Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tin Lầm, Hối Muộn

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên trong bức tường cao, tiếng cười nói vang lên từng đợt.

Một giọng nam trầm tĩnh cất lên: "Mẫu thân, hôm nay người có khỏe không, có thích san hô đỏ con tặng người mấy hôm trước không?"

"Đó là của bệ hạ ban cho con, đúng là một món đồ quý giá, tấm lòng hiếu thảo của con thật quý hóa đó."

Món san hô đỏ lớn đó vừa được chuyển từ sân của ta đi, với lý do là: tìm được một vị tiên sinh giỏi cho cháu trai ta, để làm lễ bái sư.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Ta không ngờ, thì ra là bái một bà lão làm tiên sinh!

Một giọng nói trẻ con trong trẻo vang lên: "Bà nội, Quân nhi thích người nhất! Khi nào Quân nhi mới được ở cùng bà nội mãi mãi ạ, bà lão xấu xí và hung dữ đó, con không thích bà ta chút nào!"

Giọng một bà lão hiền từ vang lên: "Quân nhi ngoan, chờ bà lão đó c.h.ế.t rồi, bà nội và ông nội sẽ về. Nhưng tiểu quỷ tinh ranh này, tuyệt đối không được lỡ lời."

"Quân nhi thông minh nhất, nhất định sẽ không nói ra đâu, bà nội của Quân nhi là người khác! Là bà nội tốt nhất trên đời này."

"Tiểu quỷ ngoan, cháu đúng là tinh ranh."

Một giọng nam già nua cất lên, sân viện lập tức tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.

Ta tựa vào bức tường cao, toàn thân m.á.u lạnh băng.

Người đàn ông trung niên đang gọi người khác là mẫu thân kia, chính là đứa con trai ruột mà ta đã dốc lòng dạy dỗ bốn mươi năm.

Giọng nói trẻ thơ non nớt kia, là đứa cháu ngoan ta đã yêu thương đến tận xương tủy.

Thế nhưng giờ đây, cách một bức tường cao, trong một sân viện khác, chúng đang gọi người khác là mẫu thân, là bà nội.

Ta bước đi xiêu vẹo, ra khỏi con hẻm vắng lặng, như thể già đi mười tuổi chỉ trong một khoảnh khắc.

Ai có thể ngờ, ngôi nhà đó chỉ cách Hầu phủ ở kinh thành có một con phố mà thôi.

Thì ra phu quân của ta, người đã hi sinh thân mình vì đất nước vẫn chưa chết.

Thì ra đứa con trai do ta mang thai mười tháng đứt ruột đẻ ra, lại muốn nhận người khác làm mẹ.

Đứa cháu ngoan mà ta luôn cưng chiều lại nói ta là một bà lão vừa xấu xí vừa hung dữ.

Ngoài con hẻm, ở khúc quanh có một phu xe đang đợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tin-lam-hoi-muon/chuong-1.html.]

Thấy ta bước ra, gã hoảng sợ tiến đến: "Lão phu nhân, người..."

Ta vẫy tay: "Chân cẳng càng ngày càng không linh hoạt, đứng lâu thì không chịu nổi, thôi, đưa lão thân về phủ."

Gã phu xe dìu ta lên xe ngựa, ngập ngừng hỏi: "Lão nô thật sự đã thấy Hầu gia đại nhân ban nãy, có phải đã nhìn nhầm rồi không?"

Ta trầm giọng: "Lão thân ra ngoài chỉ là để đi dạo tùy ý, không tìm thấy Hầu gia thì có gì quan trọng đâu."

Gã phu xe chỉ biết ấp úng vâng dạ.

Trở về Hầu phủ, ngay trong đêm đó, ta đã phái người đưa gã phu xe đến tổ trạch Thanh Thành, ban cho gã năm mươi lạng vàng để gã an thân lập nghiệp.

Sau đó, ta bắt đầu bí mật phái người theo dõi Hầu gia, đồng thời phái một nhóm khác đi tìm kiếm những người thân tín đã tận mắt chứng kiến lão tướng quân hi sinh năm xưa.

Còn về Thanh Châu, đó là nơi ta cần phải tra xét kỹ càng.

Ba ngày sau, Hầu phủ có một vị khách không mời mà đến.

Một bà lão mặc áo lụa là gấm vóc, toát ra vẻ quý phái, được con dâu ta dìu từng bước một đến chính viện.

Nàng dâu hiền thục Lý Triển Oản giới thiệu: "Mẫu thân, đây là dì của con."

Bà lão kia khẽ khom người hành lễ: "Xin chào Lão phong quân."

Ta không lộ vẻ gì, cũng không lập tức ban ghế, chỉ nói: "Triển Oản, con nói, đây là dì ruột của con sao?"

Lý Triển Oản ôn tồn đáp: "Dạ vâng mẫu thân, dì con trước đây luôn ở Thanh Châu, nay đến kinh thành thăm con và Quân nhi."

"Thanh Châu?" Ta ngẫm nghĩ một lát, mỉm cười: "Nếu đã là dì ruột của Triển Oản, vậy thì là quý khách của Hầu phủ ta. Không biết phu nhân đây lần đầu đến kinh thành đã có chỗ ở chưa? Nếu chưa, lão thân cũng có thể làm tròn bổn phận của chủ nhà."

Vị phu nhân dung mạo đoan trang, được chăm sóc kỹ lưỡng kia ôn tồn từ chối: "Không dám làm phiền Lão phong quân. Lão phu nhân đây đã ở tại ngôi nhà ở hẻm Thanh Thạch, đủ để sống rồi."

"Hẻm Thanh Thạch?" Ta cười gật đầu: "Nơi đó rất gần. Lão phu nhân có thời gian rảnh thì cứ đến Hầu phủ chơi, coi như bầu bạn cùng Triển Oản."

Sau một lúc trò chuyện, ta lấy cớ mệt mỏi mà rời khỏi chính viện.

Khi khuất sau tấm bình phong, đáy mắt ta không kìm được bộc lộ một tia hận ý sâu sắc.

Cả đám súc sinh mất hết lương tâm này, lại dám trắng trợn dẫn người vào đây.

Chúng đang muốn m.ó.c t.i.m ta ra.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tin Lầm, Hối Muộn
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...