Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thư Tình - Ngư Sương

Chương 237

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tần Tranh vẫn luôn nghĩ Lâm Kinh Lạc là kẻ nguy hiểm nhất nhà họ Lâm, nhưng cô đã nhầm, Lâm Kinh Khước mới phải. Sao cô ta có thể thản nhiên nói ra những lời kinh khủng như vậy? Lúc bảo cô chết cùng Lâm Kinh Lạc, làm thế nào cô ta có thể giữ vẻ mặt dửng dưng như thể vừa nghiền chết một con kiến?

Quá đáng sợ.

Tần Tranh thấy hơi lạnh ùn ùn dâng lên từ tận đáy lòng, thoáng chốc ngấm vào toàn bộ cơ thể. Cô lạnh đến mức sắc mặt tái nhợt, còn trắng bệch hơn cả Lâm Kinh Lạc đang nằm trên giường bệnh.

Lâm Kinh Khước dường như không nhận ra lời mình nói kinh hãi đến mức nào. Cô ta chỉ cúi đầu nhìn máy móc và người đang nhắm mắt trên giường, nói: "Sao chị còn chưa tỉnh? Em đã gọi cô ta đến rồi, sao chị còn chưa tỉnh nữa?"

Tần Tranh chỉ muốn chửi cô ta.

Đồ thần kinh!

Cô có phải bác sĩ đâu.

Lúc này Lâm Kinh Lạc cần nhất là bác sĩ chứ không phải cô, được chưa?

Kể cả tình yêu có thể tạo nên kỳ tích.

Thì tiền đề cũng phải là cô thích Lâm Kinh Lạc chứ!

Nhưng Tần Tranh không chửi thành tiếng được.

Vì Lâm Kinh Lạc đã tỉnh lại.

Ngay khoảnh khắc cô cúi đầu, đầu ngón tay Lâm Kinh Lạc khẽ động đậy. Tần Tranh rất muốn lùi lại, cô cảm thấy Lâm Kinh Khước đã điên rồi, không biết Lâm Kinh Lạc lúc này còn có thể làm ra chuyện gì điên cuồng hơn nữa.

Liếc thấy hành động của Tần Tranh, Lâm Kinh Khước liền đạp thẳng vào đầu gối cô. Tần Tranh đau đến mức hai chân lập tức khuỵu xuống. Cô ngẩng đầu lên, hung hăng lườm Lâm Kinh Khước, nhưng Lâm Kinh Khước không nhìn cô mà chỉ chăm chú nhìn người trên giường, khẽ gọi: "Chị à."

Bằng một giọng điệu hoàn toàn khác với lúc đá cô ban nãy.

Tần Tranh chỉ muốn trợn trắng mắt.

Tiếc là cô chẳng còn chút sức lực nào.

Cũng chẳng biết Lâm Kinh Khước đã bỏ thuốc gì cho cô, uống xong ly nước chanh cô liền thấy đầu óc quay cuồng, buồn ngủ rũ rượi. Cô còn tưởng mình thiếu ngủ, chưa kịp leo lên giường thì đã có người đỡ lấy. Cô quay đầu, gọi: "Nhược Ninh..."

Kết quả lại nhìn thấy gương mặt của Lâm Kinh Khước.

Muốn giãy giụa thì đã muộn rồi.

Tần Tranh nhắm mắt lại.

Cô nghe có người gọi mình: "Tần Tranh?"

Giọng nói rất nghi hoặc, rất dịu dàng, nhưng không phải kiểu dịu dàng đến âm u như của Lâm Kinh Khước, mà là một sự dịu dàng vô cùng yếu ớt.

Tần Tranh nhìn sang, thấy Lâm Kinh Lạc đã mở mắt, đang gỡ mặt nạ dưỡng khí ra.

Cô ta đúng là không sợ chết.

Nhưng Tần Tranh thì lại sợ cô ta chết. Cô đứng dậy đi đến bên cạnh, quay lưng về phía Lâm Kinh Lạc, dùng đôi tay đang bị trói lấy mặt nạ dưỡng khí, úp thẳng lên miệng cô ta.

Mặt Lâm Kinh Lạc bị cô chọc cho đỏ ửng.

Cô ta nhíu mày, nhìn sang Lâm Kinh Khước: "Chuyện gì vậy?"

