Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tội ác dưới gốc mộc lan

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi đến phòng bệnh, Trương Kiện đã thu dọn hành lý xong, cậu ngồi ở mép giường, thấy Trương Kình bước vào từ cửa, m.ô.n.g co lại vào trong. Đầu cậu vẫn còn băng bó, cạnh sắc của chân ghế đã cứa rách trán cậu, chỗ đó phải khâu mười bảy mũi.

Trương Kình nhìn thấy cảnh này, lòng không khỏi đau nhói. "Còn đau không?" Hắn thử đưa tay chạm vào trán Trương Kiện, cơ thể cậu con trai chợt run lên.

Đúng là vẫn còn là một đứa trẻ. Hắn không nói gì nữa, xách túi hành lý từ trên bàn xuống. Trương Kiện theo hắn ra khỏi phòng bệnh. Hắn cảm thấy có thứ gì đó ngăn cách giữa họ, một thứ vô hình vô chất, kể từ khoảnh khắc hắn ném chiếc ghế đó vào đầu con trai, mối quan hệ phụ thuộc lẫn nhau giữa cậu bé và người đàn ông đã tan vỡ. Bạo lực là cuộc đối thoại giữa hai người đàn ông.

Hắn lại nhớ về mùa hè ấy, dường như mọi chuyện đáng nhớ đều xảy ra vào mùa hè. Chiếc quạt điện rên rỉ quay, cha dùng dây lưng quất mạnh vào người hắn, không khí tràn ngập mùi mồ hôi, mẹ ngồi trên ghế sofa khóc nức nở, hắn cắn răng không nói một lời.

Cha mệt mỏi, ném dây lưng xuống đất, mở cửa ra ngoài, rồi đóng sầm lại. Từ đó, ông không bao giờ quay về nữa.

Mẹ nói cha đã bỏ đi với tình nhân, hắn coi như cha đã chết.

Luồng khí lạnh từ điều hòa rít lên, át cả hơi thở của hai người. Hắn liếc nhìn con trai ngồi ghế sau qua gương chiếu hậu trong xe, con trai cũng đang nhìn hắn.

Hắn nói: "Con đã lớn rồi, bố kể con nghe một câu chuyện nhé."

Con trai không nói gì, đương nhiên nó không thể nói.

"Trước khi con ra đời, bố đã di cư sang Thái Lan. Bố đi một mình, bà nội con, mẹ bố, bị bố bỏ lại trong nước, đến giờ con cũng chỉ gặp bà một lần."

Trương Kình mở cửa sổ, hắn bỗng thấy hơi ngột ngạt: "Bố chưa từng kể cho các con nghe, ngay cả mẹ con cũng không biết, bố là trốn sang đây."

Trương Kiện trong gương chiếu hậu ngẩng đầu lên, lời nói của Trương Kình dường như khiến cậu có chút kinh ngạc.

Hắn tiếp lời: "Mỗi ngày ở trong nước bố đều rất sợ hãi, không phải sợ cảnh sát đến bắt bố, nếu thật sự là vậy thì tốt rồi. Lúc đó mỗi ngày bố đều không ngủ được, mỗi ngày đều nghĩ về tội lỗi mình đã gây ra, trong lòng như có thứ gì đó níu kéo, giằng xé, bố tưởng qua vài năm nữa sẽ ổn, nhưng đã ba năm, bốn năm trôi qua, bố vẫn không quên được. Điều bố trốn tránh chính là cảm xúc này."

"Bố đã làm một việc hèn hạ, vì một lý do nào đó, giống như những gì con đã làm, bố đã vu khống một người tốt, hủy hoại cả đời người đó." Trương Kình đưa tay ra, nắm lấy làn gió mềm mại, "Ông ấy thực sự là người tốt, bố đã sai, nhưng bố không có dũng khí thừa nhận lỗi lầm của mình, vì vậy bố chỉ có thể bỏ trốn."

Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.

