với một cái bánh mì, lại còn lái xe lâu như vậy, đúng là hơi đói.

Tần Tranh thấy hai người do dự, bèn nói: "Cơm canh đều còn mới ạ, vừa mới gói về hồi tối, con..."

Nói rồi, cô còn định ngồi dậy. Vân Kính Thư giật mình, nói: "Đừng cử động lung tung, dì với chị tự lấy được."

Tần Tranh nói: "Dạ bên ngoài có lò vi sóng."

Thấy vậy, Vân Kính Thư đành phải đi đến chỗ để hộp cơm. Có cơm, có thức ăn, có canh, mà còn đúng hai phần, người không biết còn tưởng Tần Tranh chuẩn bị cho họ. Tần Tranh giải thích: "Bữa tối em gọi cho bạn em, mà các bạn ấy không ăn."

Là đồ ăn mang từ quán ăn tư gia của nhà Cừ Lạc Lạc về, mang cho Thời Tuế và Khương Nhược Ninh mỗi người một phần, nhưng hai người họ vì chuyện của Khương Cầm mà não lòng, một miếng cũng không đụng.

Vân Kính Thư nói: "Vậy dì với chị không khách sáo nhé."

Tần Tranh nhìn chị rón rén đi ra cửa hâm cơm. Vân Thụy đi đến bên giường cô, nói: "Trên người còn đau lắm không con?"

"Dạ cũng ổn." Tần Tranh nói: "Đói quá nên con cũng không thấy đau nữa."

Vân Thụy: "Đợi khi nào ăn được thì phải bồi bổ cho tốt, con gầy đi nhiều rồi."

Tần Tranh gật đầu.

Vân Thụy nói: "Có phải bị dọa sợ rồi không?"

Tần Tranh nhìn dì, tuy không muốn thừa nhận, nhưng lần này cô thật sự sợ muốn chết. Chuyện Tần Tranh chưa bao giờ nghĩ tới cứ thế xảy ra, mà còn xảy ra với chính cô. Dù đã lo lắng vạn lần cho sự an nguy của Vân An, nhưng cô thật sự chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị cuốn vào. Cô rõ ràng đã né tránh hết mức có thể, vậy mà vẫn bị đụng phải.

Cô cười khổ: "Thật ra ban đầu con cũng không sợ lắm."

Có lẽ vì ban đầu chỉ có Lâm Kinh Khước và Lâm Kinh Lạc, trong tiềm thức, cô luôn cảm thấy hai người này sẽ không làm gì mình. Dù bị Lâm Kinh Khước đánh rồi đá hai cước, cô vẫn cảm thấy, Lâm Kinh Khước chắc sẽ không giết mình đâu.

Nhưng khi thấy họng súng, vũ khí lạnh như băng, đạn bay sượt qua tai.

Cô thật sự...bây giờ nghĩ lại vẫn còn run.

Tần Tranh cười: "Bây giờ thì con sợ lắm."

Vân Thụy nói: "Tranh Tranh, con đã rất dũng cảm."

Tần Tranh ngại ngùng.

Vân Thụy nói: "Đúng rồi, còn một chuyện nữa, Diêu Chiêu nói với con chưa? Là chuyện về Hạ Kinh Mặc."

"Hạ Kinh Mặc?" Tần Tranh nhớ, thật ra hôm đó cô đã định hỏi Lâm Kinh Lạc, nhưng câu "Không có" của cô ta đã chặn họng cô, khiến cô không hỏi ra được. Tần Tranh ngờ vực: "Đúng là do Lâm Kinh Lạc làm sao ạ?"

Vân Thụy nói: "Không phải, là Lâm Kinh Khước."

"Dạ?" Tần Tranh thắc mắc: "Lâm Kinh Khước?"

"Lâm Kinh Khước đã thừa nhận là cô ta làm. Bởi vì lúc thi đấu, cô ta gặp được bạn học của Hạ Kinh Mặc, nghe được từ miệng Hạ Kinh Mặc một số chuyện về con."

Tần Tranh: "Dạ chờ, chờ đã, chuyện của con?"

Vân Thụy giải thích: "Bịa đặt chuyện của con và cô ta."

Tần Tranh:...

Cô lập tức hiểu ra điều gì đó.

Cái con người này thật là!

Vân Thụy nói: "Con đừng lo, tuy bây giờ Hạ Kinh Mặc vẫn chưa tỉnh, nhưng chúng ta vẫn có thể truy cứu trách nhiệm của cô ta theo pháp luật."

