"Gọi là Dương Liễu phải không?"
Nghe Quỷ sai hỏi, tôi cố sức gật đầu.
Bố mẹ thường gọi tôi là Nhỏ rác rưởi còn dân làng thì gọi tôi là Mặt rỗ, cái tên Dương Liễu này thật ra đã lâu lắm rồi tôi không được nghe.
Cây dương liễu năm ngoái đã bị đốn bán lấy tiền, năm nay tôi cũng biến mất rồi.
Quỷ sai đứng trước mặt tôi rất có khí chất, nói chuyện còn ra vẻ hơn cả trưởng thôn, chắc là một quan chức trong giới quỷ.
Trưởng thôn từng nói, quan chức cái gì cũng quản được, gặp phải thì phải biết cúi đầu.
Tôi chỉ dám nương theo bóng đêm mở to mắt nhìn hắn.
Toàn thân hắn ta đen kịt, trên người còn xích theo một cái bóng, không biết đó là người hay là chó nữa.
Hơi giống người, giống người chị dâu bị xích ở nhà bên cạnh; lại hơi giống chó, tứ chi mềm oặt trên mặt đất, há miệng 'ô ô' nhưng không phát ra tiếng; giống như một cái miệng dài ngoẵng che kín cả khuôn mặt.
Quỷ sai lại hỏi: "Tên thật là Trần Giao Nguyệt?"
Tôi ngây người, tên thật là gì cơ?
Xuống địa phủ phải gọi tên thật sao? Giống như người sống và người c.h.ế.t vậy.
Tôi đã nhìn trăng mười mấy năm rồi, trăng lên bố mẹ không nỡ thắp đèn thì tôi có thể đi ngủ, tôi thích trăng.
Nhưng sao tôi lại thành trăng được chứ?
Tôi không nói gì, lắng nghe hắn tiếp tục.
"Huyết thân còn lưu lại... Dương gian có một người mẹ, tên Trần Hành?"
Tôi lắc đầu, vội vàng giải thích: "Mẹ tôi tên Nguyệt Quý!"
Tôi không thích mẹ nhưng tôi không thể không có mẹ.
Hắn nghi hoặc dừng lại, lật cuốn sổ đen kịt trong tay ra phía sau: "Bị bắt cóc mười bảy năm trước à, thảo nào không biết. Haizz, mẹ của ngươi đã tìm mười bảy năm rồi đấy ~"
Giọng hắn nhẹ tênh, như thể anh hàng xóm nói "em trai cậu lại tè dầm rồi" vậy.
Nhưng lời nói đó lại giống như một nhát búa giáng mạnh vào tim tôi.
"Bị bắt cóc?"
Tôi từng lén xem sách của em trai, biết ý nghĩa của câu này, nghĩa là tôi không phải con của bố mẹ, mẹ tôi không phải Nguyệt Quý!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tim-me/chuong-1.html.]
Tôi đột nhiên thấy đau khắp người, bị bố say rượu đánh gãy chân bắt đi ăn xin trên phố cũng không đau bằng lúc này.
"Sao con lại bị bắt cóc? Mẹ con đâu? Mẹ con ở đâu? Con muốn mẹ!"
Tôi không còn nhớ hắn là một quan lớn nữa, đôi mắt ghim chặt vào người đó mà la lớn.
Sách giáo khoa của em trai nói rằng quan hệ huyết thống là thân thiết nhất, nói rằng cha mẹ trời sinh đã yêu thương con cái của mình.
Tôi vẫn luôn nghĩ là do mình quá vô dụng, không được bố mẹ yêu thích.
Tôi vẫn mong một ngày nào đó bố mẹ sẽ thấy được những điều tốt ở tôi, một ngày nào đó họ sẽ khen tôi một lần như cách họ khen em trai.
Nhưng cho đến khi ngã c.h.ế.t dưới vách núi, tôi vẫn không đợi được.
Thì ra là vì tôi không phải con ruột của họ!
Mà mẹ ruột của tôi đang đợi tôi, bà ấy đã tìm tôi mười bảy năm!
"Chết rồi thì tìm mẹ có ích gì. Đợi lần sau đầu thai thì sẽ có, hoặc đợi mẹ ngươi c.h.ế.t rồi xuống địa phủ mà gặp."
Hắn ta nói với giọng qua loa, lật cuốn sổ bắt đầu đọc đoạn tóm tắt vài ba câu về cuộc đời tôi.
Tôi muốn bất chấp tất cả lao lên trời kéo hắn xuống, xé rách quần áo hắn mà gào thét.
Nhưng tôi không thể, vì tôi đã c.h.ế.t rồi.
Tôi bị giam cầm trong cơ thể, rắn siết lấy tôi, kiến nhột nhạt cắn xé trên người.
Thế nhưng mẹ vẫn chưa nhìn thấy tôi, chưa nói chuyện với tôi, tôi chưa từng được mẹ khen ngợi như những đứa trẻ trên phố.
Tôi giặt quần áo rất sạch sẽ, mẹ nhất định sẽ khen tôi; tôi làm nông rất nhanh nhẹn, mẹ nhất định sẽ khen tôi; tôi ăn rất ít không lãng phí, mẹ nhất định sẽ thích tôi...
"Con muốn mẹ!"
Tôi quá không hiểu chuyện rồi, tôi điên cuồng lao về phía Quỷ sai cao lớn đang lật sổ, hết lần này đến lần khác gọi mẹ.
Tôi hối hận vì đã không nghe lời Bà Sáu Khờ.
Nếu vừa rơi xuống tôi nuốt một ngụm nước bọt hát một bài, rắn có lẽ sẽ biết tôi vẫn muốn sốngmà thả tôi ra.
"Người quỷ khác đường." Quỷ sai lạnh lùng nói.
Bỗng nhiên, cái bóng đen bị xích trông như người lại như chó kia vọt lên, cắn mạnh vào cổ tay Quỷ sai!
Quỷ sai bị cắn có vẻ rất đau, hắn hoảng loạn né tránh, thứ gì đó trong tay rơi xuống, trúng vào người tôi.
"Chết rồi!"
--------------------------------------------------