Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Không Còn Là Vợ Anh

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một câu hỏi lớn đang treo lơ lửng trong đầu tôi: Quay lại với anh, hay tiếp tục con đường của riêng mình? Lá thư của Hoàng Minh đã giải đáp mọi thắc mắc, đã xoa dịu mọi tổn thương. Anh không phản bội. Anh chỉ hy sinh. Nhưng sự hy sinh đó lại khiến tôi đau đớn đến tột cùng. Tôi có thể chấp nhận một tình yêu đầy bí mật và hy sinh như vậy nữa không?

Tôi nhìn Hoàng Minh, anh vẫn nằm đó, yếu ớt. Ánh mắt anh đầy sự mệt mỏi, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ. Sợ hãi sự thật, hay sợ hãi việc tôi sẽ rời bỏ anh một lần nữa?

Hằng bước đến bên tôi. “Cô An, chúng ta cần hành động ngay. Giám đốc công ty đối tác đang gây áp lực rất lớn. Họ muốn ký hợp đồng trong vòng vài giờ tới.”

Tôi gật đầu. “Được rồi, Hằng. Cô chuẩn bị mọi thứ. Chúng ta sẽ đi gặp họ ngay bây giờ.”

“Nhưng… cô có chắc không? Cô có thể tự mình đối mặt với họ sao?” Hằng hỏi, ánh mắt đầy lo lắng. “Họ là những người rất khó đối phó.”

“Tôi sẽ làm được. Hoàng Minh đã tin tưởng tôi.” Tôi nói, giọng tôi đầy kiên định. Tôi không thể phụ lòng tin của anh. Dù là người vợ cũ, nhưng tôi vẫn cảm thấy mình có trách nhiệm với anh, với những gì anh đã hy sinh.

Tôi quay sang bà Ngọc. “Mẹ, mẹ ở lại đây chăm sóc anh Minh nhé. Con sẽ đi giải quyết chuyện công ty.”

Bà Ngọc nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi. “Con phải cẩn thận đấy An. Mẹ tin con.”

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi cùng Hằng rời khỏi bệnh viện. Trên đường đi, Hằng đưa cho tôi một chiếc USB chứa đầy tài liệu và bằng chứng liên quan đến căn bệnh của Hoàng Minh, cùng với hồ sơ chi tiết về tình hình tài chính của công ty.

“Đây là tất cả những gì anh Minh đã chuẩn bị. Anh ấy nói, cô sẽ cần nó.” Hằng nói.

Tôi nhận lấy chiếc USB, cảm thấy một áp lực lớn đè nặng lên vai. Tôi đang gánh vác tương lai của Hoàng Minh, tương lai của công ty anh, và cả tương lai của chính mình.

Chúng tôi đến trụ sở của công ty đối tác. Không khí ở đây căng thẳng và lạnh lẽo. Tôi được dẫn vào một căn phòng họp lớn, nơi có ba người đàn ông đang ngồi chờ. Một trong số đó là giám đốc, một người đàn ông trung niên, vẻ mặt lạnh lùng và đầy quyền lực.

Ông ta nhìn tôi với ánh mắt dò xét. “Cô là… Trần An? Vợ của Hoàng Minh?”

“Dạ. Tôi là vợ cũ của anh ấy. Tôi đến đây để thay mặt anh ấy ký hợp đồng.” Tôi nói, giọng tôi cố gắng giữ sự điềm tĩnh nhất có thể.

Ông ta cười khẩy. “Vợ cũ? Cô có tư cách gì để ký hợp đồng trị giá hàng trăm tỷ đồng? Cô có hiểu gì về kinh doanh không?”

Những lời nói của ông ta như một cái tát vào mặt tôi. Hằng bước đến bên tôi, định lên tiếng, nhưng tôi đã kịp ra hiệu cho cô ấy im lặng.