Ít nhất là ở trường của Hạ Kinh Mặc, nhất định phải trả lại sự trong sạch cho Tần Tranh.

Tần Tranh nói: "Dạ con cảm ơn dì."

Cửa bị đẩy ra, Vân Kính Thư xách túi đi vào. Tần Tranh nói: "Dì, hai người ăn trước đi ạ."

Vân Kính Thư nói: "Vậy dì với chị không khách sáo nhé."

Tần Tranh cười: "Với em mà còn khách sáo gì chứ."

Vân Thụy nói: "Vậy được, dì đi ăn cơm trước."

Vân Kính Thư đặt cơm canh lên bàn trà, thơm quá. Tần Tranh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giả vờ không đói. Vân Kính Thư và Vân Thụy ăn cơm rất nhanh, vài ba miếng là xong. Lúc Tần Tranh quay đầu lại thì thấy họ đã ăn gần xong rồi.

Tần Tranh thán phục.

Vân An thì có sức trâu.

Hai người này thì có dạ dày trâu.

Sao có thể ăn nhanh như vậy.

Ăn xong, Vân Kính Thư thu dọn hộp cơm, nói: "Dì, để con đi rửa cho."

"Con nghỉ một lát đi." Vân Thụy nói: "Lái xe lâu như vậy, chắc con mệt lắm rồi. Con chợp mắt chút đi, dì rửa xong sẽ gọi con."

Vân Kính Thư không khách sáo với dì, hai người trước nay luôn phân công rõ ràng. Nghe Vân Thụy nói vậy, Vân Kính Thư cũng không phản bác: "Dạ."

Lát nữa cô còn phải lái xe, cần phải dưỡng sức.

Vân Thụy xách hộp cơm đi ra ngoài. Tần Tranh nói: "Chị ơi, bên kia có chăn."

"Không sao." Vân Kính Thư nói: "Chỉ chợp mắt vài phút thôi, không cần chăn đâu."

Tần Tranh không nói gì thêm.

Vài phút mà Vân Kính Thư nói.

Biến thành mười mấy phút.

Hai mươi mấy phút.

Tần Tranh nhìn Vân Thụy, người vốn định gọi Vân Kính Thư dậy, cũng đang dựa vào sô pha ngủ mất. Có lẽ vụ án đã được phá, hai người đều thả lỏng, nên tư thế ngủ cũng vô cùng thư thái. Vân Thụy vốn định bảo Vân Kính Thư chợp mắt thêm một lát, dạo này chị mệt quá rồi, kết quả là dì cũng ngủ thiếp đi luôn.

Tần Tranh nhìn hai người ngủ say trên sô pha, và Vân An đang nằm sấp ngủ bên mép giường.

Cô cảm thấy, họ đúng là người một nhà.

Chân trời dần hửng sáng, ánh sáng yếu ớt xuyên qua cửa sổ chiếu vào, đồ đạc trong phòng đã hiện lên đường nét, bắt đầu rõ ràng hơn.

Tần Tranh đã ngủ liên tục mấy ngày, nên không hề buồn ngủ. Cô mở to mắt nhìn mặt trời yếu ớt ngoài cửa sổ đã tụ lại thành vầng sáng, giống như ngọn lửa, bùng cháy ngoài cửa sổ rồi lan vào trong phòng, lan đến bệ cửa sổ, lan xuống mặt đất, lan đến bàn trà, lan đến sofa.

Lan đến, trên người Vân Thụy và Vân Kính Thư.

Phủ lên người họ một vầng hào quang.

Tần Tranh nhìn đến ngẩn ngơ.

Mãi cho đến khi ánh sáng đó lan đến tấm lưng đang nằm sấp xuống của Vân An.

Trông như một đôi cánh trong suốt.

Tần Tranh vươn tay, ngón tay lập tức in bóng, đổ xuống tấm lưng mảnh khảnh của Vân An. Tần Tranh chăm chú nhìn, ánh mắt trở nên dịu dàng. Vân An khẽ động đậy, eo đau mỏi như muốn gãy ra. Nàng hừ nhẹ một tiếng, tay vẫn đang được Tần Tranh nắm lấy. Vân An ngước mắt nhìn sang, Tần Tranh đang mỉm cười với nàng.

