Thẩm Quân như mọi khi bước vào sân viện của ta, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn bát sữa bông duy nhất trên bàn: "Bà nội, là chuẩn bị cho con sao?"
Ta mỉm cười gật đầu, đáy mắt hơi bi thương: "Nhưng bây giờ chưa ăn được. Chúng ta phải đợi một người."
Thẩm Quân ngoan ngoãn hơn mọi khi, nó gật đầu rồi hỏi: "Lánh Xuân tỷ tỷ đâu? Chúng ta phải đợi tỷ ấy sao?"
Ta lại lắc đầu: "Lánh Xuân về nhà rồi, tối nay không trở lại."
Thẩm Quân lại gật đầu.
Cho đến khi một ông lão tóc bạc phơ bước vào, ánh mắt mờ đục của ông ta dừng lại trên người Thẩm Quân.
Thẩm Quân nép vào bên cạnh ta, lẩm bẩm: "Đây là ai, trông bẩn thỉu quá."
Ta mỉm cười: "Người cần đợi đã đến rồi. Quân nhi, bây giờ con có thể ăn sữa bông được rồi."
Thẩm Quân nghe vậy, cười nói: "Cảm ơn bà nội, con thích sữa bông ở viện của bà nội nhất. Mua ở nơi khác không có được vị ngon như vậy."
Nghe vậy, Thẩm Quân cười đáp: "Cảm ơn bà nội, cháu thích nhất món sữa bông trong viện của bà, nơi khác có mua cũng chẳng được vị ngon thế này."
Lão già ngồi đối diện ta, thở dài, giọng nói già nua vang lên: "Quân Nghi, nàng nhận ra ta rồi..."
Nụ cười của ta không chạm đến đáy mắt, ta gật đầu.
Ta không đáp lời ông ta, mà quay sang nói với Thẩm Quân: "Quân nhi không nhận ra ông ta sao... Con từng gọi ông ta là ông nội đấy."
Thẩm Quân đột ngột ngẩng đầu lên, chiếc thìa chạm vào thành bát, sữa bông đổ lênh láng ra sàn.
Thẩm Lệnh vén mớ tóc bạc phơ rối bời của mình, để lộ khuôn mặt có ba phần giống Thẩm Túc.
Thẩm Quân nhìn sắc mặt của ta, do dự nói: "Ông nội cháu đã mất từ lâu rồi, đừng có nhận bừa."
Ta cười nói: "Quân nhi, đến lúc rồi, hãy chào tạm biệt ông nội đi."
Thẩm Lệnh dường như hiểu được thâm ý trong lời nói của ta, ông ta hoảng hốt: "Ý gì đây? Triệu Quân Nghi, nàng muốn g.i.ế.c chồng sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tin-lam-hoi-muon/chuong-9.html.]
"Đừng nói bậy," ta lạnh nhạt nói: "Phu quân của ta đã mất từ bốn mươi năm trước rồi - tử trận vì nước."
"A!"
Thẩm Quân co giật, toàn thân đau đớn dữ dội, nôn ra một ngụm máu.
Lúc này Thẩm Lệnh mới nhận ra lời ta nói "tạm biệt" là dành cho Thẩm Quân.
Ông ta lao đến bên Thẩm Quân, trách mắng ta: "Hổ dữ còn không ăn thịt con! Quân nhi là cháu nội của nàng cơ mà!"
Ta cười khẩy: "Đó là cháu nội của ngươi, liên quan gì đến ta."
Ta nói từng chữ một, giọng nói đầy thù hận: "Năm đó các ngươi cấu kết với nhau hại c.h.ế.t con trai ta, còn suýt nữa hại ta c.h.ế.t vì khó sinh. Kể từ lúc đó, ngươi đã phải có giác ngộ bị tuyệt tự!"
Thẩm Lệnh ôm lấy Thẩm Quân đang không ngừng ho ra máu, giọng già nua tràn đầy bi thương: "Xin bà, hãy cứu cháu trai của ta, cứu Quân nhi của ta! Nó - chính là huyết mạch duy nhất của Thẩm gia chúng ta!!!"
Ta bước lên, giáng cho Thẩm Lệnh một cái tát: "Huyết mạch dơ bẩn nhất trên đời này chính là huyết mạch của Thẩm gia các ngươi! Tại sao phải để lại!"
"Đứa con trai mà ta đã dốc bao tâm huyết nuôi dưỡng, từ hai mươi năm trước đã bắt đầu hạ độc ta! Đứa cháu ngoan mà ta đã cẩn thận dạy dỗ, chưa bao giờ coi ta là bà nội, tuổi còn nhỏ mà tâm tư đã sâu nặng, giả vờ ngoan ngoãn để lấy lòng, ngay cả mẹ ruột cũng có thể vứt bỏ! Thì ra không phải cách dạy dỗ của ta có vấn đề. Người của Thẩm gia các ngươi, tận gốc rễ đã thối nát rồi!"
Cuối cùng Thẩm Quân tắt thở trong vòng tay của Thẩm Lệnh. Hắn gào lên một tiếng, lao về phía ta, muốn g.i.ế.c ta.
Ta rút cây trâm cài tóc ra, chịu đựng nỗi đau toàn thân như muốn rã ra, một nhát trâm rồi một nhát trâm nữa, đ.â.m mạnh vào Thẩm Lệnh.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.
Lại một nhát nữa.
Dù sao ta cũng không còn sống được bao lâu, ta muốn Thẩm Lệnh - c.h.ế.t trước ta!
Máu tươi ấm nóng đổ ướt cả người ta, cuối cùng ta cười một cách thanh thản.
Con trai, sau bốn mươi năm, cuối cùng mẹ cũng đã trả thù cho con rồi.
Trên đường xuống suối vàng, mẹ sẽ đến tìm con...
--------------------------------------------------