Chưa dứt lời, cô ta đã ho một tiếng, còn ho ra máu!

Tần Tranh giật nảy mình.

Lâm Kinh Khước sững sờ.

Tần Tranh gào lên với cô ta: "Ngây ra đó làm gì! Gọi bác sĩ đi!"

Lâm Kinh Khước như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, lập tức nhấn chuông đầu giường. Lúc này, Tần Tranh mới để ý còn có cả chuông đầu giường. Cách bài trí này...

Hình như là bệnh viện.

Lẽ nào là bệnh viện tâm thần kia?

Cô âm thầm quan sát. Không lâu sau, cửa bị đẩy ra, bác sĩ nhìn thấy cô thì sững lại. Lâm Kinh Khước kéo cô ra, bác sĩ bước đến bên Lâm Kinh Lạc. Tần Tranh không hiểu họ làm gì, chỉ đoán chừng là đang cấp cứu.

Rèm đã được kéo lại, máy móc kêu lên những tiếng tít tít. Tần Tranh thấy găng tay của y tá đi ra đi vào đều dính đầy máu.

Cảnh này khiến cô bất giác nghĩ đến dáng vẻ của Vân An ở bệnh viện.

Gương mặt Tần Tranh trắng bệch, trán thỉnh thoảng rịn mồ hôi hột. Thấy bộ dạng này của cô, cuối cùng Lâm Kinh Khước cũng chịu cởi trói ở tay cho cô. Tần Tranh được tự do nhưng không động đậy. Cơ thể cô không còn sức, chạy chẳng được hai bước. Lâm Kinh Lạc đang được cấp cứu, ai biết Lâm Kinh Khước trong trạng thái này mà thấy cô bỏ chạy thì sẽ làm ra chuyện cực đoan gì.

Cởi trói cho cô xong, Lâm Kinh Khước lại đứng dậy đi ra ngoài rèm. Cô ta không vào được, nên chỉ có thể sốt ruột chờ đợi.

Tần Tranh không biết mình nên làm gì, đầu óc cô trống rỗng trong chốc lát. Cô bình tĩnh lại một chút rồi nói: "Lâm Kinh Khước, nếu muốn cô ta sống, bây giờ cô nên đưa cô ta đến bệnh viện."

Lâm Kinh Khước nói: "Vô dụng thôi."

Tần Tranh nói: "Vô dụng thì cũng phải thử chứ, cô muốn cô ta chết à?"

Lâm Kinh Khước nói: "Nếu chị ấy có thể sống, ở đây vẫn có thể sống được."

Logic gì vậy?

Tần Tranh nói: "Ở bệnh viện cấp cứu kịp thời hơn chứ!"

Lâm Kinh Khước nói: "Bác sĩ ở đây đều là bác sĩ giỏi nhất nước."

Tần Tranh:...

Cô cứng họng không trả lời được.

Sau đó bừng tỉnh.

Bác sĩ ở đây?

Vậy, cô thật sự đang ở bệnh viện sao?

Bệnh viện tâm thần ư?

Tần Tranh nhìn sang trái phải, nhưng căn phòng bệnh giống phòng cấp cứu này hoàn toàn không nhìn ra manh mối gì. Cô nói với Lâm Kinh Khước: "Chúng ta đang ở bệnh viện à?"

Lâm Kinh Khước quay đầu liếc cô một cái, không lên tiếng.

Tần Tranh nói: "Giờ cô thả tôi về, tôi có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra."

Khi nói, khóe môi cô hơi cong lên, liền thấy nhói đau. Có lẽ vừa rồi bị Lâm Kinh Khước làm trầy da, giờ đầu lưỡi chạm nhẹ vào viền môi vẫn còn cảm nhận được vị tanh của máu. Lâm Kinh Khước nói: "Chưa có chuyện gì xảy ra?"

Tần Tranh nói: "Nếu cô muốn tôi đến thăm chị cô, cô hoàn toàn có thể gọi điện cho tôi, không cần thiết phải dùng cách này."

Lâm Kinh Khước bật cười, cười đến ôm cả bụng. Cô ta chỉ vào Tần Tranh: "Cô ngây thơ đến vậy thật sao? Hay là ngu thật vậy?"

Tần Tranh sầm mặt.

Lâm Kinh Khước nói: "Tần Tranh, tôi không định để cô rời đi đâu."

