Nỗi đau trước khi c.h.ế.t ùa về, trở nên nặng trĩu, chân què khiến tôi không thể thổi gió được nữa.
Nhưng may mắn là tôi là ma, tôi có thể ôm một chân mà "bay" lộn xộn theo mẹ.
Tôi bay không đẹp, sẽ không được mẹ khen ngợi rồi; nhưng tôi không bỏ cuộc, tôi phải dũng cảm như mẹ.
Chúng tôi cứ thế tiến gần đến nhà bà Sáu Khờ ở đầu thôn.
Nhà bà ấy hẻo lánh nhất, trong nhà đã chẳng còn ai từ lâu.
Ngày xưa còn có bà ấy, con trai bà ấy và mấy ông chú ngày nào cũng đến ngủ với bà ấy, mấy ông chú đó ngày nào cũng khác nhau, mang cho bà ấy một bát cháo loãng rồi cứ thế xông vào nhà.
Trước khi tôi c.h.ế.t thì con trai bà ấy đã c.h.ế.t rồi, được vớt lên từ nhà xí khô.
Mọi người nói là bệnh điên của bà ấy tái phát, tự tay dùng d.a.o chặt rồi đá vào.
Sau này lại đồn Bà Sáu Khờ bị bệnh lây, mấy ông chú cũng không đến nữa.
Thế là bà ấy bắt đầu lang thang đây đó, gặm lá cây trên núi để lấp bụng, tôi nhặt được nhiều quả thì cũng sẽ chia cho bà ấy, vì bà ấy nhận biết được khá nhiều chữ.
Hồi đó tôi không biết biết chữ để làm gì, chỉ là thấy em trai tôi biết chữ được khen ngợi thì ghen tị, nghĩ bụng mình cũng nên học.
"Bà đó biết con gái bà ở đâu, bà cứ ở lại đây hỏi bà ấy đi, để tôi đi đi, tôi chịu khổ đủ rồi."
Dòng suy nghĩ chợt bị kéo về, tôi nhìn dì ấy vừa nói vừa hung dữ đẩy mẹ tôi về phía nhà bà Sáu Khờ.
Mẹ ngốc!
Người mẹ gầy gò hơn cả bắp ngô đã bóc vỏ bị đẩy lảo đảo, ngã thẳng vào nhà bà Sáu Khờ.
Thân hình mỏng manh của mẹ lay động trong gió lạnh, m.á.u nhanh chóng thấm ra từng mảng lớn trên chân, mắt cá chân nhô ra bị đá vấp một cái là rách toạc cả lớp da.
Mẹ ơi!
Tôi muốn lắm được hét lên để mẹ nghe thấy, tôi muốn lắm được ôm mẹ, muốn lắm mình có thể thổi một làn gió ấm áp vào vết thương của mẹ mà nói: "Đừng sợ, không đau đâu."
Nhưng tôi không làm được, tôi chỉ có thể nhìn mẹ hơi đau đớn loạng choạng trốn vào nhà bà Sáu Khờ.
Mà dì nhà họ Lý đã chạy xa không hề quay đầu lại.
Tại sao dì xấu tính lại đối xử với mẹ như vậy?
Đường ở đây mẹ nhất định không quen!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tim-me/chuong-8.html.]
Tôi đau lòng rơi lệ, nhưng chẳng có cách nào.
May mắn thay Bà Sáu Khờ đã đi ra.
Bà ấy cau mày, vặn vặn chiếc đèn pin bị va đập, ánh sáng yếu ớt chiếu lên người mẹ.
Tôi mới thấy khuôn mặt mẹ cũng bị rạch không ít vết, quần áo trên người bẩn thỉu rách nát, trên đó còn dính cành lá cây chè.
Ánh lửa đuổi theo chiếu sáng con đường cách đó không xa, Bà Sáu Khờ ấn vài cái tắt đèn pin, một tay kéo mẹ vào trong.
Tôi cũng theo vào.
"Cô từ ngoài đến, cô đưa con bé Minh Châu đến đây sao?"
Bà Sáu Khờ khàn giọng nhìn ra ngoài qua cửa sổ, dì ấy chạy trốn đã ngã xuống vách núi.
Một chân què của dì ấy bị ngọn đuốc con trai lão thôn trưởng ném trúng, ánh lửa chiếu sáng ống quần dính đầy m.á.u và mặt đất.
Dì ấy lại quay đầu lại, hung hăng ném ngọn đuốc trên người mình vào đám đông.
Sức lực của dì ấy không lớn, nhưng ném cực kỳ mạnh, như muốn bùng phát toàn bộ sức lực tích trữ bao nhiêu năm qua.
Ngọn đuốc nhảy nhót giữa đám đông, có người né tránh, có người dùng đuốc để gạt ra, nhưng cuối cùng ngọn đuốc vẫn rơi trúng đỉnh đầu chồng dì ấy.
Tôi nghe thấy một đám người gào thét t.h.ả.m thiết đến chói tai, cũng nhìn thấy dì ấy nở một nụ cười sảng khoái mãn nguyện, sau đó, dì ấy không chút do dự lao mình xuống vách núi phía sau.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy dì ấy cười.
Tôi cũng là lần đầu tiên biết dì ấy tên là Minh Châu…
Mẹ tôi đang nhìn cũng kinh hãi.
Mẹ tôi ôm miệng bật khóc: "Tôi vốn muốn đưa cô ấy thoát khỏi đây, nơi này không nên là nơi chôn vùi cô ấy."
Bà Sáu Khờ nhìn về hướng Minh Châu rơi xuống rất lâu, bà ấy gật đầu với mẹ.
"Cô ấy đương nhiên không nên."
Dân làng c.h.ử.i bới ném đuốc xuống núi, rồi lại ùn ùn chạy về, cửa sổ lại bị che kín mít.
Bà Sáu Khờ dò dẫm nằm lên chiếc giường gỗ cứng, chiếc quạt mo lớn phe phẩy lúc có lúc không: "Năm đó chạy mất một chân, bây giờ còn dám chạy."
Mẹ tôi định phản bác, nhưng lại nghe bà ấy tiếp tục nói: "Cô tìm đến đây bằng cách nào tôi không quan tâm, nên đi thì cứ đi đi, hai ngày nay cảnh sát nhiều, họ tưởng cô c.h.ế.t rồi sẽ không tìm mãi đâu, cô lát nữa hãy đi."
--------------------------------------------------