"Lúc đó có một lời đồn, rằng Bạch Lộ không đưa ra được bằng chứng cụ thể, nên Vương Giang Phong bị giam ở trại tạm giam một thời gian, rồi được tạm thả. Có lẽ biết mình không thể thoát khỏi sự truy xét của cảnh sát, không lâu sau đó, ông ấy đã biến mất khỏi Ninh Thành. Kể từ đó, không ai nhìn thấy ông ấy nữa."
Ngô Sĩ Lam gật đầu trầm ngâm, nạn nhân là một người chưa thành niên, không có ý thức giữ lại bằng chứng, hơn nữa lại báo án sau một tuần xảy ra vụ việc, những bằng chứng quan trọng như t.i.n.h d.ị.c.h rất có thể đã bị mất.
"Không lâu sau khi Vương Giang Phong bỏ trốn, cảnh sát cuối cùng cũng có được bằng chứng quan trọng. Hóa ra, vào đêm Vương Giang Phong *cưỡng híp* Bạch Lộ, những nam sinh khác trong Câu lạc bộ Thơ Ca Sương Mai không về nhà, họ nấp dưới chân tường bên ngoài lớp học, chứng kiến toàn bộ sự việc xảy ra, vì sợ hãi, lúc đó họ không kể chuyện này cho người khác. Khi Vương Giang Phong đã bỏ trốn, họ không phải lo lắng về sự trả thù của giáo viên nữa nên đã nói ra sự thật."
"Vậy là, manh mối duy nhất này cũng đứt đoạn rồi." Ngô Sĩ Lam cười khổ, "Không ngờ, trường học này còn nhiều chuyện ghê."
"Đúng vậy, hơn nữa chuyện này vẫn chưa kết thúc. Sau khi tội của Vương Giang Phong được xác định, thông qua lời khai của mấy cậu bé, một nghi phạm khác cũng bị bắt giữ."
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
"Ông ta còn có đồng phạm sao?"
"Đúng vậy, là một giáo viên khác cùng khối, đêm hôm đó, ông ấy cũng tham gia *cưỡng híp*. Người này thì vẫn còn sống, ông ấy bị kết án hai mươi sáu năm, bây giờ chắc vẫn còn ở trong nhà tù Ninh Thành."
"Chuyện này hơi kỳ lạ." Ngô Sĩ Lam nói, "Theo lời chú nói, Bạch Lộ lúc đầu chỉ chỉ định một mình Vương Giang Phong là nghi phạm, vậy người kia thì sao? Nếu cô bé đã quyết tâm từ đầu, tại sao chỉ nói ra tên của một người?"
"Cái đó tôi không biết. Nhưng, giáo viên kia là chủ nhiệm khối, có lẽ vì bị uy hiếp, không dám khai ra cũng không chừng. Mặt khác, theo lời đồn lúc đó, nghe nói ông ấy chỉ là đồng phạm, không làm quá đáng như Vương Giang Phong."
"Dù dùng lý do này để giải thích, cũng khó mà thấy bình thường được."
Ngô Sĩ Lam cắn nắp bút. Vì đồng phạm đã bị kết tội, điều đó chứng tỏ Bạch Lộ cũng đã ra mặt chỉ điểm đối phương, nhưng lý do ông ấy bị bắt lại là do mấy nam sinh tố giác. Mỗi khâu của toàn bộ sự việc khi tách ra xem đều hợp lý, nhưng khi ghép lại, lại giống như một cỗ máy kêu lục cục, không biết bánh răng nào bị hỏng, khiến tổng thể không thể vận hành trơn tru.
Vụ án *hấp diêm* mười chín năm trước đã khơi gợi sự tò mò của Ngô Sĩ Lam, mặc dù Vương Giang Phong đã mất tích từ lâu, nhưng người tên Diệp Thịnh này vẫn đang ở trong tù. Anh chợt nhớ đến người bạn cai ngục, có lẽ nên tham khảo ý kiến của anh ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-ac-duoi-goc-moc-lan/chuong-8.html.]