Tần Tranh nhìn chằm chằm cô ta: "Cô muốn làm gì? Nếu chị cô không sao, cô nghĩ cô ta sẽ tha cho cô à?"

Lâm Kinh Khước nói: "Cô không cần lấy chị tôi ra dọa tôi, tôi biết mình đang làm gì."

Tần Tranh lùi lại nửa bước: "Lâm Kinh Khước, chị cô bị thương, cô không lý trí tôi có thể hiểu. Tôi cũng sẽ giúp cô, chỉ cần cô cần, tôi có thể đến bất cứ lúc nào, nhưng cô không thể..."

"Vậy thì cô giúp tôi đi." Giọng Lâm Kinh Khước mềm mại, nhưng ánh mắt ai oán: "Cô giúp tôi, đi cùng chị ấy nhé."

Tần Tranh cảm thấy, đúng là ông nói gà bà nói vịt.

Thái độ im lặng của cô đã chọc điên Lâm Kinh Khước. Lâm Kinh Khước rất tức giận nhưng giọng nói vẫn luôn rất nhỏ, dường như sợ kinh động đến người bên trong. Lâm Kinh Khước nói: "Tần Tranh, có phải cô sợ rồi không? Đừng sợ, chỉ một giây thôi, nhanh lắm."

Tần Tranh thấy cô ta mới là người nên bị nhốt vào bệnh viện tâm thần!

Không ai phát hiện ra cô ta có vấn đề à?

Cô đang cạn lời thì rèm được vén lên, bác sĩ tháo găng tay bước vào. Tần Tranh cố dùng ánh mắt cầu cứu bác sĩ, nhưng bác sĩ không thèm liếc nhìn cô lấy một cái, y tá cũng vậy, chẳng ai thèm để ý đến cô. Tần Tranh siết chặt nắm tay, cơ thể cô mềm nhũn, ngay cả nắm tay cũng không chặt.

Lâm Kinh Khước nghe bác sĩ nói gì đó liền xông đến bên giường bệnh. Tần Tranh đứng xa nên không nghe rõ là cứu được hay là hết hy vọng rồi, cô không rõ họ nói gì, định tiến lên thì bị y tá cản lại.

Trong phòng bệnh rất nhanh chỉ còn lại ba người. Tần Tranh nhìn chằm chằm Lâm Kinh Lạc trên giường. Kiếp này quen biết sớm hơn, chỗ nào cũng né tránh, cuối cùng vẫn như câu cô thuận miệng nói lúc trước. Nghiệt duyên.

Đúng là nghiệt duyên.

"Tần Tranh." Lâm Kinh Khước nói: "Chị tôi gọi cô."

Tần Tranh kinh ngạc.

Phẫu thuật xong không cần theo dõi sao?

Không gây mê à?

Hay vừa rồi không phải là phẫu thuật?

Tần Tranh hoàn toàn không hiểu nổi tình trạng của Lâm Kinh Lạc, cô bước lại gần, thấy ga giường của Lâm Kinh Lạc đã bị nhuộm đỏ hoàn toàn. Lâm Kinh Khước nói: "Cô ở đây với chị ấy."

Nói xong, cô ta bỏ đi.

Tần Tranh ngỡ ngàng.

Lâm Kinh Khước này không sợ cô b*p ch*t Lâm Kinh Lạc ngay bây giờ sao?

Lâm Kinh Lạc thu hết vẻ ngạc nhiên của cô vào mắt, nói: "Ngồi không?"

Cô ta gỡ mặt nạ dưỡng khí xuống, cúi đầu. Lâm Kinh Lạc không thể cử động, chỉ có ánh mắt là hơi giật giật: "Trên giường hơi bẩn."

Tần Tranh nói: "Lâm Kinh Lạc, cô..."

"Tôi không biết Tiểu Khước đưa cô đến đây." Lâm Kinh Lạc nói rất khó nhọc, mới nửa câu đã thở hổn hển. Tần Tranh thấy cô ta như vậy, bèn nói: "Cô nghỉ ngơi đi."

Lâm Kinh Lạc nói: "Vẫn có thể gặp một lần, cũng tốt."

Tần Tranh:...

Cô nói: "Lâm Kinh Lạc, tôi thật sự rất tò mò. Trong mắt cô, tôi có sức hút lớn đến vậy sao?"

