Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thụy Nhĩ Ma Tý Khởi Lai Hải

Chương 48

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Xin chào, Yến tiểu thư." Nam nhân kia đi tới, khóe mắt đảo qua sườn mặt Hàn Nghiệp, lại làm bộ như đang chào hỏi Yến Tuyết Thần. "Đã lâu không gặp, ngươi càng ngày càng xinh đẹp."

"Gabriel, lời trái lương tâm như vậy ngươi cũng há mồm nói được?" Yến Tuyết Thần kinh ngạc mà sờ sờ mặt mình, "Ta rõ ràng béo lên mười hai cân so với lần trước."

Gabriel chuyển mắt một vòng, cười nói: "Yến tiểu thư đẹp tự nhiên, thể trọng căn bản không ảnh hưởng đến mỹ mạo của ngươi."

Yến Tuyết Thần kéo kéo Diệp Tố, thấp giọng nói: "Ngươi cảm thấy hắn nói có đúng không?"

"......" Diệp Tố cảm thấy, làm một nam nhân không thể để nữ nhân thương tâm, nói: "Đại khái đi."

"Được rồi." Yến Tuyết Thần miễn cưỡng tiếp nhận lời ca ngợi của Gabriel, "Cảm ơn ngươi có mắt không tròng, không có việc thì đi đi."

Gabriel da mặt dày như da mặt người khổng lồ Đại Nhạc tộc vừa đi qua, lắc lắc chén rượu nói: "Hai vị này trông thực lạ mặt a, Yến tiểu thư không giới thiệu cho ta một chút sao?"

Yến Tuyết Thần khó xử nói: "Không cần..." Nàng còn nhớ rõ phụ thân ngàn lần, vạn lần dặn dò, nhất định phải để hai người gặp Tát Lạc Phu, những thứ khác không được cành mẹ đẻ cành con.

Gabriel: "Ở Tát Luân tộc gặp được đồng bào thực không dễ dàng, đã gặp chính là duyên phận."

"À không." Yến Tuyết Thần chỉ chỉ Nhân tộc thành đàn trong lễ đường, "Kia không được được gọi là đồng bào ngươi sao."

Diệp Tố không phúc hậu mà cười.

Gabriel tươi cười cũng cứng lại, gặp phải cái nữ nhân không hiểu lõi đời, thật đúng là ảnh hưởng kỹ năng tiếp cận của hắn, đang lúc hắn đang phát sầu, Hàn Nghiệp im lặng nãy giờ bỗng nhiên mở miệng: "Cha ngươi là Morigue Gabriel?"

"Đúng vậy!" Gabriel vui mừng khôn xiết, lập tức đem Yến Tuyết Thần ném ra sau đầu, thuận lý thành chương mà tới gần Hàn Nghiệp, "Quan ngoại giao của Nhân tộc tại Tát Luân tộc là cha ta, ngươi nghe qua hắn?"

"Ta vẫn luôn thực kính nể hắn, nếu ngươi không ngại, có thể kể chuyện về cha ngươi."

"Đương nhiên không ngại!" Gabriel tức khắc sán đến càng gần, hận không thể dán lên người Hàn Nghiệp, chỉ tiếc hắn phát hiện chiều cao hắn luôn lấy làm tự hào lại không chiếm được thượng phong trước Hàn Nghiệp, không cách nào giống nhiều lần trước đây mà ép con mồi tới vách tường.

(bitch please, chỉ có công được kabedon thụ thôi nhé, pháo hôi đi ăn cức đi)

Hàn Nghiệp bất động thanh sắc mà kéo dãn khoảng cách, đến giá rượu cầm ly vang đỏ: "Chăm chú lắng nghe."

Yến Tuyết Thần thấy thế, đơn giản nói với Diệp Tố: "Bọn họ có chuyện rồi, ta đây đem ngươi đi tìm đồ ăn ngon, ta nói với ngươi a, Tát Luân tộc có loại đồ ăn đặc biệt ngon, chúng ta đến sớm một chút, bằng không sẽ bị người cướp sạch."