Dù đau mỏi cả lưng lẫn eo nhưng Vân An vẫn không nhịn được, đáp lại Tần Tranh bằng một nụ cười, thuận miệng hỏi: "Trời sáng rồi à?"

Tần Tranh gật đầu: "Ừm."

Vân An cảm nhận được hơi ấm của ánh nắng đang bò từ sau lưng lên khắp cơ thể. Nàng nghe thấy Tần Tranh nói: "Vân An, trời sáng rồi."

Cô mỉm cười.

Cuối cùng trời cũng sáng rồi.

[KẾT THÚC CHÍNH TRUYỆN]

---

Tác giả có lời muốn nói:

Khi gõ xuống dòng chữ này, dường như mình nghe thấy Vân An và Tranh Tranh nói với Quy Quy: Trời sáng rồi, chúng em sắp có một hành trình mới. Vì vậy Quy Quy ơi, có duyên sẽ gặp lại nhé.

Cho nên, các bạn độc giả yêu dấu của mình ơi, chính truyện đến đây là kết thúc rồi, hẹn gặp lại ở ngoại truyện nhé.

Đừng quên dành tặng mình 1 vote để tiếp sức cho mình edit những chương tiếp theo nha. Xin chân thành cảm ơn các bạn vì đã đón đọc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Sống lại
Chương 2: Cõng mình
Chương 3: Hạc giấy
Chương 4: Nói lý
Chương 5: Giằng co
Chương 6: Ảnh đại diện
Chương 7: Nóng ran
Chương 8: Mì sợi
Chương 9: Bị cắn
Chương 10: Nét chữ
Chương 11: Không trả
Chương 12: Ôm
Chương 13: Tai
Chương 14: Hôn môi
Chương 15: Không được
Chương 16: Trà sữa
Chương 17: Đăng ký
Chương 18: Nhào vào
Chương 19: Nắm chặt
Chương 20: Cái tủ
Chương 21: Ngượng ngùng
Chương 22: Ôm mình
Chương 23: Đỏ mắt
Chương 24: Phim điện ảnh
Chương 25: Đắng chát
Chương 26: Thích
Chương 27: Uống rượu
Chương 28: Trả lại
Chương 29: Chia tay
Chương 30: Không tới
Chương 31: Vị trí
Chương 32: Lung lay
Chương 33: Bạn bè
Chương 34: Tố cáo
Chương 35: Suất
Chương 36: Bắt nạt
Chương 37: Là em
Chương 38: Phụ huynh
Chương 39: Từng hôn
Chương 40: Chóp mũi
Chương 41: Hôn lấy
Chương 42: Quen thuộc
Chương 43: Thật giả
Chương 44: Giao lưu
Chương 45: Nằm mơ
Chương 46: Mau tới đây
Chương 47: Hôn chùa
Chương 48: Kẹo nổ
Chương 49: Nhà mình
Chương 50: Kẻ mù
Chương 51: Đồ lót
Chương 52: Bao cát
Chương 53: Có thể
Chương 54: Đỡ lấy
Chương 55: Nắm tay
Chương 56: Ôm chặt
Chương 57: Hôn mình
Chương 58: Đã hôn
Chương 59: Cau mày
Chương 60: Bưu kiện
Chương 61: Không phải
Chương 62: Cảm ơn
Chương 63: Vẫn là
Chương 64: Mùi hương
Chương 65: Báo cáo
Chương 66: Lừa cậu đấy
Chương 67: Mình sợ
Chương 68: Tin tức
Chương 69: Cắn cô
Chương 70: Một chút
Chương 71: Chúc ngủ ngon
Chương 72: Chết ngạt
Chương 73: Ngồi xe
Chương 74: Không có người
Chương 75: Tìm người
Chương 76: Cõng cậu
Chương 77: Mãi mãi
Chương 78: Già rồi
Chương 79: Bao lì xì
Chương 80: Không mặc
Chương 81: Gặp mặt
Chương 82: Sợ hãi
Chương 83: Dìu
Chương 84: Heo con
Chương 85: Lặng lẽ
Chương 86: Bất đắc dĩ
Chương 87: Nhớ cậu
Chương 88: Nghe lời
Chương 89: Sớm hơn
Chương 90: Tin
Chương 91: Vỡ nát
Chương 92: Nhíu mày
Chương 93: Rối loạn
Chương 94: Bật lại
Chương 95: Mong chờ
Chương 96: Là chị
Chương 97: Đánh rơi
Chương 98: Mình ở đây
Chương 99: Ngủ khỏa thân
Chương 100: Mở cửa
Chương 101: Món quà
Chương 102: Cẩn thận
Chương 103: Nhìn quen mắt