Lâm Kinh Lạc không do dự, đáp: "Không có."

Tần Tranh:...

Nếu không phải Lâm Kinh Lạc đang nằm trên giường, cô đã tát cho cô ta một cái rồi!

Không có sức hút lớn đến vậy thì đừng có ra vẻ yêu cô đến chết đi sống lại được không? Lâm Kinh Khước cũng hiểu lầm rồi kìa!

Tần Tranh chỉ muốn trợn trắng mắt, nhưng cô thật sự không còn sức nữa.

Lâm Kinh Lạc nói: "Ban đầu tôi chỉ thấy trùng hợp thôi."

Tần Tranh nhìn cô ta.

Vẻ mặt Lâm Kinh Lạc hoảng hốt, như đang chìm sâu vào hồi ức: "Sự trùng hợp này khiến tôi rất vui, lâu lắm rồi tôi không có cảm giác vui như thế."

Tần Tranh nhớ kiếp trước, Lâm Kinh Lạc cũng theo đuổi cô rất lâu. Có lần ăn cơm, Tần Tranh hỏi Lâm Kinh Lạc vì sao lại theo đuổi mình, Lâm Kinh Lạc nói: "Không biết nữa, nhìn thấy cô tôi rất vui, rất thư giãn."

Không ngờ lý do giống hệt nhau.

Điều này khiến Tần Tranh mềm lòng trong giây lát, cô nói: "Sau này cô sẽ còn nhiều chuyện vui khác."

Lâm Kinh Lạc lắc đầu: "Không có đâu."

Cô ta nhắm mắt: "Sẽ không bao giờ có nữa."

Vừa dứt lời, Lâm Kinh Lạc nghiêng đầu ho khan. Cửa phòng lập tức bị mở ra, Lâm Kinh Khước xông vào. Tần Tranh lùi lại hai bước, Lâm Kinh Khước liếc thấy hành động của cô, hung hăng lườm cô một cái. Tần Tranh liền khựng lại.

Trong phòng lại một lần nữa có rất nhiều bác sĩ đi ra đi vào. Tần Tranh đau đầu dữ dội, sức lực cạn kiệt, không còn đứng vững, cơ thể lảo đảo. Lâm Kinh Khước liếc mắt ra hiệu cho người bên cạnh. Tần Tranh nhận ra có một y tá đang đỡ mình, cô tuy đang đẩy ra, nhưng y tá đã rút kim tiêm, đâm vào cổ cô. Một cơn đau nhói ngắn ngủi ập đến, Tần Tranh liền mềm nhũn.

Trước khi chìm vào hôn mê, trong đầu Tần Tranh chỉ toàn là ánh mắt Lâm Kinh Khước nhìn cô, như đang nhìn một chú cừu non chờ làm thịt. Cô sợ đến mức mơ thấy mình biến thành cừu non, khi người chủ giơ lưỡi dao sắc lao về phía cô, cô cứ chạy mãi. Thế nhưng cô chạy quá chậm, bị người chủ tay không xách lên, lưỡi dao sắc bổ thẳng xuống đầu!

Tần Tranh bật phắt dậy!

Toàn thân cô ướt sũng như vừa dầm mưa, quay đầu nhìn lại, trong phòng có thêm một người.

Vân An.

Vân An?

Tần Tranh kinh ngạc: "Vân—"

Ngay sau đó miệng bị bịt lại. Tần Tranh mở to mắt, ngơ ngác nhìn người trước mặt, trong thoáng chốc cô cứ ngỡ mình đang mơ. Tay Vân An bịt miệng cô chưa kịp thả ra thì đã bị cô kéo lấy, cắn mạnh một cái. Khuôn mặt Vân An méo mó vì đau, nhưng không thể phát ra tiếng nên đành ráng sức chịu đựng. Tần Tranh lẩm bẩm: "Không đau sao?"

Mắt Vân An rưng rưng.

Nàng đau đến mức chưa kịp trả lời, thì Tần Tranh đã chuẩn bị tự cắn tay mình. Vân An sợ cô đau quá hét lên, lập tức bịt miệng cô lại.

Tần Tranh nhìn về phía nàng.

Vân An nói: "Tranh Tranh."

"Thật quá, cậu còn biết nói nữa." Tần Tranh sờ mặt nàng: "Cậu còn có nhiệt độ."