Diệp Tố kỳ thật rất không thích nam nhân tên Gabriel kia, ánh mắt ngả ngớn, đặc biệt lúc hắn nhìn Hàn Nghiệp, ý đồ trong đó quả thực lóe mù mắt người. Hắn không muốn để Hàn Nghiệp lại một mình với người này, nhưng Yến Tuyết Thần chưa đợi Diệp Tố trả lời, đơn giản trực tiếp kéo hắn vào trong lễ đường, trên bàn bày đầy đồ ăn mỹ vị, đã sớm đem thần hồn Yến Tuyết Thần câu mất rồi.

"Đừng......" Diệp Tố bị kéo đến mức lảo đảo, quay đầu nhìn Hàn Nghiệp, phát hiện Hàn Nghiệp đem toàn bộ lực chú ý đặt trên người Gabriel, căn bản không để ý hắn và Yến Tuyết Thần đi đâu. Diệp Tố cảm giác đần độn vô vị, theo Yến Tuyết Thần chạy chậm vào trong lễ đường.

"Chính là nó!" Yến Tuyết Thần trực tiếp bưng lên một mâm quả hạch màu đỏ trên bàn, ôm chặt như cái tiểu hài tử, hiến vật quý mà đưa một quả cho Diệp Tố nếm thử.

Diệp Tố cắn một ngụm, chất lỏng chua ngọt từ đầu lưỡi tràn tới khoang bụng.

"Thế nào?"

"Cũng không tệ lắm."

Yến Tuyết Thần cực kỳ thất vọng với đánh giá "Không tệ lắm" này, quay đi không thèm nhìn Diệp Tố: "Nếu chỉ là không tồi, ngươi không cần ăn a, ngươi không thưởng thức được nó, cho nên chỉ có thể để người biết thưởng thức như ta đến ăn đi."

Diệp Tố:......

Sợ Diệp Tố đổi ý, Yến Tuyết Thần ôm mâm, tìm một góc chậm rãi hưởng thụ, ăn liền vài viên xong, mới nhớ tới mà xua tay với Diệp Tố: "Tự ngươi đi tìm chỗ chơi đi, đợi Tát Lạc Phu xuất hiện ta sẽ báo cho các ngươi."

Cũng không biết Yến Phương thấy được đức hạnh nữ nhi mình thập phần coi trọng sẽ nghĩ thế nào.

Diệp Tố chán đến chết mà nhìn xem các bàn tiệc lớn, phần lớn đồ ăn đều khiêu chiến thị giác Diệp Tố, nhan sắc kia, hình dạng kia, căn bản không thể dùng ngôn ngữ miêu tả, mỗi khi Diệp Tố thấy ngoại tinh nhân kỳ quái nào đó đang ăn đồ ăn kỳ quái nào đó, lại cầm lòng không đậu mà thở dài, thiếu chút nữa để khắc phục mắt không khỏe mà đi nếm thử.

Tiếng náo nhiệt của ngoại tinh nhân xung quanh truyền vào tai Diệp Tố, hắn đeo máy phiên dịch, đều có thể nghe hiểu được. Hàn Nghiệp đã nói qua với hắn nguyên lý máy phiên dịch, bởi vì văn minh vũ trụ có chủng tộc không dựa vào âm thanh mà giao tiếp, mà dựa vào ánh sáng, từ chấn động, khí vị... truyền thông tin, cho nên máy phiên dịch càng giống như một người môi giới, là một loại sóng ngắn Vạn tộc liên minh thống nhất chế tạo ra. Máy phiên dịch của mỗi chủng tộc đều dựa theo quy định sóng ngắn mà chế tạo, tín hiệu thông tin bản thân phát ra sẽ được máy phiên dịch đổi thành loại bước sóng điện từ này, lại được máy phiên dịch đối phương tiếp được, thay đổi thành phương thức thông tin đối phương có thể nghe hiểu.