"Bố đánh con không phải vì giận con, bố giận chính mình. Bố hy vọng con không giống bố, con có thể trở thành một người trung thực, chính trực. Khi còn trẻ, chúng ta vô tư làm tổn thương người khác, nghĩ rằng hậu quả của một số việc không quá nghiêm trọng, nhưng đôi khi con đã làm, cả đời không thể quay đầu lại. Khi con hiểu hành vi của mình, sự hối hận sẽ đeo bám con đến chân trời góc bể, trở thành bóng ma cả đời con... Bố không muốn con giống bố."

"Bố hy vọng con sẽ trở thành một người khác." Nói rồi, Trương Kình dừng xe trước cổng trường, hắn quay đầu lại: "Hãy đi xin lỗi người đó đi, khi con còn cơ hội."

Hắn dõi theo con trai bước vào cổng trường, hút liền mấy điếu thuốc để bình ổn cảm xúc đang dâng trào.

Hắn nhận được điện thoại của Ngô Ba.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-ac-duoi-goc-moc-lan/chuong-15.html.]

Khi hắn vội vã đến sở cảnh sát, Ngô Ba đang đợi hắn trong văn phòng, trên mặt nở nụ cười đầy ẩn ý, như thể đang xem xét một con mồi.

"Trương tổng, lần này e rằng không dễ xử lý đâu."

Lòng Trương Kình thắt lại, hắn ngồi xuống ghế sofa: "Ông nói đi."

"Tối qua, chúng tôi nhận được tin báo, phát hiện một *thê thỉ* trong công viên công cộng cách trường học không xa. Trần Hoằng Viễn... thầy giáo mà lần trước anh gặp, anh biết chứ?"

Trương Kình từ từ trượt xuống khỏi ghế sofa, nền xi măng dưới chân như dần mềm nhũn, biến thành vực sâu không đáy.

Ngô Ba khoa trương cảm thán: "Chết rất thảm, đầu bị gậy bóng chày đập nát bét, toàn thân không tìm thấy một tấc nào không bị thương. Kẻ ra tay chắc hẳn rất căm hận anh ta."

"Nói tiếp đi." Trương Kình ngồi thẳng dậy từ ghế sofa, hắn không thể gục ngã.

"Bọn trẻ quá non nớt, anh chỉ cần đi vài bước ở hiện trường, là có thể giẫm phải ít nhất hai mươi vật chứng." Ngô Ba lắc đầu: "Rất khó xử lý."

"Làm thế nào?" Trương Kình ngạc nhiên trước câu hỏi của mình, ý nghĩ này như một bản năng bật ra khỏi đầu hắn, không cần suy nghĩ đã tuôn ra từ miệng.

"Người địa phương thì không nói làm gì, anh ta là người Trung Quốc, hơi khó xử lý." Ngô Ba có vẻ khó xử nói.

"Thử ra giá xem sao?"

Nó vẫn còn là một đứa trẻ, nó không biết hành vi của mình có ý nghĩa gì.

"Một con dê thế tội." Ngô Ba giơ ngón tay lên, chỉ vào trần nhà: "Từ trên xuống dưới, tất cả mọi người đều phải được bôi trơn, không rẻ đâu."

"Ra giá đi." Giọng Trương Kình lạnh như băng.

"Hai triệu." Ngô Ba bổ sung: "Đô la Mỹ."

May mà mình có hai triệu đô la Mỹ, đó là ý nghĩ đầu tiên của Trương Kình. Hắn khó nhọc bước ra khỏi văn phòng, chưa lên xe đã bắt đầu nôn mửa, màu đỏ là tôm, màu xanh là rau bina.

Mình phải cứu nó, nó là con mình.

Điện thoại trong hộp tỳ tay reo lên, là một số lạ.

Hắn nhấc máy, đối phương nói tiếng Anh, nói hắn có một bưu kiện quốc tế, cần xác nhận địa chỉ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tội ác dưới gốc mộc lan
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...