Vân An:...

Nàng ôm lấy Tần Tranh, nói: "Là mình đây, Tranh Tranh, không phải mơ, cũng không phải ảo giác."

Tần Tranh dường như tỉnh táo lại một chút: "Vân An?"

Vân An nói: "Ừm."

Tần Tranh nói: "Cậu đến tìm mình à?"

Vân An nói: "Ừm."

Tần Tranh: "Sao cậu tìm được mình?"

Vân An nói: "Mình từng đến đây rồi."

Tần Tranh muộn màng nhận ra: "Đây là bệnh viện tâm thần sao?"

Vân An gật đầu.

Tần Tranh chậm chạp "Ồ" một tiếng. Vân An phát hiện đồng tử cô giãn ra, tinh thần rõ ràng không được tập trung, phản ứng chậm hơn bình thường rất nhiều. Vân An hỏi: "Bây giờ cậu đi được không?"

Tần Tranh nói: "Mình không còn sức."

Cô hỏi Vân An: "Cậu đến một mình à?"

Vân An lắc đầu: "Dì Diêu và mọi người ở ngay bên ngoài."

Tần Tranh nói: "Chúng ta sắp ra ngoài sao?"

Vân An nói: "Chúng ta phải ra ngoài trước. Lỡ như bọn chúng phát hiện có người đến, chúng sẽ vào bắt cậu làm con tin."

Tần Tranh cũng rất muốn cử động, nhưng cơ thể cô thật sự không có sức. Vân An đỡ cô đứng dậy, Tần Tranh nói: "Chúng ta không thể đến chỗ nào an toàn đợi cảnh sát sao?"

Vân An nói: "Không được, trong phòng tối có thiết bị kích nổ."

Tần Tranh hiểu, lỡ như Lâm Kinh Khước phát hiện có gì đó không ổn, lập tức kích nổ, thì bọn họ trốn đâu cũng chết.

Vân An cẩn thận dìu cô, ánh mắt nàng lướt qua dấu tát sưng vù trên mặt cô, đau lòng muốn đưa tay chạm vào. Tần Tranh nói: "Đừng lề mề nữa, đi mau."

Nghe cô mắng người thì lại có sức, Vân An vừa muốn cười vừa đau lòng.

Tần Tranh ra đến cửa, hỏi Vân An: "Vậy lỡ nổ thì bệnh nhân phải làm sao?"

Vân An nói nhỏ: "Dì Diêu và mọi người đang sơ tán họ."

Vì Lâm Kinh Lạc, bệnh nhân đã được tập trung vào một khu phòng bệnh. Vân An cũng đã vạch ra tuyến đường sơ tán tốt nhất và nhanh nhất. Mọi người sẽ sơ tán từ phía đó, còn nàng thì đến tìm Tần Tranh. Vốn dĩ Diêu Chiêu muốn đi cùng Vân An, nhưng Vân An quen hành động một mình, nên đã đi trước khi Diêu Chiêu kịp phát hiện.

Lúc về thế nào cũng bị mắng một trận cho xem.

Hai người ra khỏi phòng, Tần Tranh theo Vân An rẽ trái rẽ phải, không biết đã đi qua bao nhiêu hành lang và căn phòng. Lúc nào không còn sức, cô lại véo mạnh vào đùi mình, cho đến khi tỉnh táo trở lại.

Bên ngoài, đông người hơn cô tưởng.

Bọn chúng mặc đồng phục, đứng thẳng tắp, bên hông dắt súng, toàn là người nước ngoài, hơi giống đặc nhiệm trong mấy bộ phim Tần Tranh hay xem.

Tần Tranh kinh ngạc vì chúng dám ngang nhiên để lộ súng như vậy.

Đây vẫn còn ở trong nước ư?

Giây phút này, Tần Tranh mới thật sự có cảm giác bị bắt cóc.

Trước đó Lâm Kinh Khước đánh cô đá cô, nghe những lời nói kia, cô tuy sợ hãi, nhưng cũng không đến mức quá hoảng loạn. Lúc này nhìn vũ khí đen ngòm dắt bên hông bọn chúng, Tần Tranh nuốt nước bọt, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, trán toát đầy mồ hôi.

Vân An cúi đầu, thấy sắc mặt cô trắng bệch, vội dìu cô vào phòng bên cạnh nghỉ ngơi.