Nghĩ đến Hàn Nghiệp, Diệp Tố nhìn quanh lễ đường, Hàn Nghiệp cùng Gabriel đã sớm không ở chỗ vừa nãy, Diệp Tố nhìn quanh tìm kiếm, cũng không thấy được bóng người.

"Chi chi chi, ngươi dẫm lên đuôi ta!"

Diệp Tố bị một tiếng kêu sợ hãi kéo lại tinh thần, cúi đầu liền thấy, hóa ra là một ngoại tinh nhân lớn bằng nắm tay, lớn lên rất giống sóc lông xù xù, chỉ là đuôi mềm mềm đại đại lông xõa tung lại biến thành thon dài màu đỏ, lúc này đang nằm dưới chân Diệp Tố.

Diệp Tố vội lui chân lại, nghĩ nghĩ liền ngồi xổm xuống nhẹ nhàng xoa xoa đuôi ngoại tinh nhân nho nhỏ, nỗ lực mà đối xử với đối phương như sinh vật giống mình, "Xin lỗi, ta không nhìn thấy ngươi."

"Hừ." Tiểu ngoại tinh nhân đột nhiên vung đuôi, vòng quay người bảy tám vòng, "Cư nhiên lại bị ngươi dẫm vào, đậu má."

Diệp Tố:......

Máy phiên dịch này nhất định có vấn đề!

Tiểu ngoại tinh nhân lại tuôn ra một tràng chửi má nó, mới vèo một cái lập tức biến mất, để lại Diệp Tố bị mắng đến cẩu huyết lâm đầu.

"Ngươi là Brad hay Notting tộc?"

Diệp Tố theo hướng thanh âm quay đầu lại, lại không thấy ai cả. Không đúng, nguyên bản phía sau hắn là giá rượu, tại sao lại biến thành bức tường rồi? Hắn chậm rãi đứng dậy, lại lùi về phía sau vài bước, mới thấy hóa ra không phải bức tường, mà là một ngoại tinh nhân to lớn, cao tầm mười mét, Diệp Tố còn chưa cao đến đầu gối hắn, tạo ra cảm giác áp bách như lần đầu tiên hắn nhìn thấy cơ giáp ở Hoa Đô Đại học. Chủng tộc ngoại tinh nhân này Diệp Tố nhận thức, gọi là Đại Nhạc tộc, là cường giả trong Vạn tộc.

"Ngươi là Brad hay Notting tộc?" To con lại lên tiếng hỏi.

Diệp Tố trả lời: "Ta là Nhân tộc."

"Thì ra là Nhân tộc a." To con nói, "Các ngươi lớn lên rất giống nhau, ta luôn không phân biệt rõ được, nhầm lần rất nhiều, chê cười rồi."

Diệp Tố chỉ có thể ngửa đầu nói chuyện cùng hắn, "Ngươi có thể ngồi xổm không? Ta nói chuyện với ngươi rất mệt, ngươi cúi đầu không mệt sao?"

"Ngồi xổm?" To con suy tư một hồi lâu, "Đây là từ ngữ đặc thù của Nhân tộc các ngươi đi, ta sẽ không ngồi xổm. Ta muốn hỏi ngươi, ngươi nguyện ý làm sủng vật của ta không? Ta thực thích ngươi, loại sinh vật nho nhỏ này."

Diệp Tố lại bắt đầu hoài nghi máy phiên dịch có vấn đề.

"Sủng vật?" Diệp Tố thật cẩn thận mà hỏi lại, "Là loại sủng vật ngươi đút cho nó ăn, đút cho nó uống, còn phải đưa ra ngoài chơi sao?"

"Ngươi thích như vậy sao? Nếu thích ta cũng có thể đút cho ngươi ăn, ta có đôi lúc sẽ rất bận, nhưng ta sẽ dặn người uy ngươi. Đã từng có rất nhiều chủng tộc muốn làm sủng vật của ta, ta đều cự tuyệt. Nhưng không biết tại sao, ta nhìn thấy ngươi liền đặc biệt muốn ngươi làm sủng vật của ta."

