Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TƠ LIỄU TRƯỚC GIÓ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vậy thì ta quả thực không phải.

Ta chỉ biết làm tròn bổn phận, chỉ mong đổi lấy một cơ hội sống tử tế.

Ta là nô tỳ của nàng, nhưng ta cũng là một con người nhỏ bé.

Biết nói đạo lý với nàng ta chẳng ích gì, nên ta lặng im không đáp, mặc kệ nàng hành hung.

Chỉ mong nàng sớm nguôi giận, sớm để ta đi.

Nhưng rõ ràng… ta đã đ.á.n.h giá quá cao lương tâm của nàng ta.

Ngày đầu tiên, ta chỉ bị đ.á.n.h đập.

Ngày thứ hai, nàng ta dùng que gỗ đ.â.m vào đầu ngón tay ta.

Ngày thứ ba, nàng nhốt ta vào thủy lao trong Tể tướng phủ, nơi chuyên giam giữ các nô tài phạm lỗi.

Trong đó... ta phát hiện ra t.h.i t.h.ể cha mẹ mình.

Khoảnh khắc ấy, ta thật sự muốn c.h.ế.t cho xong.

Trong dòng nước thối rữa, ta cố gắng nhấn chìm bản thân mà c.h.ế.t đuối.

Gã tiểu đồng canh gác hốt hoảng kéo ta lên, vừa lay vừa kêu:

"Khai Vân tỷ ơi, tỷ không được c.h.ế.t! Mau tỉnh lại đi!"

Ta nôn ra một ngụm nước lớn, yếu ớt hỏi:

"Ngươi… nhận ra ta sao?"

Tiểu đồng nói:

"Tỷ quên rồi ư? Tỷ là ân nhân cứu mạng của ta!"

"Mấy năm trước, tiểu thư làm mất vòng vàng, quản sự định bắt bừa một người chịu tội.

Ta suýt bị gán là kẻ trộm, là tỷ thấy được nỗi oan của ta, giữ chân tiểu thư lại, sau đó tìm ra kẻ trộm thật.

Nếu không nhờ tỷ, ta sớm đã bị đ.á.n.h gãy chân rồi!"

Nói đến đây, tiểu đồng nghẹn ngào:

"Tỷ tốt như vậy, sao tiểu thư lại đối xử với tỷ tàn nhẫn như thế chứ?"

Ta chậm rãi cười thảm:

"Bởi vì… ta không phải một nô tỳ trung thành."

Tiểu đồng sững sờ.

Ta lại hỏi hắn:

"Hầu phủ bên đó sao rồi?

Nghe nói đại gia sắp thành thân với quận chúa?"

Tiểu đồng gãi đầu:

"Ban đầu đúng là chuyện tốt sắp thành…

Nhưng đại gia lại phát bệnh nặng, nghe nói một chân đã bước vào mộ, nếu cố cử hành hôn lễ, e là sẽ c.h.ế.t ngay trên đại đường."

"Lão tổ Hầu phủ hoảng loạn, chẳng còn tâm trí lo chuyện hôn nhân, còn nói quận chúa khắc phu.

Vợ chồng Nhiếp chính vương sao cam lòng để con gái cả đời thủ tiết? Thế là… hôn sự cũng tan rồi."

Ta ho khan liên tục:

"Sao lại vậy? Quận chúa cũng cam lòng hủy hôn sao?"

Tiểu đồng thở dài:

"Quận chúa là thiên kim khuê các, nào từng tiếp xúc sinh tử?

Nghe nói hôm đại gia phát bệnh, trông chẳng khác gì người c.h.ế.t, quận chúa sợ quá ngất xỉu, rồi ngay đêm đó đã rời khỏi Hầu phủ."

Hắn như nhớ ra điều gì, trách mắng:

"Ôi tổ tông của ta ơi, tỷ đừng lo cho người khác nữa được không?

Mau nghĩ cách cứu lấy bản thân đi!

Tỷ xem như làm thêm một việc thiện nữa đi, đừng để ta trơ mắt nhìn ân nhân của mình c.h.ế.t thảm, có được không?"

Ta dần bình tĩnh lại, cầu hắn giúp ta vớt t.h.i t.h.ể phụ mẫu lên để an táng.

Làm xong hết thảy, hắn quay lại tìm ta, lo lắng hỏi:

"Giờ tỷ tính sao?"

Ta đáp:

"Phiền ngươi giúp ta tìm một thứ."

Chiếc hộp gỗ mà Sơn y tặng, vốn là để dành cho Lục Đàm, phòng khi khẩn cấp.