Tần Tranh hỏi nàng: "Bọn chúng là ai vậy?"

"Bọn chúng là vệ sĩ lão Miêu thuê dài hạn. Sau khi lão Miêu định cư, những người này chịu trách nhiệm bảo vệ Lâm Kinh Lạc." Cho nên hôm ở địa bàn của Kỳ Nhĩ Lam, bọn chúng mới có thể đưa Lâm Kinh Lạc đi được.

Tần Tranh nhìn nàng, giọng hơi run: "Chúng ta ra ngoài được mà, phải không?"

Vân An nhìn cô, cười rồi gật đầu.

Tần Tranh bỗng không còn sợ hãi nữa, chỉ là cơ thể vẫn không có sức. Cô tự giễu: "Biết vậy vừa nãy mình để Lâm Kinh Khước đá thêm cái nữa."

Ít nhất bị đau còn có thể tập trung tinh thần.

Vân An nhìn cô. Tần Tranh mặc quần dài, không thấy bị thương ở đâu, nhưng bước đi không được thuận lợi lắm. Ban đầu Vân An còn tưởng là do tác dụng của thuốc, không ngờ là cô bị đá.

Nàng ngồi xổm xuống: "Chỗ nào?"

Tần Tranh kéo tay nàng đặt lên đầu gối: "Chỗ này đau..."

Vân An cụp mắt, rồi ngẩng đầu lên. Đáy mắt nàng đỏ hoe, long lanh nước.

Tần Tranh nói: "Khóc gì chứ, mình có bị như cậu lần đó đâu..."

Thấy Tần Tranh đột nhiên im lặng, Vân An biết cô đang nghĩ gì, bèn hít sâu một hơi rồi nói: "Đi thôi, chúng ta ra khỏi phòng này, đi về bên trái sẽ có hành lang, đi xuyên qua đó là tường rào. Dì Diêu sẽ hội hợp với chúng ta ở đó."

Tần Tranh khẽ cắn răng, véo mạnh vào đùi một cái, cô đau đến nỗi ứa nước mắt, nhưng tinh thần cũng tập trung hơn. Hai người cẩn thận kéo cửa. Bên ngoài ngoài đám vệ sĩ kia, thì còn có vô số camera, y tá và bác sĩ đi qua đi lại. Vân An đợi lúc không có ai liền gật đầu với Tần Tranh, kéo tay cô, cẩn thận bước ra ngoài. Tim Tần Tranh lập tức vọt lên cổ họng, cô cảm thấy lúc này chỉ cần có ai xuất hiện, không cần đánh, thì cô cũng tự dọa mình chết khiếp.

Bầu trời đen kịt.

Lúc Tần Tranh đi đến góc hành lang, cô liếc thấy bầu trời cuối con đường, tối om, như con thú hoang đang há to miệng, sẵn sàng nuốt chửng con người ta bất cứ lúc nào. Tim Tần Tranh đập thình thịch, mồ hôi trên người làm quần áo ướt đẫm, dính bết vào da. Cơ thể càng căng cứng, tim càng đập nhanh, hơi thở càng dồn dập. Vân An quay đầu nhìn cô, mồ hôi trong lòng bàn tay Tần Tranh đã làm ướt cả hai bàn tay đang nắm chặt.

Đây là hành lang cuối cùng, không có chỗ trốn. Biết Tần Tranh không khỏe, nhưng Vân An cũng chỉ đành căng da đầu nói: "Kiên trì thêm một chút."

Tần Tranh gật đầu.

Đột nhiên sau lưng vang lên một tiếng "Đoàng"!

Cô sững sờ.

Vân An đang nắm tay cô cũng sững sờ!

Tần Tranh lẩm bẩm: "Cái gì..."

Vân An hét lên: "Chạy!"

Bị Vân An kéo, Tần Tranh theo quán tính lao thẳng về phía trước, hai chân bất giác phải chạy theo. Sau lưng vọng đến tiếng bước chân!

Tần Tranh quay đầu liếc nhìn, một người đàn ông đang đứng sau họ, giơ súng nhắm vào họ, bắn liên tiếp mấy phát!