"Ta có lẽ không thích hợp làm sủng vật..." Diệp Tố lui về sau một bước, khô cằn mà cự tuyệt, nói chuyện cùng Đại Nhạc tộc này thực sự quá mức khiêu chiến thần kinh hắn.

"Ngươi cự tuyệt ta sao?" Thanh âm to con trở nên ồm ồm, đi về phía trước một bước, thân thể như động đất mà rầm rầm vang, giống như chỉ cần Diệp Tố nói một tiếng "Không", tòa sơn kia liền đổ xuống, đập Diệp Tố bẹp dúm. Diệp Tố lập tức cảm thấy da đầu tê dại, sách sử ghi lại Đại Nhạc tộc thập phần hung hãn, có thể hành tẩu trong vũ trụ không sợ phóng xạ, một đội quân thường có thể giữa bảy thành Trùng tộc giết bảy.*

*ý là có bao nhiêu giết bấy nhiêu

"Ta là tôn tử của tộc trưởng thứ chín Đại Nhạc tộc, ngươi muốn cái gì ta cũng đều có thể cho ngươi." To con cưỡng bức xong lại lợi dụ.

Diệp Tố ánh mắt tìm kiếm xung quanh, cho dù là Yến Tuyết Thần hay Hàn Nghiệp, hắn đều không nhìn thấy nửa cái bóng. Diệp Tố chưa từng có kinh nghiệm giao tiếp cùng ngoại tộc, lại sợ ngôn ngữ quá kích động gây ra phiền toái, hỏng kế hoạch của Hàn Nghiệp, lúc này mới bó tay không có biện pháp, chỉ có thể hàm hàm hồ hồ mà cãi cọ cùng to con: "Ta sẽ không hợp khí hậu..."

"Sao có thể, khí hậu Đại Nhạc tộc ta là tốt nhất toàn vũ trụ, nếu không ta cũng không to hơn ngươi nhiều như vậy. Ta biết Nhân tộc các ngươi thực nghèo, thường xuyên ăn không đủ no, ngươi yên tâm, làm sủng vật của ta, ta nhất định sẽ đem ngươi uy no."

"To con, ăn một chiêu của ta!" Đang lúc Diệp Tố không biết nên đáp lại thế nào, một đạo thanh âm non nớt lại thô lỗ lao nhanh đến, nhanh hơn vận tốc âm thanh chính là chủ nhân âm thanh đó, đôi mắt Diệp Tố còn chưa chuẩn bị, liền hoảng hốt thấy một tiểu hắc ảnh hướng ngực Đại Nhạc tộc đánh tới.

Đại nhạc tộc động cũng chưa động, còn tiểu hắc ảnh kia bị làn da cường tráng cứng rắn của hắn bật ngược lại, bay ra ngoài, Diệp Tố vội duỗi tay bắt được hắc ảnh, hóa ra là tiểu ngoại tinh nhân lúc trước hắn không cẩn thận dẫm phải đuôi.

Tiểu ngoại tinh nhân dường như bị ủy khuất, bị va đến hai mắt ngất đi, cái đuôi thon dài vòng hai vòng trên eo Diệp Tố mới an tâm lại.

"Ta không thích ngươi." Đại Nhạc tộc từ trên cao nhìn xuống mà nói với tiểu ngoại tinh nhân, ngữ khí tựa hồ không sinh khí, "Ngươi còn nhỏ hơn cứt mũi ta, nếu không phải vì ba ba ngươi, ta liền có thể một chân dẫm chết ngươi."

"Này." Tiểu ngoại tinh nhân bất mãn nhảy trong tay Diệp Tố, "Đợi đến khi ta lớn, ta nhất định có thể đem ngực ngươi đào ra một cái động!"

"Chờ ngươi lớn lên rồi lại nói." To con lại nhìn về phía Diệp Tố, để ý tư thế hắn ôm tiểu ngoại tinh nhân, "Ngươi còn chưa trả lời, có muốn cùng ta về Đại Nhạc tộc hay không, ta cũng có thể ôm ngươi như vậy, nếu ngươi không muốn đi đường."

