Đợi Lý Triển Oản đi rồi, ta rời khỏi giường, ra lệnh cho nữ tỳ thân cận bước đến.
Nữ tỳ này theo ta mới được bốn tháng, nhưng cũng là một đứa trung thành.
Hôm đó, khi ta chán nản ngồi trên xe ngựa trở về Hầu phủ, ta tình cờ nhìn thấy nó.
Tiểu nha đầu cắm một cọng cỏ lên người, cầu xin người qua đường cứu mẫu thân của nó.
Ta đã bỏ ra năm lạng bạc để mua nó về bên mình.
Ta đặt tên cho nó là Lánh Xuân.
Lắng nghe tiếng xuân, cũng là để chào đón một cuộc đời mới.
Nha đầu này thông minh và lanh lợi, ở nó, ta dường như nhìn thấy bóng dáng của người xưa.
Ta gọi nó đến trước mặt, đưa cho nó một chiếc hộp gỗ.
Chiếc hộp gỗ nặng trịch, nhưng nó vẫn đỡ rất vững.
Ta cười khuyến khích nó: "Tặng cho ngươi đấy, mở ra đi."
Trong hộp, ta đặt một chồng ngân phiếu và một ít bạc vụn, và đương nhiên, cả khế ước bán thân của nó nữa.
Lánh Xuân chỉ nhìn một cái, khóe mắt đã đỏ hoe. Nó quỳ xuống đất, run rẩy nói: "Lão phu nhân..."
Ta mỉm cười, đỡ nó dậy, nói: "Sau ngày hôm nay, ngươi có thể đi bất cứ lúc nào."
Con bé gật đầu, đứng dậy dìu ta.
Ta ngồi trước bàn trang điểm, đôi mắt mờ đục nhìn chằm chằm vào chiếc gương đồng.
Trong gương đồng mờ ảo hiện lên hình ảnh một bà lão với khuôn mặt đầy nếp nhăn, mái tóc bạc được chải gọn gàng.
Không cài bất cứ một món trang sức nào.
Không chỉ vậy, ta còn bảo Lánh Xuân bôi một chút phấn trắng lên môi, càng làm cho sắc mặt ta thêm tái nhợt và tiều tụy.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Tiếp theo, một vở kịch lớn sắp được diễn.
Những ngày nằm dưỡng bệnh trên giường, cuối cùng cũng có thể hoạt động gân cốt một chút rồi.
Một tiếng thét chói tai xé tan buổi hoàng hôn tĩnh mịch của Hầu phủ.
Một nha đầu nhỏ xộc thẳng vào sân viện của ta, quỳ xuống đất khóc lóc: "Lão phu nhân... Hầu gia thổ huyết rồi! Người mau đến xem đi!"
"Cái gì?" Ta kinh hãi vén chăn, trong lúc Lánh Xuân vội vàng khoác áo choàng cho ta.
Cuối cùng, dưới sự dìu đỡ của hai tiểu nha đầu, ta đi đến chính sảnh.
Khi ta đến, phủ y đã ở đó chẩn bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tin-lam-hoi-muon/chuong-6.html.]
Thẩm Túc nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, thỉnh thoảng lại ho ra một ngụm m.á.u tươi.
Hai vị phủ y kẻ bắt mạch, người châm cứu, nhưng chẳng thể ngăn được chứng ho ra m.á.u của nó.
Nhìn thấy ta đến, họ như có chỗ dựa, vội vàng bẩm báo: "Lão phong quân, việc này... chứng bệnh cấp tính của Hầu gia, e rằng phải mời ngự y trong cung mới được."
Ta run rẩy ngồi xuống bên giường Thẩm Túc, một hàng nước mắt đục ngầu cứ thế tuôn rơi, "Đã sai người đi mời Thái y Trương rồi, phiền hai vị cố gắng hết sức giữ lấy mạng sống của con ta."
Ta nói có ý: "Ngay cả nhân sâm ngàn năm được ban thưởng, trong phủ vẫn còn nửa củ!"
Một trong hai vị phủ y mắt sáng lên: "Nhân sâm có thể giữ mạng, có lẽ có thể cứu được Hầu gia."
Ta vẫy tay, ra lệnh cho Lánh Xuân: "Đi, mang củ nhân sâm ngàn năm đó đến đây."
Sau một hồi bận rộn, Thẩm Túc cuối cùng cũng ngậm được miếng nhân sâm, cơn ho ra m.á.u đã ngừng lại. Nó khẽ hé mắt, khó khăn nói: "Mẫu thân..."
Ta cúi đầu, rơi lệ than thở, đau đớn tột cùng: "Con trai của ta, là ai đã hại con!"
Khuôn mặt Thẩm Túc tỏ vẻ hoang mang, sau đó lại ho ra một ngụm máu, nói: "Hoàng hôn, con đã uống... khụ khụ... canh gà của Oản nương đưa."
Lý Triển Oản đang nằm úp mặt khóc nức nở bên cạnh, ngẩng đầu lên, kinh ngạc nói: "Hầu gia... thiếp không có! Sao canh gà lại có chuyện được?"
Ta vẫy tay, nhìn Lý Triển Oản một cái đầy ẩn ý, rồi nói với phủ y: "Kiểm tra canh gà."
Lý Triển Oản kinh hãi đến mức ngừng khóc: "Mẫu thân... Bát canh gà đó rõ ràng là người bảo con mang đến cho Hầu gia mà!"
Ta lấy tay che mắt, không để nước mắt rơi, than thở: "Nghiệt duyên đây mà..."
Lánh Xuân tức giận nói: "Phu nhân nói gì vậy! Chẳng lẽ là Lão phu nhân của chúng ta muốn hại Hầu gia sao?"
Lý Triển Oản ngây người một lúc, rồi chối bay chối biến: "Đương nhiên là... đương nhiên không phải..."
Nói rồi, nàng ta tự an ủi mình: "...Có lẽ là vì nguyên nhân khác."
Phủ y cầm cây kim bạc đã chuyển sang màu đen, run rẩy nói trước mặt ta: "Lão... Lão phong quân, Hầu gia uống canh gà mà trúng độc rồi!"
Ta thốt lên một tiếng thét chói tai từ cổ họng, một cái tát thật mạnh giáng xuống mặt Lý Triển Oản: "Đồ tiện phụ! Dám hạ độc con trai ta!"
Thẩm Túc dường như không thể tin nổi. Nó nhìn ta, rồi lại nhìn Lý Triển Oản đang bổ nhào đến bên giường mình.
Ta không hề nương tay, trên má nàng ta nhanh chóng hiện lên một vết đỏ rõ rệt.
So với Lý Triển Oản, Thẩm Túc càng không thể nghi ngờ ta.
Nó nhắm mắt lại, giọng nói thê lương: "...Mẫu thân, nhất định phải điều tra rõ, đừng để oan uổng người vô tội."
Ta đắp chăn cho Thẩm Túc, giọng nói bi thương: "...Cũng sẽ không tha cho kẻ có ý đồ tìm chết."
Thái y Trương đến muộn, run sợ liếc nhìn ta một cái, rồi tiếp tục chữa trị cho Thẩm Túc.
Ta mặt đầy nước mắt, nói từng chữ một: "Thái y Trương, hãy chữa trị cho con trai ta thật tốt, nhất định phải cứu sống nó."
Nói xong, ta dẫn theo một đám người hầu ồn ào rời khỏi chính viện.
--------------------------------------------------