“Tôi biết tôi không có kinh nghiệm kinh doanh. Nhưng tôi có sự tin tưởng của Hoàng Minh. Và tôi có bằng chứng về việc anh ấy không thể thực hiện hợp đồng này do yếu tố khách quan.” Tôi nói, giọng tôi đầy kiên định, không hề nao núng.

Tôi đặt chiếc USB lên bàn, rồi trích xuất các tài liệu ra máy chiếu. Hình ảnh bệnh án của Hoàng Minh, các báo cáo y tế, và cả những lá thư anh viết về căn bệnh của mình, lần lượt hiện lên trên màn hình lớn.

Những người đàn ông trong phòng họp đều sững sờ. Giám đốc công ty đối tác nhìn tôi, ánh mắt ông ta từ khinh thường chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần dần là sự lo lắng.

“Đây là gì?” Ông ta hỏi, giọng ông ta đầy sự khó chịu.

“Đây là bằng chứng. Hoàng Minh đã mắc bệnh bạch cầu mãn tính từ nhiều năm nay. Anh ấy đã cố gắng che giấu điều đó để không ảnh hưởng đến công việc và không muốn bất cứ ai lo lắng. Tình trạng sức khỏe của anh ấy đã suy yếu nghiêm trọng do tai nạn, và đó là lý do anh ấy không thể trực tiếp ký hợp đồng. Điều này hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của anh ấy.” Tôi nói, giọng tôi đầy sức thuyết phục.

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông giám đốc. “Theo điều khoản phụ trong hợp đồng, nếu yếu tố khách quan được chứng minh, điều khoản chuyển nhượng tài sản sẽ bị vô hiệu hóa. Và tôi có đầy đủ bằng chứng để chứng minh điều đó.”

Ông ta im lặng. Khuôn mặt ông ta tối sầm lại. Rõ ràng, ông ta không ngờ tôi lại có thể tìm ra được điều khoản này, và có bằng chứng thuyết phục đến vậy. Ông ta đã cố tình gài bẫy Hoàng Minh, nhưng giờ đây, cái bẫy đó lại quay ngược lại cắn ông ta.

“Cô… cô đã biết điều này từ bao giờ?” Ông ta hỏi, giọng ông ta đầy sự nghi ngờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-khong-con-la-vo-anh/chuong-10.html.]

“Tôi vừa biết. Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là, tôi có bằng chứng. Nếu ông muốn tiếp tục hợp tác, chúng ta sẽ đàm phán lại điều khoản đó. Nếu không, tôi sẽ công khai mọi chuyện, và công ty của ông sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về việc cố tình lừa đảo đối tác.” Tôi nói, giọng tôi đầy sự đanh thép. Tôi không còn là Trần An yếu đuối ngày xưa nữa.

Ông ta nhìn tôi, rồi nhìn Hằng, người đang đứng cạnh tôi với vẻ mặt đầy tự hào. Rõ ràng, ông ta không còn đường lùi. Công khai mọi chuyện sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của công ty ông ta.

Cuối cùng, ông ta thở dài. “Được rồi. Chúng ta sẽ đàm phán lại. Cô Hoàng Minh… à không, cô Trần An. Cô thật sự là một người phụ nữ đáng nể.”

Tôi không đáp lại. Tôi biết, tôi đã thắng. Tôi đã bảo vệ được Hoàng Minh, bảo vệ được công ty của anh.

Chúng tôi rời khỏi phòng họp. Hằng ôm chầm lấy tôi. “Cô An! Cô tuyệt vời quá! Cháu không ngờ cô có thể làm được điều đó!”

Tôi mỉm cười. “Hoàng Minh đã tin tưởng tôi. Tôi không thể để anh ấy thất vọng.”

Chúng tôi quay lại bệnh viện. Hoàng Minh vẫn đang ngủ. Bà Ngọc đang ngồi cạnh anh, lo lắng. Thấy chúng tôi về, bà vội vàng hỏi:

“Thế nào rồi con? Mọi chuyện ổn chứ?”

