Tất cả đau đớn lập tức trở nên xa vời, tôi theo bản năng giơ tay múa loạn xạ, cơ thể vậy mà lại bay lên.
"Nghiệt súc!"
Quỷ sai giận cực điểm, tức đến mức muốn bay tới bắt tôi nhưng đùi hắn lại bị cái bóng đen kia cắn một cái, lập tức đau đến nhe răng trợn mắt.
Nương theo ánh trăng, tôi nhìn rõ ngũ quan của Quỷ sai, giống hệt người.
"Cứ để ngươi sung sướng mười ngày, đến lúc đó, ta sẽ khiến ngươi muốn sống không được, muốn c.h.ế.t không xong!"
Nghe Quỷ sai nghiến răng nghiến lợi đe dọa, tôi sợ hãi bay vọt lên.
Quay đầu nhìn lại, bóng dáng bọn họ đã trở nên mờ nhạt.
Tôi không biết thứ trên người mình có tác dụng gì, sau này sẽ đối mặt với điều gì, nhưng tôi biết mình có cơ hội đi tìm mẹ rồi.
"Cảm ơn chị Quỷ Đen!" Tôi cất tiếng hô lớn: "Đợi em tìm được mẹ nhất định sẽ báo đáp chị!"
Tôi cố sức bay, nhưng vì không biết bay nên vụng về như đang chạy.
Hồi nhỏ bị đánh tôi là chạy trốn, rất nhiều người lớn không đuổi kịp.
Tuy sau này tôi sợ bị đánh đau hơn nên ít khi chạy, nhưng may mắn là tôi vẫn còn biết chạy.
Tôi chạy rất nhanh, không biết mẹ có khen tôi không, nếu mẹ khen tôi nguyện ý để bà ấy đánh một cái, chỉ cần đừng quá đau là được.
Xà Sơn quá cao quá rộng, tôi chạy lên một đỉnh núi, lại chạy qua một bãi đất trống rồi lại là những ngọn núi nối tiếp nhau bất tận.
Tôi cứ thế chạy không ngừng nghỉ, may mắn là cơ thể nhẹ tênh không thấy mệt lắm.
Cơ thể thế này rất thích hợp để làm nông cùng mẹ, nhưng tôi hy vọng mẹ không phải làm nông, làm nông vất vả lắm.
Tôi nhanh chóng bay đến trong thôn, dưới một thửa ruộng bậc thang, màn đêm buông xuống, không một nhà nào thắp đèn.
Tôi biết không có ai tìm tôi cả.
Bà mối thích nói chuyện với tôi không tìm tôi, bà Sáu Khờ điên điên khùng khùng không tìm tôi, bố mẹ và em trai cũng không tìm tôi.
Không sao, tôi có thể đi tìm mẹ.
Đợi tôi tìm được mẹ, sẽ có người tìm tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tim-me/chuong-2.html.]
Tôi xuyên qua đêm tối mịt mờ, học hát một bài không biết có đúng điệu hay không, rồi bay về phía những ngọn núi xa hơn.
"Mặt trời lên rồi!"
Tôi nhìn thấy những người đã c.h.ế.t trong núi giống như tôi.
Có người treo trên sườn núi, có xương trắng hếu nằm dưới chân núi, tôi thấy hơi buồn, muốn hái một bông hoa đặt lên ngôi mộ trơ trọi của họ.
Nhưng hoa cũng muốn sống, chúng không cho tôi chạm vào.
Tôi đành tạo một làn gió, thổi bay những chiếc lá rụng đang sắp mục rữa thành phân bón để từ biệt họ.
Sáng sớm ngày thứ ba, tôi ra khỏi núi, trên con đường lớn có rất nhiều xe cộ chạy về các hướng khác nhau.
Mặt trời lại mọc, nắng chiếu lên người tôi, tôi không cảm thấy đau, thậm chí còn thấy hơi ấm áp.
Hóa ra dân làng nói sai rồi, ma quỷ ban ngày cũng có thể ra ngoài.
Tôi bay đến một chiếc xe bán tải định đi cùng vào thành phố, nhưng lại nghe thấy trong xe có tiếng nói yếu ớt gọi "Mẹ..."
Là đứa trẻ có mẹ sao?
Linh hồn tôi run rẩy vì xúc động, tôi muốn nhìn những người mẹ và đứa con yêu thương nhau, từ khi tôi không xin được tiền trên phố nữa thì tôi rất ít khi được phép ra ngoài, tính ra đã lâu lắm rồi không nhìn thấy.
Tôi phải xem và học hỏi, nếu không sau này sống với mẹ không tốt, mẹ sẽ thất vọng mất!
Tôi hơi ngượng ngùng nói một tiếng xin lỗi, rồi cẩn thận thò đầu vào trong xe, nhưng cảnh tượng nhìn thấy lại khiến tôi giật nảy mình.
Ba đứa trẻ đang bị siết chặt ngực, được ôm trong lòng ba người chú to khỏe.
Trông có vẻ rất thân thiết.
Nhưng là người từng bị đối xử như vậy, tôi biết đó là sự giam cầm ngột ngạt đến mức nào, chúng bị kìm hãm như thế này rất khó để nói thành lời.
Đây không phải mẹ của chúng.
Lòng tôi quặn đau, vô cùng tức giận.
Tại sao lại phải chia cắt con cái và mẹ? Đây đều là những đứa trẻ không được mẹ yêu thích sao?
Đây có phải là "bắt cóc" không?
--------------------------------------------------