Cả hai bỏ chạy, viên đạn sượt qua má Tần Tranh, làm tim cô như ngừng đập trong giây lát. Tần Tranh liếc nhìn Vân An phía trước, may quá, may là không bắn trúng Vân An. Tần Tranh cố gắng chống đỡ cơ thể sắp ngất đi, thoáng thấy Diêu Chiêu bên tường rào ra tiếp ứng, cô liền thở phào. Diêu Chiêu một phát súng giải quyết kẻ đuổi theo, rồi nhìn về phía cả hai, sắc mặt khẽ biến.

Tần Tranh kiệt sức, Vân An liền ôm lấy cô. Vừa ngước mắt, cô đã thấy sắc mặt Vân An còn trắng bệch hơn cả Lâm Kinh Lạc trên giường bệnh. Tần Tranh cúi đầu, thấy hai tay Vân An đang ôm mình đầy máu, đỏ rực chói mắt.

Cơn đau từ sau lưng ập đến muộn màng, len lỏi từ trong kẽ xương, cơ thể như bị xé toạc! Thần kinh như bị cắn xé! Nóng rát dữ dội như lửa đốt!

Tần Tranh đau đến mức cắn chặt môi dưới, thở không ra hơi.

Đệt!

Không bắn trúng Vân An, mà bắn trúng cô rồi!!

Đau thật!!!