"Thôi, chuyện về Vương Giang Phong là như vậy đó. Lâu lắm mới nhắc đến những chuyện cũ này, tôi cũng có chút buồn bã." Dường như để bỏ qua cảm xúc hoài niệm ngượng ngùng, Vương Bằng cười ha ha.
"À, cháu còn một câu hỏi muốn hỏi chú. Vương Giang Phong... ông ta là người như thế nào?"
"Ông ấy à..." Vương Bằng nheo mắt, ánh mắt nhìn vào con cóc đá bóng loáng vì được ngâm trà trên bàn: "Như cậu đã nghe đó, một kẻ bị truy nã, một tên cặn bã *cưỡng híp* học sinh."
***
Trương Kình tỉnh dậy trong căn nhà của mình ở khu biệt thự Kaba trung tâm thành phố Yangon, phía sau gáy dường như có một mạch m.á.u bị tắc, khiến đầu hắn đau nhức. Đây là di chứng của trận say rượu.
Hắn đi đến trước cửa sổ kính lớn, bên ngoài là sân vườn được bao quanh bởi cây xanh, một mái che nắng cô độc đứng giữa sân, trông có vẻ cô đơn.
Căn biệt thự có diện tích sử dụng 500 mét vuông này là tài sản hắn mua cách đây 5 năm, khi đó hắn vẫn còn sống với vợ, Trương Kiện vẫn là một đứa trẻ thông minh lanh lợi, vợ hắn học nấu món ăn Trung Quốc cho hắn, họ cùng nhau ăn trưa dưới mái che nắng, mọi thứ trông thật đẹp đẽ.
Hắn rửa mặt qua loa ở bồn rửa tay trong bếp, hớp vài ngụm nước lạnh từ vòi nước, tinh thần cuối cùng cũng tỉnh táo hơn. Con trai vẫn còn ở bệnh viện, hắn cũng không biết lúc đó mình tại sao lại ra tay nặng như vậy, rõ ràng nó chỉ là một đứa trẻ. Sau chuyện này, mối quan hệ giữa hắn và con trai chắc chắn sẽ lại xa cách hơn.
Hắn tùy tiện lấy một chìa khóa trên bàn làm việc trong gara, rồi ngồi vào một chiếc Range Rover màu xanh lá cây đậm. Hắn chợt nhớ ra, đây là chiếc xe mà con trai hắn thích nhất. Hay là tặng chiếc xe này cho nó như một món quà nhỉ?
Ý nghĩ đó chợt lóe lên. Rồi hắn tự chế giễu nghĩ, quả nhiên mình vẫn là một người cha thất bại. Chính vì hắn đã nuông chiều con trai không có giới hạn, nên con trai mới trở thành như ngày hôm nay.
Ra khỏi khu dân cư, đi qua đoạn đường sầm uất trung tâm thành phố, những tòa nhà cao tầng ven đường dần trở nên thưa thớt, nhưng người đi bộ lại đông hơn. Khi lái xe vào chợ ngọc, tiếng rao bán và mặc cả ồn ào hòa quyện vào nhau, Trương Kình bấm còi xua đuổi những người đi bộ đang chắn lối đi, hồi tưởng lại chuyện mười năm trước.
Thuở ấy, hắn vừa chuyển từ Thái Lan đến Yangon. Để tìm kiếm những dự án đầu tư phù hợp, hắn đã bôn ba khắp các vùng của Myanmar, trong đó đương nhiên có cả chợ đá quý lớn nhất Myanmar này. Nơi đây thường bán các khối ngọc thô, người mua sau khi mua về sẽ tiến hành cắt gọt ngay tại chỗ. Việc có tìm được ngọc hay không hoàn toàn phụ thuộc vào may mắn và khả năng nhìn nhận, vì vậy nó còn được gọi là "đổ thạch".
--------------------------------------------------