Diệp Tố:......

Có lẽ hắn không hợp thế giới tương lai.

Đông đảo ngoại tinh nhân trong tiệc rượu vẫn chưa chú ý tới trò khôi hài nơi này, cho dù có chú ý, thấy cái tên to con Đại Nhạc tộc kia liền không xen vào việc người khác.

Ở một góc lễ đường, Hàn Nghiệp thong thả ung dung mà uống rượu, nghe Gabriel lải nhải.

Kỳ thật Gabriel cũng không rõ đến tột cùng mình đang nói cái gì, tầm mắt hắn không khống chế được mà dính lên mặt Hàn Nghiệp, từ kiều khóe mắt nhìn đến viền môi tinh tế, không một chỗ nào không tản ra mị lực mê người cực độ, cùng với hầu kết hơi chuyển động khi hắn uống rượu, Gabriel cảm giác chính mình lâm vào trạng thái sốt cao, cả người đổ mồ hôi.

"Phụ thân ngươi tại sao không tham gia tiệc rượu này?" Hàn Nghiệp như tùy ý mà hỏi một câu.

"Hắn nói tiệc rượu không thú vị." Gabriel lúc này mới để ý trả lời, "Vai hề nhảy nhót giãy giụa hấp hối thôi, hắn còn nói phàm là người tự giữ thân phận đều sẽ không tới, có thể phái đến tiểu bối lên được mặt bàn đã là cho Tát Luân tộc mặt mũi rồi, ngoại giao mà, cũng không thể để quá khó coi."

Hàn Nghiệp nhẹ nhấp một ngụm rượu vang đỏ, hồng quả chỉ Tát Luân tộc mới có sản xuất rượu thanh hương mà kéo dài, chậm rãi lan khắp đầu lưỡi. Lời Gabriel đã lộ ra phần lớn tin tức, nghĩ đến Nhân tộc cùng bốn tộc khác đã đạt thành hiệp nghị, sẽ không tiếp thu đàm phán, thậm chí chút ngoại giao mặt ngoài cũng lười làm.

Đàm phán lần này của Tát Lạc Phu cũng chỉ có thể thất bại, nhưng đây lại là tin tốt đối với Hàn Nghiệp, Hữu Nhậm cùng đường chỉ có thể hoặc cùng Tả Nhậm chung chiến tuyến hoặc cùng hắn hợp tác.

Hàn Nghiệp buông chén rượu, hắn đã nghe được tin tức mình muốn, đột nhiên, ánh mắt hắn cứng lại, thấy được Diệp Tố đang giằng co cùng Đại Nhạc tộc.

Gabriel theo tầm mắt hắn nhìn qua, hiểu rõ cười cười: "Đó là đồng bạn của ngươi? Hắn hình như được tiểu vương tử Đại Nhạc tộc coi trọng, đúng là có phúc khí."

"Ngươi cho rằng đây là phúc khí?" Hàn Nghiệp lạnh lùng mà liếc Gabriel, khóe mắt nguyên bản ôn nhu thậm chí có điểm vũ mị lập tức trở nên rét lạnh sắc bén. Gabriel bị cả kinh nghẹn lớn, mồ hôi nóng cả người biến thành mồ hôi lạnh, một lúc lâu sau mới tìm hồn về được, lắp bắp phản bác: "Không thì thế nào? Ta nghe nói có rất nhiều chủng tộc dáng người nhỏ xinh bị Đại nhạc tộc bắt làm sủng vật."

"Chúng ta là Nhân tộc, một chủng tộc độc lập tự do, không phải vật phụ thuộc." Hàn Nghiệp ngữ khí lạnh băng, nện bước vững vàng mà qua chỗ Diệp Tố.

"Cho dù nhỏ yếu, cũng không phải lý do để từ bỏ tôn nghiêm làm người."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...