---

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Sống lại
Chương 2: Cõng mình
Chương 3: Hạc giấy
Chương 4: Nói lý
Chương 5: Giằng co
Chương 6: Ảnh đại diện
Chương 7: Nóng ran
Chương 8: Mì sợi
Chương 9: Bị cắn
Chương 10: Nét chữ
Chương 11: Không trả
Chương 12: Ôm
Chương 13: Tai
Chương 14: Hôn môi
Chương 15: Không được
Chương 16: Trà sữa
Chương 17: Đăng ký
Chương 18: Nhào vào
Chương 19: Nắm chặt
Chương 20: Cái tủ
Chương 21: Ngượng ngùng
Chương 22: Ôm mình
Chương 23: Đỏ mắt
Chương 24: Phim điện ảnh
Chương 25: Đắng chát
Chương 26: Thích
Chương 27: Uống rượu
Chương 28: Trả lại
Chương 29: Chia tay
Chương 30: Không tới
Chương 31: Vị trí
Chương 32: Lung lay
Chương 33: Bạn bè
Chương 34: Tố cáo
Chương 35: Suất
Chương 36: Bắt nạt
Chương 37: Là em
Chương 38: Phụ huynh
Chương 39: Từng hôn
Chương 40: Chóp mũi
Chương 41: Hôn lấy
Chương 42: Quen thuộc
Chương 43: Thật giả
Chương 44: Giao lưu
Chương 45: Nằm mơ
Chương 46: Mau tới đây
Chương 47: Hôn chùa
Chương 48: Kẹo nổ
Chương 49: Nhà mình
Chương 50: Kẻ mù
Chương 51: Đồ lót
Chương 52: Bao cát
Chương 53: Có thể
Chương 54: Đỡ lấy
Chương 55: Nắm tay
Chương 56: Ôm chặt
Chương 57: Hôn mình
Chương 58: Đã hôn
Chương 59: Cau mày
Chương 60: Bưu kiện
Chương 61: Không phải
Chương 62: Cảm ơn
Chương 63: Vẫn là
Chương 64: Mùi hương
Chương 65: Báo cáo
Chương 66: Lừa cậu đấy
Chương 67: Mình sợ
Chương 68: Tin tức
Chương 69: Cắn cô
Chương 70: Một chút
Chương 71: Chúc ngủ ngon
Chương 72: Chết ngạt
Chương 73: Ngồi xe
Chương 74: Không có người
Chương 75: Tìm người
Chương 76: Cõng cậu
Chương 77: Mãi mãi
Chương 78: Già rồi
Chương 79: Bao lì xì
Chương 80: Không mặc
Chương 81: Gặp mặt
Chương 82: Sợ hãi
Chương 83: Dìu
Chương 84: Heo con
Chương 85: Lặng lẽ
Chương 86: Bất đắc dĩ
Chương 87: Nhớ cậu
Chương 88: Nghe lời
Chương 89: Sớm hơn
Chương 90: Tin
Chương 91: Vỡ nát
Chương 92: Nhíu mày
Chương 93: Rối loạn
Chương 94: Bật lại
Chương 95: Mong chờ
Chương 96: Là chị
Chương 97: Đánh rơi
Chương 98: Mình ở đây
Chương 99: Ngủ khỏa thân
Chương 100: Mở cửa
Chương 101: Món quà
Chương 102: Cẩn thận
Chương 103: Nhìn quen mắt
Chương 104: Lừa tới
Chương 105: Tiếc nuối
Chương 106: Về nhà
Chương 107: Sao vậy
Chương 108: Ngủ
Chương 109: Hai giây
Chương 110: Sữa bò
Chương 111: Bịa đặt
Chương 112: Ngước mắt
Chương 113: Được thôi
Chương 114: Rời đi
Chương 115: Thế mới phải chứ
Chương 116: Rất nhanh
Chương 117: Trở về
Chương 118: Mất tích
Chương 119: Sớm một chút
Chương 120: Người mới
Chương 121: Biết rồi
Chương 122
Chương 123: Chột dạ
Chương 124
Chương 125: Ai vậy?
Chương 126
Chương 127: Điện thoại
Chương 128: Cùng nhau
Chương 129
Chương 130: Thấu xương
Chương 131: Bị thương
Chương 132: Tập tễnh
Chương 133: Đã từng đến
Chương 134: Nói chuyện
Chương 135: Nước ấm
Chương 136
Chương 137: Tranh Tranh
Chương 138: Giấu đi
Chương 139: Không về
Chương 140: Sắc màu
Chương 141: Ảnh đại diện
Chương 142: Tới rồi
Chương 143: Đỏ thẫm
Chương 144: Vi diệu
Chương 145: Không đi
Chương 146: Cắt đứt
Chương 147: Gió lạnh
Chương 148
Chương 149: Màn hình chờ
Chương 150: Tìm con
Chương 151: Cứng họng
Chương 152
Chương 153: Người nhà
Chương 154
Chương 155
Chương 156: Sủi cảo
Chương 157: Lời nói dối
Chương 158: Tâm Nguyện
Chương 159: Sớm ngày
Chương 160
Chương 161: Nhớ cậu ấy
Chương 162: Yếu ớt
Chương 163: Hoa gạo
Chương 164: Phía sau
Chương 165: Sức trâu
Chương 166: Rất mềm
Chương 167: Để mình đi
Chương 168: Phòng riêng
Chương 169: Chắc là
Chương 170: Ngổn ngang
Chương 171: Thói quen
Chương 172: Một người
Chương 173: Tận trời mây
Chương 174
Chương 175: Cảm cúm
Chương 176: Chuông gió
Chương 177: Cơ hội
Chương 178
Chương 179
Chương 180: Hóa đá
Chương 181: Bế
Chương 182: Nanh vuốt
Chương 183: Khốn nạn
Chương 184: Cánh hoa
Chương 185: l**m rồi
Chương 186: Cảm giác tay
Chương 187: Không hay đâu
Chương 188: Kéo lại
Chương 189: Cử động
Chương 190: Nói dối
Chương 191: Kết thúc (H)
Chương 192: Nghỉ ngơi
Chương 193: Bàn về cậu
Chương 194: Nóng rát
Chương 195: Đáng yêu
Chương 196: Vào
Chương 197: Đừng
Chương 198: Tắm rửa
Chương 199: Muốn chơi
Chương 200: Thua rồi
Chương 201: Dải lụa
Chương 202
Chương 203: Tự mình (H)
Chương 204: Sến
Chương 205: Cậu là
Chương 206: Kỳ lạ
Chương 207
Chương 208
Chương 209: Lần sau
Chương 210
Chương 211: Ngoài cửa
Chương 212: Thành toàn
Chương 213: Không đau
Chương 214: Lặng im
Chương 215: Lỡ nhau
Chương 216: Nóng ran (H)
Chương 217: Mốc thời gian
Chương 218: Không được
Chương 219: Nắm chặt
Chương 220: Sắp
Chương 221: Tin tức
Chương 222
Chương 223: Ngoài cửa sổ
Chương 224
Chương 225: Dạo phố
Chương 226: Nhăn nhó
Chương 227: Vụng về
Chương 228: Bình thường
Chương 229: Bệnh viện
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233: Lắp bắp
Chương 234: Dẫn lối
Chương 235: Chanh
Chương 236: Run rẩy
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240: Kết thúc
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thư Tình - Ngư Sương
Chương 237

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 237
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...