Tôi gật đầu. “Ổn rồi mẹ. Con đã giải quyết xong mọi chuyện. Công ty của anh Minh đã an toàn.”

Bà Ngọc thở phào nhẹ nhõm, nước mắt bà lại rơi. “Tạ ơn trời đất. Con là ân nhân của thằng Minh.”

Tôi nhìn Hoàng Minh. Anh vẫn nằm đó, yên lặng. Tôi đã làm tất cả những gì có thể cho anh. Giờ đây, mọi bí mật đã được phơi bày. Mọi tổn thương đã được xoa dịu. Tôi không còn giận anh nữa. Thay vào đó là sự thương cảm sâu sắc.

Bác sĩ bước vào, kiểm tra tình trạng của Hoàng Minh. “Tình hình của anh Minh đã ổn định hơn rất nhiều. Anh ấy đang hồi phục tốt. Có lẽ, anh ấy sẽ tỉnh lại hoàn toàn trong vài ngày tới.”

Tin tức này như một món quà. Hoàng Minh sẽ khỏe lại. Anh sẽ có một cơ hội thứ hai. Nhưng còn tôi thì sao?

Tôi nhìn anh, rồi nhìn lá thư trong tay. Anh đã hy sinh tất cả vì tôi. Anh đã tự mình chịu đựng mọi nỗi đau. Tôi có nên quay lại với anh không? Hay tôi nên để anh đi, để anh có một cuộc sống mới, không còn vướng bận vào tôi, vào căn bệnh của anh?

Tôi bước đến bên giường anh, nắm lấy bàn tay anh. Anh khẽ cựa quậy, rồi mở mắt ra, nhìn tôi. Ánh mắt anh đầy sự tỉnh táo, và cũng đầy sự bối rối.

“An…” Anh khẽ gọi tên tôi, giọng anh vẫn còn yếu ớt. “Em… em đang ở đây sao?”

Tôi gật đầu. “Em đây. Anh không sao rồi.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt anh đầy sự hối lỗi và biết ơn. “Anh… anh xin lỗi. Anh đã giấu em mọi thứ. Anh biết, anh đã làm em đau khổ rất nhiều.”

“Em hiểu rồi, Minh. Mọi chuyện đã qua rồi.” Tôi nói, giọng tôi nghẹn lại. Tôi đã tha thứ cho anh. Nhưng tha thứ không có nghĩa là quay lại.

Anh nhìn tôi, ánh mắt anh đầy sự cầu xin. “An… anh… anh không muốn mất em.”

Tôi nhìn anh, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. Cuộc đời tôi đã trải qua quá nhiều biến cố. Tôi đã học được cách yêu thương, cách tha thứ. Nhưng tôi cũng học được cách yêu bản thân mình.

“Minh, em… em cần thời gian.” Tôi nói, giọng tôi đầy sự phức tạp. “Em cần thời gian để suy nghĩ. Về anh, về em, và về tương lai của chúng ta.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt anh đầy sự thất vọng, nhưng anh cũng khẽ gật đầu. Anh hiểu. Anh đã làm tổn thương tôi quá nhiều. Anh biết, anh không thể ép buộc tôi.

Tôi đứng dậy, buông tay anh ra. “Anh cứ nghỉ ngơi đi. Em sẽ quay lại sau.”

Tôi bước ra khỏi phòng, để lại anh một mình. Tôi đã cứu anh, đã tha thứ cho anh. Nhưng tôi có nên quay lại với anh không? Tôi có nên chấp nhận một tình yêu đầy hy sinh và bí mật như vậy nữa không? Tôi nhìn về phía trước, con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, và tôi biết, quyết định này sẽ là một trong những quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Tôi phải tự mình tìm ra câu trả lời, cho chính mình, và cho tương lai của tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Không Còn Là Vợ Anh
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...