Không ngờ, lúc nhét ngân phiếu cho ta, thúc ấy cũng giấu hộp ấy vào bọc.

Ta từng nghĩ, thúc ấy để lại làm kỷ vật cho ta.

Nhưng giờ, ta đã hiểu rõ dụng ý của thúc ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/to-lieu-truoc-gio/8.html.]

Chỉ là, hộp gỗ ấy ta giấu trong y phục, mà y phục đã không biết bị vứt xó xỉnh nào.

Tể tướng phủ rộng lớn, muốn tìm một chiếc hộp gỗ nhỏ thì khó tựa lên trời.

Ta gắng gượng nói:

"Sống c.h.ế.t có số, ta tám phần là không sống nổi rồi...

Nếu không cứu được ta, ngươi cũng đừng thấy áy náy,

ngươi đã giúp ta an táng cha mẹ, đại ân ấy, kiếp sau ta làm trâu làm ngựa để báo đáp..."

15

Tiểu thư lại đến thuỷ lao, đã là chiều ngày thứ năm.

Nàng ta thờ ơ chơi đùa với móng tay, giọng nhàn nhạt:

“Ngươi vậy mà vẫn chưa c.h.ế.t à?

Xem ra ông trời cũng đang trừng phạt ngươi, để ngươi sống thêm mấy ngày mà chịu khổ.”

Ta yếu ớt như tơ liễu trong gió, nghe mà không đáp.

Toàn thân ta như mục rữa, đến cả sức để ngẩng đầu nhìn nàng cũng không còn.

Thấy ta cứ cúi đầu mãi, nàng liền cười lạnh:

“Muốn cầu xin ta tha mạng?

Đừng có mơ.”

Ta không nhịn được mà phì cười.

Nàng tưởng ta đang giả vờ đáng thương.

Kỳ thực — ta đang nguyền rủa nàng c.h.ế.t không toàn thây.

Nếu kết cục của việc không làm một “nô tỳ trung thành” chính là như thế này,

Vậy thì… ta thà làm một tên gian thần độc ác, ít nhất c.h.ế.t cũng không oan uổng.

Mơ hồ trong cơn mê man, ta chợt cảm thấy có thứ gì siết chặt cổ ta lại.

Là một sợi dây.

Ta thở phào — cuối cùng, nàng cũng chịu cho ta một cái c.h.ế.t dứt khoát rồi.

Sợi dây mỗi lúc một thắt chặt… rồi siết đến mức ta không thở nổi nữa.

Thế nhưng, đột nhiên, lực kéo ấy lại buông lỏng.

Ta kinh hoàng mở to mắt.

Chẳng lẽ… nàng lại nghĩ ra cách nào khác để tra tấn ta?

Âm thanh hỗn loạn truyền vào tai.

Mơ hồ có người gọi tên ta, có người lội xuống nước bế ta lên.

Ánh sáng bỗng chan hoà khắp trời đất, nhưng ta đã không còn mở nổi mắt ra nữa.

Chỉ cảm thấy mình rơi vào một vòng tay lạnh lẽo.

Người ấy quỳ rạp dưới đất, như muốn ôm ta vào tận xương tuỷ.

“Xin lỗi… là ta sai rồi… xin lỗi…”

Hắn cứ lặp đi lặp lại câu nói đó, giọng nghẹn ngào, chan chứa đau đớn.

Mũi ta bất giác cay xè.

Ta bật khóc, nức nở:

“Lục Đàm… ta nhớ chàng lắm…”

Người ôm ta khựng lại một giây.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Rồi hắn nhẹ nhàng nâng mặt ta lên, thì thầm:

“Ta cũng rất nhớ nàng…

Nhớ đến mức… ta tưởng như mình sắp c.h.ế.t rồi…”

16

Lục Đàm đưa ta trở về Bích Hồ Cư.

Sơn y vì ta mà đặc chế d.ư.ợ.c liệu ngâm tắm, chữa trị vô số vết thương lớn nhỏ trên người.

Lục Đàm tự tay lau rửa cho ta.

Mỗi lần phát hiện một vết thương mới, đuôi mắt hắn lại đỏ thêm một phần.

Ý thức mơ hồ, chỉ cảm thấy có người luôn nhẹ nhàng đỡ lấy ta, để ta bồng bềnh giữa làn nước ấm.

Ký ức cuối cùng, là một chiếc giường mềm mại ôm lấy ta.

Mà ta, cũng ôm lấy nó như ôm lấy sự sống.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TƠ LIỄU TRƯỚC GIÓ
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...