Chương 104: Lừa tới
Chương 105: Tiếc nuối
Chương 106: Về nhà
Chương 107: Sao vậy
Chương 108: Ngủ
Chương 109: Hai giây
Chương 110: Sữa bò
Chương 111: Bịa đặt
Chương 112: Ngước mắt
Chương 113: Được thôi
Chương 114: Rời đi
Chương 115: Thế mới phải chứ
Chương 116: Rất nhanh
Chương 117: Trở về
Chương 118: Mất tích
Chương 119: Sớm một chút
Chương 120: Người mới
Chương 121: Biết rồi
Chương 122
Chương 123: Chột dạ
Chương 124
Chương 125: Ai vậy?
Chương 126
Chương 127: Điện thoại
Chương 128: Cùng nhau
Chương 129
Chương 130: Thấu xương
Chương 131: Bị thương
Chương 132: Tập tễnh
Chương 133: Đã từng đến
Chương 134: Nói chuyện
Chương 135: Nước ấm
Chương 136
Chương 137: Tranh Tranh
Chương 138: Giấu đi
Chương 139: Không về
Chương 140: Sắc màu
Chương 141: Ảnh đại diện
Chương 142: Tới rồi
Chương 143: Đỏ thẫm
Chương 144: Vi diệu
Chương 145: Không đi
Chương 146: Cắt đứt
Chương 147: Gió lạnh
Chương 148
Chương 149: Màn hình chờ
Chương 150: Tìm con
Chương 151: Cứng họng
Chương 152
Chương 153: Người nhà
Chương 154
Chương 155
Chương 156: Sủi cảo
Chương 157: Lời nói dối
Chương 158: Tâm Nguyện
Chương 159: Sớm ngày
Chương 160
Chương 161: Nhớ cậu ấy
Chương 162: Yếu ớt
Chương 163: Hoa gạo
Chương 164: Phía sau
Chương 165: Sức trâu
Chương 166: Rất mềm
Chương 167: Để mình đi
Chương 168: Phòng riêng
Chương 169: Chắc là
Chương 170: Ngổn ngang
Chương 171: Thói quen
Chương 172: Một người
Chương 173: Tận trời mây
Chương 174
Chương 175: Cảm cúm
Chương 176: Chuông gió
Chương 177: Cơ hội
Chương 178
Chương 179
Chương 180: Hóa đá
Chương 181: Bế
Chương 182: Nanh vuốt
Chương 183: Khốn nạn
Chương 184: Cánh hoa
Chương 185: l**m rồi
Chương 186: Cảm giác tay
Chương 187: Không hay đâu
Chương 188: Kéo lại
Chương 189: Cử động
Chương 190: Nói dối
Chương 191: Kết thúc (H)
Chương 192: Nghỉ ngơi
Chương 193: Bàn về cậu
Chương 194: Nóng rát
Chương 195: Đáng yêu
Chương 196: Vào
Chương 197: Đừng
Chương 198: Tắm rửa
Chương 199: Muốn chơi
Chương 200: Thua rồi
Chương 201: Dải lụa
Chương 202
Chương 203: Tự mình (H)
Chương 204: Sến
Chương 205: Cậu là
Chương 206: Kỳ lạ
Chương 207
Chương 208
Chương 209: Lần sau
Chương 210
Chương 211: Ngoài cửa
Chương 212: Thành toàn
Chương 213: Không đau
Chương 214: Lặng im
Chương 215: Lỡ nhau
Chương 216: Nóng ran (H)
Chương 217: Mốc thời gian
Chương 218: Không được
Chương 219: Nắm chặt
Chương 220: Sắp
Chương 221: Tin tức
Chương 222
Chương 223: Ngoài cửa sổ
Chương 224
Chương 225: Dạo phố
Chương 226: Nhăn nhó
Chương 227: Vụng về
Chương 228: Bình thường
Chương 229: Bệnh viện
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233: Lắp bắp
Chương 234: Dẫn lối
Chương 235: Chanh
Chương 236: Run rẩy
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240: Kết thúc
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thư Tình - Ngư Sương
Chương 240: Kết thúc

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 240: Kết thúc
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...